Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 40
Cập nhật lúc: 29/01/2026 05:13
Tô Nghiên lục tìm trong ký ức của nguyên chủ, ngoại trừ việc Lục Lê thường xuyên nói ra nói vào bên tai nguyên chủ, thì Lục Đình dường như thực sự không hề có qua lại gì với Diệp Dao cả.
"Lúc chúng ta kết hôn, anh đi làm nhiệm vụ ba tháng không về. Em gái anh bảo anh bị ép buộc mới cưới em, anh không quên được Diệp Dao nhưng lại không muốn ở bên em nên mới chủ động xin đi làm nhiệm vụ ở nơi khác."
Lục Đình nghĩ đến đứa em gái hay gây chuyện đó, ánh mắt trầm xuống, vẻ mặt trở nên lạnh lùng: "Nghiên Nghiên, em gái anh đúng là một đứa ngốc không có não. Anh không hề bị ép buộc cưới em, cha em quả thực có ơn với anh. Ban đầu quyết định cưới em là vì người đó là em nên anh mới cưới."
Tô Nghiên chẳng thèm tin Lục Đình vì thích nguyên chủ nên mới kết hôn. E là anh biết mình sớm muộn gì cũng phải lấy vợ, vừa hay cha nguyên chủ lại là ân nhân cứu mạng của mình nên Lục Đình thuận nước đẩy thuyền đồng ý hôn sự này luôn.
Thấy Tô Nghiên im lặng, Lục Đình tiếp tục giải thích: "Nghiên Nghiên, trước đây anh chưa từng yêu ai, cũng chẳng biết tình cảm là gì, nhưng thấy em cũng vừa mắt nên đã đồng ý hôn sự này. Bây giờ anh cảm thấy vô cùng may mắn vì đã lấy em làm vợ, anh nhận ra mình rất thích em."
Thích cái con khỉ, chẳng qua là được ngủ vài giấc nên mới nhanh ch.óng nảy sinh cái gọi là "thích" chứ gì.
"Được rồi, sau này chúng ta đừng nhắc đến Diệp Dao nữa. Mặc dù anh không thích cô ta, nhưng cô ta chắc chắn có ý đồ với anh đấy, sau này anh hãy tránh xa cô ta ra."
Thật không ngờ Diệp Dao kia cũng khá lợi hại, từ nông thôn lên thành phố học, sau đó lại quay về nông thôn, chẳng biết làm thế nào mà lại thi đỗ vào đoàn văn công quân đội đồn trú nữa.
Thấy Tô Nghiên thực sự không giận nữa, Lục Đình cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh ôm lấy cô trò chuyện một lúc về thời đi học và lúc thi vào trường quân đội, nói chuyện xong thì đi tắm rửa rồi đi ngủ.
Để giải tỏa hết những ấm ức và không vui trong lòng, cái "cẩu nam nhân" Lục Đình tối nay đòi hỏi đặc biệt dữ dội.
Hôm sau Tô Nghiên lại dậy muộn. Cô ăn qua loa chút gì đó, lúc xuống lầu thì bắt gặp Lục Lê ăn diện lộng lẫy đang kéo Diệp Dao đi lướt qua mình.
Diệp Dao lại mỉm cười chủ động chào hỏi cô: "Đồng chí Tô đúng là số hưởng thật nha, không cần đi làm, có thể ngủ đến giờ này."
"Vâng, số em đúng là tốt thật, tối qua vất vả quá, nhà em thấy em vất vả nên đặc biệt bảo em cứ nghỉ ngơi cho khỏe, thế nên hôm nay em mới dậy muộn ạ. Đúng rồi hai người, hôm nay hai người định đi xem mắt đấy à? Vậy chúc hai người may mắn nhé, chúc hai người sớm thoát ế nha!"
"Đồng chí Tô, cô hiểu lầm rồi, là Lê Lê đi xem mắt, mình đi cùng để tiếp thêm can đảm cho cô ấy thôi."
"Ồ, tôi cứ tưởng cô cũng đi xem mắt nữa chứ, dù sao cô cũng lớn hơn Lục Lê vài tuổi mà. Đồng chí Diệp đừng để tâm nhé, tính tôi tuy nói lời không lọt tai, nhưng phụ nữ tầm tuổi cô thường đều làm mẹ cả rồi."
Vừa nhắc đến chuyện làm mẹ, người Diệp Dao bỗng run rẩy không kiểm soát được, trong mắt thoáng hiện lên một tia hoảng loạn.
Lục Lê không biết tại sao Diệp Dao lại sợ hãi, liền an ủi: "Chị Dao, đừng chấp chị ta! Chúng ta đi mau kẻo muộn, đi bộ ra đó mất cả tiếng đồng hồ đấy."
Chương 30 Lục Lê xem mắt thất bại
Tô Nghiên cũng chỉ tiện miệng trêu đùa một câu, thấy ánh mắt Diệp Dao rất bất thường, trong lòng cô thoáng nảy sinh nghi hoặc, chẳng lẽ Diệp Dao thực sự đã từng sinh con rồi sao?
