Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 129
Cập nhật lúc: 29/01/2026 07:14
Lục Thù sinh vào cuối tháng Năm, sinh một bé gái, ở nhà ở cữ được một tháng là quay lại nhà máy đường đi làm rồi.
Đứa bé giao cho mẹ chồng chăm sóc, mỗi tháng nộp một nửa lương cho bố mẹ chồng. May mà là đứa đầu nên bố mẹ chồng cũng không nói gì.
"Nghiên Nghiên, em phải tin tưởng vào năng lực của anh chứ, lương của anh cao hơn em rể, cho dù em không có việc làm anh vẫn có thể nuôi sống em."
Có nuôi sống được không? Chiểu theo tiêu chuẩn sống của người thời đại này thì dựa vào tiền lương của Lục Đình chắc chắn có thể nuôi sống cô.
Nhưng cô có cần Lục Đình nuôi không? Không gian của cô có bao nhiêu là vật tư, bán d.ư.ợ.c liệu, hoa quả sấy và cây giống, trong không gian của cô đã có mấy vạn tiền mặt rồi.
"Lục Đình, em gái anh sinh con gái, bố mẹ chồng cô ấy có phải bắt cô ấy sinh tiếp không?"
Lục Đình nhận ra nỗi lo của Tô Nghiên, giải thích: "Ừm, thông thường một gia đình đều sẽ sinh mấy đứa con, bất kể Thù nhi lần này sinh là trai hay gái thì nó ít nhất cũng phải sinh từ ba đứa con trở lên. Lần này nó sinh con gái, em rể anh thực ra cũng không nói gì..."
"Lục Đình, ngộ nhỡ đứa bé trong bụng em là con gái, anh có bắt em sinh mãi không?"
"Đồ ngốc, sao anh có thể bắt em sinh mãi được, bất kể sinh trai hay gái, chúng ta sinh hai đứa là đủ rồi. Một đứa trẻ thì cô đơn lắm, hai đứa là vừa đẹp, nếu chúng ta có chuyện gì thì các con còn có thể nương tựa vào nhau."
Tô Nghiên cũng cảm thấy sinh hai đứa là vừa đẹp, tốt nhất là một trai một gái, thời đại này mọi người đều có chút trọng nam khinh nữ, miệng nói không ghét bỏ chứ trong lòng chắc chắn là để tâm.
Đáng tiếc một lứa mình chỉ m.a.n.g t.h.a.i có một đứa, nếu mà sinh đôi một trai một gái thì giải quyết xong xuôi vấn đề sinh nở một lần luôn rồi.
"Lục Đình, nếu cả hai lứa em đều sinh con gái, vì để nối dõi tông đường cho nhà họ Lục các anh, liệu anh có bắt em sinh tiếp không?"
"Em không thích sinh thì không sinh nữa, dù sao anh cũng có mấy đứa em trai, chúng nó thế nào cũng có đứa sinh được con trai thôi. Như vậy Nghiên Nghiên sau này cũng không cần phải xử lý mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu."
"Anh có ý gì, anh định nói em với mẹ anh mặt ngoài hòa thuận nhưng trong lòng không phục nhau hả?"
Lục Đình xoa xoa mũi, cười gượng: "Mẹ anh đều coi em như con gái ruột rồi, quan hệ giữa hai người tốt lắm mà."
"Nói gì thì cũng còn sớm, em gả cho anh cũng chưa được bao lâu, nếu bây giờ đã bất đồng ý kiến với mẹ anh rồi thì những ngày sau này biết sống sao."
Tô Nghiên thấy rất may mắn vì không sống chung dưới một mái nhà với bố mẹ chồng, tuy rằng ở cùng một khu tập thể.
Không sống chung một mái nhà thì họ sẽ không vì thói quen cá nhân khác nhau mà nảy sinh bất đồng. Cô đến từ hậu thế, lại có không gian hỗ trợ, nấu nướng đương nhiên không bao giờ bủn xỉn, xào rau rất chịu khó cho dầu.
Hoa Mẫn thì tiết kiệm hơn, Tô Nghiên thỉnh thoảng nấu ăn như vậy bà chắc chắn sẽ không nói gì, nếu bữa nào cũng thế thì trong lòng bà chắc chắn sẽ thấy không thoải mái.
Cho nên mới nói khoảng cách tạo ra vẻ đẹp, mẹ chồng nàng dâu vẫn không nên sống chung một mái nhà thì hơn, ngộ nhỡ mẹ chồng thấy con trai cưng của mình đi giặt quần lót dính m.á.u cho con dâu thì không biết sẽ có cảm nghĩ gì.
Tô Nghiên đang nghĩ ngộ nhỡ sau này cô có con trai, nếu con trai cô trước mặt con dâu cứ một mực nhún nhường, ban đầu thì không sao, nhưng nếu cứ mãi bị dắt mũi thì bà cũng thấy không dễ chịu đâu.
