Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 128
Cập nhật lúc: 29/01/2026 07:13
"Mẹ cũng lo lắng sức khỏe con bé không chịu nổi, ngộ nhỡ lúc học tiết thể d.ụ.c bị va chạm thì sao?"
Lục Phong Niên cảm thấy sự lo lắng của vợ không sai, ông dặn dò Lục Đình: "Đình nhi, bố biết con ủng hộ vợ đi học, nhưng vì đứa bé trong bụng, con hãy đến trường một chuyến chào hỏi giáo viên thể d.ụ.c của con bé, báo cho họ biết tin Nghiên Nghiên mang thai."
Lục Đình cũng nghĩ như vậy, anh không chỉ tìm giáo viên thể d.ụ.c mà còn phải nói qua với giáo viên chủ nhiệm một tiếng, ngộ nhỡ bạn học của Nghiên Nghiên không nhìn đường va trúng cô thì sao?
Hôm sau Tô Nghiên quay lại trường, Lục Đình đích thân đưa cô về, Lục Đình vừa đi khỏi là cả lớp Bảy đều biết Tô Nghiên m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Nhìn bạn học nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên, Tô Nghiên thực sự thấy ngại ngùng vô cùng.
Đặc biệt là buổi tối sau khi tan tiết tự học tối quay về ký túc xá, Tống Xuân Lệ liền vén rèm giường của cô lên, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống giường cô.
"Tô Nghiên, cậu m.a.n.g t.h.a.i rồi à, cậu có thể nói xem cảm giác m.a.n.g t.h.a.i là như thế nào không?"
Tô Nghiên có thể có cảm giác gì chứ? Biết tin m.a.n.g t.h.a.i ban đầu tâm lý có chút không thích ứng, không chấp nhận được, còn về cơ thể thì vẫn chưa xuất hiện phản ứng nghén, nếu có phản ứng chắc chắn cô đã sớm biết mình m.a.n.g t.h.a.i rồi.
"Sao thế, cậu cũng muốn tìm một người đàn ông để gả đi à?"
"Nếu không thi đậu chắc chắn tớ phải tìm người gả đi thôi, Tô Nghiên này, chuyện 'vợ chồng' cảm giác thế nào, có đau không vậy?"
Tống Xuân Lệ nghiêm túc hỏi Tô Nghiên, mấy bạn nữ khác cũng đi đến bên giường cô, muốn nghe xem cô nói gì.
Đường Chi Chi đi rồi, phòng 408 bây giờ tuy chỉ còn năm bạn nữ, nhưng ngoài Tô Nghiên ra thì những người khác đều là "gái chưa chồng".
Thi đại học xong, nửa cuối năm họ đều có khả năng sẽ đi xem mắt, Tô Nghiên đều đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, sang hỏi kinh nghiệm cô là chuyện bình thường.
Tô Nghiên trước mặt Lục Đình có thể mặt dày mày dạn, chứ trước mặt bạn học thì không dám nói bậy.
"Tống Xuân Lệ, cậu hỏi cái này làm gì?"
Chương 100 Nỗi lo của Lục Nghiên
Tống Xuân Lệ cười ngượng nghịu: "Thì thấy cậu có tin vui nên mới nhớ đến chuyện vợ chồng các cậu đó thôi. Người đàn ông của cậu chân dài thế kia, nhìn là biết khỏe mạnh cường tráng, cuộc sống vợ chồng của hai người chắc chắn là rất hạnh phúc nhỉ?"
Tô Nghiên cứ ngỡ phụ nữ thời đại này rất cổ hủ, không ngờ họ lại cởi mở đến thế.
"Cậu mà muốn biết thì chủ nhật có thể đi xem mắt, kết hôn sớm là biết ngay thôi."
"Tô Nghiên, cậu m.a.n.g t.h.a.i có phải thôi học không?"
Thôi học cái gì chứ? Lục Đình đi cùng cô đến trường đâu phải để giúp cô làm thủ tục thôi học đâu, nhà trường còn chưa bảo cô thôi học, đám người này đang nghĩ cái gì không biết?
"Sẽ không thôi học, tớ sẽ tiếp tục ở lại học."
Ôn thi lại là do chính cô đề ra, bất kể kết quả thế nào cô cũng phải kiên trì đến cùng mới được.
Vốn dĩ cô còn dự định nghỉ ngơi một năm, đợi sinh con xong mới quay lại ôn thi, sau này nghĩ lại học đại học cũng mất mấy năm, hơn nữa nếu cô quay lại ôn thi thì hiệu trưởng chắc chắn sẽ không nhận cô nữa, con đã sinh rồi còn đi học cái gì?
Cắn răng kiên trì thêm vài tháng nữa là qua thôi, may mà cô không có phản ứng nghén gì nhiều, chỉ là có chút uể oải, cứ đến giờ là muốn đi ngủ.