Tô Trạch hôm nay đúng lúc được nghỉ, nghe nói Đỗ Phi Vũ đã chuyển về nên tới khoa tìm anh ta trò chuyện.
"A Trạch, cậu về đúng lúc lắm, trưa nay tớ đi quán mì mời cậu ăn sủi cảo."
"Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi, nói đi, hôm nay cậu lại đang bày mưu tính kế gì đây."
Đỗ Phi Vũ thở dài một tiếng, nhịn không được phàn nàn: "Còn chẳng phải tại cậu sao, hồi đó tớ định theo đuổi em gái cậu thì cậu bảo cô bé còn nhỏ, chúng tớ không hợp, ai dè mới có mấy năm cô bé đã quay phắt đi lấy chồng rồi. Mẹ tớ thấy tớ chuyển công tác về liền cứ đòi sắp xếp cho tớ đi xem mắt, nghe nói cô gái đó ở đoàn văn công quân khu, lát nữa sẽ tới đây."
"Hóa ra là đi xem mắt à, chúc mừng cậu nhé. Còn em gái tớ thì cậu đừng có mơ nữa! Cô bé một lòng một dạ với em rể tớ rồi, cậu không có cửa đâu."
Đỗ Phi Vũ là người rất có nguyên tắc, cô gái mình thầm thương trộm nhớ bao nhiêu năm nay đã lấy chồng rồi thì đương nhiên anh ta sẽ chúc phúc cho cô.
"A Trạch, tớ với cậu bằng tuổi nhau, sao cha mẹ cậu không sốt sắng chuyện hôn sự của cậu nhỉ?"
"Sao mà không sốt sắng được, họ đương nhiên cũng cuống lên rồi, trước đây là do em gái tớ gánh hộ cho thôi. Bây giờ họ cứ hễ nhìn thấy tớ là lại tụng kinh gõ mõ, hôm nay bảo cô gái nhà này tốt, mai lại bảo cô gái nhà kia được, tớ bây giờ cũng đau đầu lắm đây."
"Nghe nói cô gái đến xem mắt hôm nay sẽ dẫn bạn đi cùng, lát nữa cậu đi cùng tớ cho vui nhé? Biết đâu gặp rồi, hôn sự của cậu cũng định đoạt luôn không chừng."
"Tớ thấy thôi đi, đối tượng của tớ chắc chắn phải tự tớ tìm hiểu, bây giờ ở đơn vị đã có một đồng chí nữ cứ bám lấy tớ dai như đỉa rồi, tớ giờ cứ nhìn thấy phụ nữ là muốn đi đường vòng thôi..."
"Tớ mời cậu ăn thêm một bát mì nữa được chưa? Mặc kệ đấy, nếu cậu không đi xem mắt cùng tớ thì tớ sẽ đi theo đuổi em gái cậu cho mà xem." Đỗ Phi Vũ cố tình dọa dẫm Tô Trạch.
Tô Trạch biết Đỗ Phi Vũ vẫn thầm thích em gái mình, anh thực sự lo lắng cậu bạn chí cốt này sẽ làm càn, thế là đành đồng ý đi xem mắt cùng.
"Được rồi, bây giờ tớ có việc phải đi tìm mẹ tớ một lát, tí nữa tớ sẽ ra quán mì tìm hai người."
Đến khi anh ra tới quán mì nhỏ, nhìn thấy hai cô gái đang ngồi cùng Đỗ Phi Vũ, anh lập tức ngây người ra, thế giới này sao mà nhỏ bé đến vậy? Cái duyên nợ khỉ gió gì thế này? Đối tượng xem mắt của bạn thân anh hóa ra lại là Lục Lê, em gái của em rể Lục Đình.
Đỗ Phi Vũ vẫy vẫy tay với Tô Trạch: "Tô Trạch, mau lại đây ngồi!"
Lục Lê vừa nhìn thấy Tô Trạch cũng hoàn toàn ngây người, sao anh trai của Tô Nghiên lại tới đây? Chẳng lẽ anh ta và Đỗ Phi Vũ là bạn bè?
Tô Trạch bước tới kéo ghế ngồi xuống. Đỗ Phi Vũ thấy bạn mình đã ngồi ổn định liền bắt đầu giới thiệu.
"Đây là đồng chí Tô Trạch, bạn thân của tôi. A Trạch, cô gái này chính là đối tượng mà thím tôi giới thiệu cho tôi, tên là Lục Lê, bên cạnh là bạn thân của cô ấy, Diệp Dao. Hai người họ đều làm việc ở đoàn văn công, họ rất giỏi ca múa, nghe nói đồng chí Diệp Dao còn là trụ cột của đoàn văn công đấy."
Nghe Đỗ Phi Vũ hào hứng giới thiệu, Tô Trạch bắt đầu thấy hối hận vì đã tới ăn bát sủi cảo và bát mì miễn phí này rồi.
Anh từng nghe em gái phàn nàn rằng Lục Lê là người chua ngoa khắc nghiệt, lại hay nói xấu sau lưng cô. Người ta thường bảo ngưu tầm ngưu mã tầm mã, người chơi cùng cô ta chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì.
