Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 109: Tiệc Cơ Động Toàn Thôn
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:22
Đoàn người về tới thôn khi trời đã tối mịt.
Miếu Dược Vương ở cửa thôn đèn đuốc sáng trưng, trên quảng trường lớn phía trước còn đốt hai đống lửa lớn.
Đàn ông một đống, phụ nữ một đống, đều vây quanh một chỗ nói chuyện phiếm.
“Lão Diệp a, đám trẻ đi đầu về trước nói, Bình An cũng ở đó, là lần này đính hôn sao?”
Tám đại gia gần đây xây nhà cho Chu Nam, ít nhiều nghe được Tứ thúc công cùng Lão Diệp nói qua chuyện này.
Vì thế liền hỏi Tứ thúc công.
Tứ thúc công kỳ thật có chút mơ màng sắp ngủ, tuy rằng nghe người về trước nói Nam Nha không có việc gì, nhưng hắn vẫn muốn chính mắt thấy mới an tâm.
“Là có quyết định này, chờ hai đứa nhỏ trở về, xác định thời gian sẽ thông báo cho mọi người.”
Trên mặt Lão Diệp nếp nhăn giãn ra vài phần, hàm hậu nói: “Bình An nhà ta tùy thời đều được, xem thời gian của Nam Nha!”
Tứ thúc công trắng mắt liếc cái tên mặt khờ tâm đen này một cái, không nói gì.
“Đã về rồi!” Có người hô.
Mọi người ngước mắt nhìn qua, trên con đường nhỏ uốn lượn khúc khuỷu ngoài thôn, quả nhiên có tinh tinh điểm điểm ánh đèn bão.
Đường cửa thôn là cố ý tu sửa qua, không giống trong núi quanh co khúc khuỷu như vậy.
Có người nóng vội cưỡi ngựa cùng lừa hướng về phía Miếu Dược Vương chạy tới.
Quế Hoa Tẩu T.ử lảo đảo lắc lư cưỡi con lừa đen nhỏ nhà nàng, cất cao giọng hát vang:
“Chùa Đàm Chá phong a, Ngọc Tuyền Sơn thủy, cầu Lư Câu ánh trăng chiếu rọi người trong mộng...”
Nhị đại nương cùng các tẩu t.ử khác lập tức đi theo cùng nhau hát.
“Chùa Đàm Chá tiếng chuông nột gõ vang lên cổ thành âm thanh, chùa Đàm Chá thanh phong nha, đẩy ra cổ thành môn nhi...” (Chú 1)
Làn điệu mang theo nồng đậm ý vị kinh thành, truyền đi trên con đường núi yên tĩnh.
Phía sau các nam nhân cũng đi theo cùng nhau gân cổ lên gào theo.
Chu Nam ngồi trên lưng ngựa cái nhỏ, cảm thấy đôi mắt cùng lỗ tai đều không đủ dùng.
Nàng xa xa có thể thấy đống lửa trại hừng hực thiêu đốt trên đất trống cửa thôn.
Quay đầu lại liền nhìn đến phía sau thôn dân giơ đèn bão.
Bên tai vang lên chính là các loại tiểu khúc tiểu điệu, còn có tiếng chim bay trong rừng bị quấy nhiễu.
Diệp Bình An nhìn niềm vui sướng không ức chế được của tiểu nha đầu, khóe miệng cũng đi theo cười.
Hắn lôi kéo dây cương xoay người liền lên ngựa.
“Giá!”
Chu Nam không kịp phản ứng, cả người lẫn ngựa liền vọt tới phía trước.
Thực mau tiếng hát của Quế Hoa Tẩu T.ử bọn họ liền không nghe thấy nữa, chỉ có thể nghe được tiếng gió gào thét bên tai.
Cũng may phía sau là cái ôm quen thuộc, làm nàng an tâm.
“Lại là một năm hoa thơm chim hót, kinh hoa nàng liền xuân tới sớm, hoa cỏ nàng lá rụng về cội, uống nước không quên người đào giếng nhi...”
Chu Nam gân cổ lên lớn tiếng thét to, Diệp Bình An phía sau nghe tiểu khúc không thành điệu, phát ra tiếng cười to sảng khoái.
Nam Nha của hắn, hát ra đồ vật luôn là không giống người thường.
Sáng sớm hôm sau, mọi người phân tiền xong, đã được thông báo Diệp Bình An cùng Nam Nha ngày mai đính hôn.
Cũng may mấy ngày nay, Tứ thúc công cùng Lão Diệp đã sớm chuẩn bị tốt.
Thịt dê bò lợn nhà Tứ đại gia gia đã sớm đặt trước, đậu hủ nhà Đổng Đại Nương cũng đều giữ lại toàn bộ...
Ý tứ của Nhị đại gia cùng các tộc lão trong thôn là, thừa dịp cơ hội này, toàn thôn mở một cái tiệc cơ động.
Rốt cuộc Chu Gia Trang hỉ sự liên tục, gộp lại là nên chúc mừng linh đình một phen.
“Tiệc cơ động?”
Chu Nam đang chỉ huy bọn nhãi ranh rửa sạch lê mùa thu.
Diệp Bình An từ giếng múc nước lên, Chu Nam muốn đi lên hỗ trợ.
Trên khuôn mặt ngày thường trầm mặc nghiêm túc của hắn mang theo vài tia ý cười, ý bảo nàng đứng tại chỗ đừng nhúc nhích.
“Kiến quốc, cho người trong tộc uống viên t.h.u.ố.c an thần, hơn nữa em còn được tấm biển hiệu kia, đủ loại sự tình cộng lại, là nên hảo hảo chúc mừng.”