Chương 101 Trước kỳ thi
Bây giờ là tháng Bảy, nhiệt độ bên ngoài vào buổi trưa lên đến bốn mươi độ, trong nhà giống như một lò hấp vậy, Tô Nghiên vốn dĩ đã sợ nóng, huống chi bây giờ còn đang mang thai.
Ngồi trên ghế sofa một lát là mồ hôi đầm đìa, đợi Lục Đình đi làm, cô đóng c.h.ặ.t cửa chính rồi đi thẳng vào không gian.
Ngày mai phải đi thi rồi, cô đành phải cố gắng vực dậy tinh thần, lấy tập tài liệu tổng hợp ôn thi ra lật xem nhanh một lượt.
Mấy lần thi thử trước đó cô đều có thể đứng trong top 3 toàn trường, thi đậu đại học đối với cô không khó. Nhưng cô muốn cố gắng thi tốt một chút, tốt nhất là có thể đỗ vào ngôi trường đại học lý tưởng trong lòng.
Ôn tập đến năm giờ chiều, Tô Nghiên dừng lại. Cô kiểm tra lại dụng cụ học tập và thẻ dự thi một lần nữa, xác nhận không có sai sót gì mới cất lại vào cặp sách.
Chuyện thi cử không nghĩ nữa, bây giờ là thời gian cho bản thân thư giãn, Tô Nghiên đi dạo một vòng quanh vườn rau, hái hai quả dưa lê, một quả dưa hấu麒麟 (Kỳ Lân).
Ôm quả dưa hấu vào bếp, định làm cho mình một ly dưa hấu đá, lại lo lắng đứa bé trong bụng ăn nhiều đá không tốt.
Bổ quả dưa hấu làm đôi, cầm thìa lớn xúc ăn ngấu nghiến, quả dưa hấu này tuy không được ướp lạnh nhưng nó rất ngọt.
Tô Nghiên ăn ngon miệng lạ thường, vậy mà ăn hết sạch nửa quả dưa hấu, ăn xong dưa hấu cô ra khỏi không gian bắt đầu nấu cơm.
Món thịt lợn g.i.ế.c trưa nay ăn chưa hết, hâm nóng lại là được, rán thêm một con cá vược biển, xào một đĩa rau muống, hai người ba món là hoàn toàn đủ rồi.
Chỉ là không ngờ, đến chiều tối Lục Đình lại đưa bố mẹ anh sang đây.
"Nghiên Nghiên, sao em đã nấu cơm xong rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi lát đi."
"Mẹ, mọi người ngồi đi, con ra ngoài đi vệ sinh một chút, Lục Đình anh làm thêm hai món nữa đi!"
Dưa hấu ăn nhiều quá làm Tô Nghiên cứ muốn chạy đi vệ sinh suốt, nếu bố mẹ chồng không đến thì cô đã trực tiếp vào không gian giải quyết cho nhanh rồi.
"Nghiên Nghiên, chạy chậm thôi con."
"Con biết rồi ạ."
Tô Nghiên chạy đi vệ sinh, Lục Đình lấy vài quả trứng gà từ trong tủ bát ra, băm nhỏ ớt xanh, làm món trứng rán ớt.
Bốn người bốn món chắc là đủ rồi, Lục Phong Niên nhìn dãy hũ sành dưới kệ tủ bát, nói: "Lục Đình, lấy bát nhỏ gắp ít dưa muối ra ăn đi."
"Bố muốn ăn gì ạ? Kim chi cải thảo hay đậu đũa muối?"
"Đậu đũa muối, dưa chuột muối, củ kiệu, ớt muối mỗi thứ lấy một ít."
Lục Đình mở một chiếc hũ nhỏ, dùng đũa gắp hai nắm đậu đũa muối, ớt muối và củ kiệu muối cũng vớt ra một ít.
Hoa Mẫn nhìn bát dưa muối đầy như núi, hỏi Lục Đình: "Sao hai đứa làm dưa muối nhanh thế, nhà mẹ năm nay còn chưa bắt đầu làm nữa."
"Nghiên Nghiên m.a.n.g t.h.a.i thèm đồ chua nên làm trước một ít dưa muối ạ."
Tô Nghiên đi vệ sinh xong quay lại, rửa tay rồi ngồi xuống, Lục Đình xới cho cô nửa bát cơm, gắp vào bát cô một miếng cá vược, một đũa rau muống.
Tô Nghiên tự mình gắp một sợi đậu đũa muối ăn, mặc dù bây giờ cô không còn nôn mửa nữa nhưng mùa hè ăn chút dưa muối có thể giúp giải ngấy.
Cô chỉ ăn nửa bát cơm là không nuốt nổi nữa, Hoa Mẫn có chút lo lắng nhìn Tô Nghiên: "Nghiên Nghiên, con m.a.n.g t.h.a.i mà sao ăn ít thế."
