Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 39

Cập nhật lúc: 29/01/2026 05:13

"Huhu... Hồi anh học cấp hai, trong nhật ký có viết tên chị Dao, chị Dao nói với em là chị ấy thích anh, hình như anh cũng thích chị ấy mà."

Tô Nghiên nhìn Lục Đình với ánh mắt cười như không cười, cái tên "cẩu nam nhân" này từ hồi cấp hai đã tơ tưởng đến người ta rồi, còn viết tên vào nhật ký nữa, đúng là lợi hại thật nha!

Lục Đình thấy sắc mặt Tô Nghiên rất khó coi, vội nắm lấy tay cô: "Nghiên Nghiên, em phải tin anh, về nhà anh sẽ giải thích cho em nghe, tất cả đều là hiểu lầm thôi."

Tô Nghiên không bảo tin cũng chẳng bảo không tin. Lục Đình quay người lại, tiếp tục nói với Lục Lê: "Lục Lê, nếu não không thông minh thì ăn nhiều óc ch.ó vào. Hồi cấp hai tôi bao nhiêu tuổi chứ? Cô nói xem Diệp Dao trông cũng thường thôi, thành tích bình thường, xuất thân bình thường, con người lại đặc biệt giả tạo, cô bảo tôi thích cô ta ở điểm nào? Cuốn nhật ký cô mới nhìn thấy cái tên đã bảo tôi thích cô ta, vậy trong nhật ký của tôi còn ghi tên rất nhiều chiến hữu nữa, chẳng lẽ tôi cũng thầm thương trộm nhớ những chiến hữu nam đó sao?"

Lục Đình bình thường miệng không độc địa, cũng không nói năng cay nghiệt như thế này. Vừa rồi anh thực sự bị cái "óc lợn" của Lục Lê làm cho tức điên lên mới nói ra những lời đó. Anh cũng chẳng sợ Lục Lê đem những lời này kể lại cho Diệp Dao nghe, nếu người phụ nữ đó biết được mà biết khó mà lui thì càng tốt. Phiền c.h.ế.t đi được, Diệp Dao hễ rảnh là lại chạy tới trước mặt anh để tìm kiếm sự tồn tại, không phải muốn quyến rũ anh thì là muốn làm gì? Anh cũng thừa biết Diệp Dao thích anh chẳng qua là vì gia thế anh tốt, vẻ ngoài bảnh bao lại có bản lĩnh. Nếu anh chỉ là một gã trai nghèo ở nông thôn thì dù có đẹp trai đến mấy chắc cô ta cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái đâu. Loại phụ nữ hám lợi như vậy ai thích thì cứ rước đi, anh vẫn là thích người vợ dịu dàng mềm mại của mình hơn.

Lục Lê bị mắng cho á khẩu, thấy trong mắt anh cả giờ chỉ có mỗi Tô Nghiên thì lúc này cuối cùng cũng tin lời anh nói là thật, hóa ra anh thực sự không thích Diệp Dao.

Chương 29 Giải thích rõ ràng

"Cha, mẹ, con đưa Nghiên Nghiên về đây ạ."

Lục Đình không muốn tiếp tục đôi co với Lục Lê nữa, liền kéo Tô Nghiên về nhà.

Về đến nhà, Tô Nghiên ngồi xuống ghế sofa gỗ, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Anh qua đây ngồi đi."

Cô vốn dĩ là người có chuyện gì thì nói thẳng ra, hợp thì ở không hợp thì tan, đơn giản vậy thôi. Chứ cứ sau lưng nghi kỵ lẫn nhau thì cảm giác đó thực sự rất tệ.

Lục Đình nắm lấy hai bàn tay Tô Nghiên, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nghiêm túc hỏi: "Nghiên Nghiên, em có tin anh không?"

"Em không tin lời em gái anh, nhưng lời anh nói cũng cần phải kiểm chứng. Quá khứ của anh em không tham gia nên vốn không muốn tính toán, nhưng em gái anh cứ hở ra là lại nhắc đến cái cô họ Diệp kia, nói trước đây hai người thế này thế nọ, em muốn nói là em rất bận tâm đấy."

Mặc dù cô vẫn chưa yêu Lục Đình, hai người chỉ là vợ chồng bình thường sống qua ngày, nhưng đã là vợ chồng thì ai mà muốn trong lòng chồng mình có người khác chứ. Em gái anh cứ thường xuyên gán ghép hai người họ ngay trước mặt cô, chuyện này làm cô thấy rất khó chịu.

Lục Đình không nói gì, đứng dậy đi vào thư phòng, dùng chìa khóa mở ngăn kéo, rút ra một cuốn nhật ký từ thời cấp hai rồi quay lại phòng khách.

"Nghiên Nghiên, đây là nhật ký từ thời cấp hai đến lúc anh học trường quân đội, em xem đi."