Chu Nam gật đầu, nàng liền thích vô cùng náo nhiệt.
Rốt cuộc nàng cũng chỉ là nghe các tẩu t.ử trong thôn nói qua chuyện tiệc cơ động.
“Nam Nha tỷ!”
Chu Nam quay đầu lại, nhìn đến là Thu Ni cầm đầu mấy cái nha đầu choai choai.
Vài người ngươi đẩy ta, ta đẩy ngươi, trên mặt treo nụ cười thẹn thùng.
“Sao thế?” Nam Nha tò mò hỏi.
Thu Ni hiển nhiên là người dẫn đầu, nàng liếc nhanh Diệp Bình An đang múc nước, hạ giọng nói:
“Nam Nha tỷ, chuyện tiền công cho chúng em, có thể hay không giúp chúng em bảo mật!”
Chu Nam trừng lớn đôi mắt nhìn các nàng, “Các em muốn tích cóp tiền làm của hồi môn sao?”
Tức khắc mấy cái tiểu nha đầu da mặt đỏ lên, lời nói đều không nói người liền chạy xa, chỉ còn lại Thu Ni đứng trơ ra đó.
“Nam Nha tỷ ~~” Thu Ni làm nũng.
Chu Nam học người lớn xoa đỉnh đầu nàng, “Chị chỉ có thể bảo đảm không nói cho người lớn biết cho các em bao nhiêu tiền, nhưng không thể nói là không cho tiền.”
Thu Ni trừng lớn đôi mắt, khó hiểu nhìn Chu Nam.
“Rốt cuộc một lời nói dối, phải dùng vô số lời nói dối đi lấp l.i.ế.m, chị chính là sẽ không nói dối nga.”
Chu Nam hắng giọng, lời nói thấm thía.
Thu Ni tựa hồ có chút minh bạch, xoay người đi tìm các tiểu tỷ muội của mình, một bên làm việc một bên lẩm bẩm.
Diệp Bình An đứng ở bên giếng nước, mỉm cười nhìn nàng, “Đi thôi, chúng ta trước buổi chiều phải làm xong mấy thứ này.”
Chu Nam gật đầu, chuyện đính hôn cùng tiệc cơ động, ý tứ của trưởng bối là không cho bọn họ hai người nhúng tay.
Chỉ chờ ngày mai ngoan ngoãn phối hợp là được.
Chu Nam đâu phải người rảnh rỗi được, nghĩ đến đơn đặt hàng của Chu Bác Văn.
Thừa dịp này làm cho xong, chờ ngày sau Diệp Bình An trở về, cùng mang tới trấn Thanh Sơn giao hàng.
Từ sáng sớm bận rộn đến giữa trưa, mới tính là đóng gói xong xuôi hai loại cao lê.
Quản xong cơm trưa cho đám tiểu đồng công, cái sân bay đầy mùi hương ngọt nị mới tính an tĩnh lại.
Chu Thắng Lợi mang theo hai đứa em gái ngủ trên giường đất đến hô hô, Chu Nam đắp chăn cho bọn hắn.
Trung thu đã qua, lại qua hai ngày nữa, trong núi nên đốt giường đất sưởi ấm rồi.
Hai người đi đến căn phòng mới xây, Chu Nam dẫm lên lối vào mật đạo.
“Chờ Tám đại gia gia lắp xong cửa sổ là an toàn.” Diệp Bình An cho rằng nàng lo lắng mật thất phía dưới.
Chu Nam gật đầu, “Không biết khối kính lớn như Chu Bác Văn nói có thể vận chuyển về trước khi tuyết rơi hay không.”
Diệp Bình An từng thấy ở tiệm cơm Tây tại Bắc Bình, cửa kính sát đất lớn, rất đẹp.
Ánh mặt trời mùa đông chiếu vào, ấm áp.
Tiểu nha đầu cố ý làm cái phòng ấm, phỏng chừng cũng là nghĩ như vậy.
Trùng hợp lúc này một trận gió lạnh thổi tới, thân thể Chu Nam rất nhỏ run lên một cái.
“Lạnh?” Diệp Bình An đem áo khoác trên người mình khoác lên người nàng.
Chu Nam vốn dĩ không cao, bọc trong quần áo còn vương nhiệt độ cơ thể của hắn, cực kỳ giống đứa trẻ trộm mặc quần áo người lớn.
Diệp Bình An đi dắt tay nàng, mới phát hiện tay tiểu nha đầu xác thật có chút lạnh lẽo.
Ngày hè nàng toàn thân lạnh lẽo, ôm vào trong n.g.ự.c làm người thoải mái đến than thở.
Nhưng mùa đông cũng lạnh lẽo như vậy, liền cần phải chú ý.
Hắn đem tay nàng đặt ở bên môi hà hơi nóng, làm cho Chu Nam có chút ngứa.
Vốn định đoạt lại tay mình, lại nghe thấy Diệp Bình An giảng: “Mùi cao lê.”
Nói xong tinh tế mút nhẹ ngón tay trắng nõn tinh tế của nàng.
Rõ ràng chỉ là một động tác sưởi ấm đơn giản, hắn thế nhưng cũng làm đến thập phần lưu manh.
Diệp Bình An nhìn sắc mặt tiểu cô nương từ trắng lạnh biến thành phấn hồng, ch.óp mũi thân mật cọ cọ trên mu bàn tay tràn đầy thơm ngọt của nàng.
Môi mỏng hơi nhếch lên, đôi mắt thâm thúy một nửa là nghiêm túc, một nửa là hài hước.
Chú 1: Kinh hoa xuân sớm.