Trưa hôm sau, Giang Linh Linh đặc biệt xách theo canh gà, sữa bột mạch nha và đồ hộp trái cây đến trường tìm Tô Nghiên.
"Nghiên Nghiên, con cái đứa nhỏ này m.a.n.g t.h.a.i mà cũng không biết, nếu không phải bố con bắt mạch cho thì có phải con định đợi bụng to tướng ra mới nhận ra mình m.a.n.g t.h.a.i không? Đây là canh gà mẹ đặc biệt hầm cho con, con tranh thủ uống lúc còn nóng đi!"
"Mẹ, con vừa ăn cơm trưa xong không nuốt trôi được nữa đâu! Mẹ mang về đi!"
"Thế sao được, hay là lát nữa đói thì uống, sữa bột với đồ hộp tối đói thì ăn."
"Mẹ, mẹ còn tốn tiền mua đồ hộp làm gì, chẳng phải mẹ biết con không thiếu trái cây sao?"
"Mua thì cũng mua rồi, con cứ yên tâm mà ăn đi, đợi hôm nào mẹ được nghỉ mẹ lại đến thăm con."
Giang Linh Linh vội vàng đến, lại vội vàng đi. Tô Nghiên định cất canh gà vào không gian, lại sợ bị người ta phát hiện, đành phải bấm bụng uống hết nửa bình canh gà trong bình tông quân đội.
Mẹ cô cũng thật là nhân tài, sợ canh gà sánh ra ngoài nên dùng bình tông quân đội của bố cô để đựng canh, lần sau về nhà ngoại phải mang trả lại bình tông mới được.
Tô Nghiên còn đang thầm may mắn vì mình m.a.n.g t.h.a.i không có phản ứng gì, kết quả chưa đầy ba ngày, mỗi sáng thức dậy là bắt đầu nôn, lên lớp cũng không nhịn được mà buồn nôn khan.
Bạn cùng bàn Tần Duệ thấy cô nôn dữ dội như vậy thì quan tâm hỏi: "Bạn Tô Nghiên, cậu nôn ghê thế này hay là xin nghỉ về nhà nghỉ ngơi đi?"
Còn hai tháng nữa là thi đại học, lấy đâu ra thời gian mà xin nghỉ ngơi? Tô Nghiên lắc đầu, từ trong cặp sách lấy ra một viên ô mai ngậm vào miệng, ngậm một lúc quả nhiên thấy dễ chịu hơn hẳn.
Vì mang thai, Tô Nghiên ngay cả không gian cũng không có thời gian chăm sóc, tranh thủ hái ít trái cây chín sớm trên cây cũng không có thời gian chế biến.
Trái cây chất lượng tốt thì thu vào kho, loại kém thì đem đi cho lợn, bò, dê, gà, vịt, thỏ ăn. Tóm lại gia súc trong không gian ăn còn tốt hơn cả người, trái cây rau củ chưa bao giờ đứt đoạn.
Trước kỳ thi Tô Nghiên cuối cùng cũng hết nôn, Lục Đình để khao cô ngày mai tham gia thi đại học, vừa đợi cô về nhà là kéo cô vào không gian, cầm d.a.o g.i.ế.c lợn "phập" một nhát g.i.ế.c luôn con lợn đen lớn mà họ vất vả nuôi dưỡng bấy lâu.
Nhìn xô m.á.u lợn đã đông đặc lại, Tô Nghiên hỏi: "Lục Đình, nhiều m.á.u lợn thế này tính sao đây?"
Nếu họ g.i.ế.c lợn ở bên ngoài thì chắc chắn phải chia chỗ m.á.u lợn này cho họ hàng bạn bè rồi.
"Máu lợn có thể làm dồi lợn, viên m.á.u lợn. Lát nữa chúng ta dùng hẹ nấu ít canh m.á.u lợn."
Đầu lợn, tim lợn, lòng già và móng giò có thể đem đi kho, sườn và thịt tươi thì chia cho bố mẹ hai bên mỗi nhà một ít, để lại mười mấy cân bỏ tủ lạnh ăn dần, còn lại toàn bộ dùng muối ướp làm thịt xông khói.
Mùa này nếu làm thịt xông khói ở bên ngoài chắc chắn sẽ bị dòi bọ, may mà trong không gian sẽ không xảy ra chuyện đó.
Trước kỳ thi đại học mà được ăn bữa cơm g.i.ế.c lợn, Tô Nghiên cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Nghĩ đến ngày mai phải thi đại học rồi, lòng cô thản nhiên vô cùng, chẳng thấy chút căng thẳng nào.
"Vợ à, ngày mai cố gắng thi cho tốt, đừng căng thẳng, cho dù không đậu cũng không sao, anh nuôi em cả đời."
"Lục Đình, em rể anh trước đây chẳng phải cũng nói nuôi em gái anh cả đời sao, kết quả em gái anh sinh con xong sức khỏe chưa hồi phục đã phải quay lại nhà máy đường làm việc rồi đó thôi."