Lục Đình cũng không giải thích quá nhiều, đặt cuốn nhật ký trước mặt Tô Nghiên. Tô Nghiên còn đang phân vân không biết có nên xem hay không, rình mò sự riêng tư của người khác dường như không tốt lắm, nhưng là anh tự đưa cho thì tội gì không xem.

Thấy Tô Nghiên cứ ngập ngừng vẻ muốn xem lại không muốn xem, Lục Đình lật đến trang có tên Diệp Dao, rồi chủ động nhét cuốn nhật ký vào tay cô. Được rồi, cái người đàn ông này đã ép cô xem thì cô cứ "miễn cưỡng" ngó qua một cái vậy.

Tô Nghiên cầm cuốn nhật ký trên tay liếc nhìn một cái. Người ta thường nói nét chữ nết người, nét chữ của người đàn ông này rất ngay ngắn, nét b.út cứng cáp mạnh mẽ.

"Khụ—, khụ khụ—!"

Tô Nghiên thực sự thấy may mắn vì lúc này mình không uống nước, nếu không chắc chắn sẽ bị sặc c.h.ế.t mất. Nội dung trong này cũng hài hước quá đi mất, chắc chắn hồi đó Lục Lê lén xem nhật ký của anh trai chỉ kịp nhìn lướt qua cái tên Diệp Dao chứ chưa kịp đọc nội dung rồi.

"Ngày 18 tháng 2, Thời tiết: Nắng ráo, Hôm nay lớp bỗng có một học sinh mới chuyển đến, tên cô ta là Diệp Dao. Chẳng biết đầu óc cô ta có vấn đề gì không mà lại chủ động đề nghị ngồi cùng bàn với mình. Mình đã quen ngồi một mình ở dãy cuối rồi nên đã phản đối. Kết quả là cái cô học sinh Diệp Dao này lại đi khóc lóc kể lể với chủ nhiệm, bảo là từ trường quê chuyển lên nên không có bạn nào muốn ngồi cùng. Họ bảo mình học giỏi gia thế tốt nên khinh thường bạn học từ nông thôn, mình khinh thường cậu ta vì cậu ta từ nông thôn sao? Đơn giản là mình không muốn ngồi cùng bàn với bạn nữ thôi. Có mấy bạn nam chủ động đề nghị ngồi cùng Diệp Dao, nhưng cô ta lại cười khước từ, bảo là mình cao nên phải ngồi phía sau, nếu không sẽ chắn tầm nhìn của các bạn nữ khác. Cái cô bạn này đúng là giả tạo thật mà, đầu óc của các bạn khác bị sưng lên hết rồi hay sao? Còn khen cô ta xinh đẹp tốt bụng, biết nghĩ cho người khác, chẳng lẽ họ không nhận ra cô ta đang lùi để tiến sao? Cô ta lại đòi ngồi cùng bàn với mình lần nữa, mình kịch liệt phản đối, nhưng thầy giáo lại bảo bạn bè phải giúp đỡ đoàn kết thương yêu lẫn nhau, cứ thế ép mình phải ngồi cùng bàn với cô ta. Hôm nay đúng là thấy quỷ rồi, những ngày đen đủi bắt đầu rồi đây..."

Tô Nghiên vừa xem vừa đọc, cuối cùng cũng đọc xong bài nhật ký theo kiểu liệt kê sự việc mà Lục Đình viết hồi học kỳ hai lớp sáu.

"Ha ha ha... Lục Đình, anh đúng là hài hước quá đi mất." Tô Nghiên mặc kệ hình tượng mà cười lớn thành tiếng.

"Nghiên Nghiên, trong nhật ký của anh chỉ có duy nhất bài này là có tên cô ta thôi. Anh cảm thấy ngày hôm đó thực sự quá đen đủi nên mới viết cô ta vào nhật ký."

"Kết quả là lúc anh đi lính về, nhật ký không cất kỹ nên bị em gái anh nhìn thấy à?"

"Nó mới nhìn qua một cái đã bị anh giật lại rồi. Chuyển đến đây nhật ký vẫn luôn được khóa trong ngăn kéo, Nghiên Nghiên muốn xem lúc nào cũng được."

Tô Nghiên khép cuốn nhật ký lại trả cho Lục Đình, biết là hiểu lầm nên cũng không cần thiết phải xem tiếp nữa.

"Nghiên Nghiên, giờ em tin anh rồi chứ? Diệp Dao tuy là bạn cùng bàn với anh, nhưng anh đã chủ động vẽ ranh giới trên bàn để cách xa cô ta ra rồi."

"Em gái anh nói cô ta thích anh, anh cũng thích cô ta."

"Hồi cấp hai anh bao nhiêu tuổi chứ? Lúc đó trong đầu anh chỉ toàn là chuyện học thật giỏi để thi đỗ trường quân đội báo hiếu Tổ quốc thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.