Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 110: Đi Ăn Thịt Lợn Rừng Thôi
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:22
Tiếng khóc đ.á.n.h vỡ bầu không khí ấm áp trong phòng, Chu Nam nghe ra là thanh âm của Chu Thắng Lợi, vội vàng đẩy Diệp Bình An ra.
Hắn tựa hồ không nghĩ tới chính mình sẽ bị đẩy ra, mà hưng phấn đến chỗ nào đó bỗng nhiên tê rần.
Diệp Bình An hơi hơi lui về phía sau một bước, đầu vừa vặn đụng vào trên xà nhà.
Hắn dùng sức c.ắ.n răng hàm sau, mới không kêu đau thành tiếng, ngước mắt nhìn lại.
Tiểu nha đầu đã vừa thẹn vừa giận vừa gấp chạy ra ngoài.
Người này quả nhiên không đứng đắn, bất cứ lúc nào chỗ nào đều có thể nghĩ chiếm tiện nghi của nàng.
Nàng liền nói vì cái gì lúc đám tiểu đồng công đi, người này lại cài chốt cổng lớn lại.
Chờ tới phòng, Chu Thắng Lợi đang nhắm mắt, hai tay lung tung quơ quào trong không trung.
“Mẹ, đừng đi!”
Khóe mắt tất cả đều là nước mắt, song bào t.h.a.i bị dọa tỉnh, đang muốn đi lay ca ca.
Chu Nam vội vàng tiến lên, làm động tác “suỵt” với song bào thai, thấy các nàng hai tay che miệng, mở to mắt nhìn nàng, mới cong lưng ôn nhu đem Chu Thắng Lợi ôm vào trong n.g.ự.c.
Diệp Bình An đứng ở cửa nhìn vợ mình, ôm Chu Thắng Lợi nhẹ nhàng vỗ về thân thể nhỏ bé của nó.
Trong lòng mạc danh phạm chua, bất quá là gặp ác mộng, nàng liền phải mưu sát thân phu.
Hắn tự mình an ủi: Tuổi vẫn là quá nhỏ, da mặt mỏng, chờ kết hôn xong thì tốt rồi.
Chờ Chu Thắng Lợi an ổn ngủ lại, hai đứa song bào t.h.a.i cũng ghé vào bên người ca ca tiếp tục ngủ trưa.
Chu Nam vừa quay đầu, liền thấy Diệp Bình An hai tay đút túi quần, trên mặt biểu tình thả lỏng, ngậm một điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa nhìn nàng.
Nàng rón ra rón rén đứng dậy, đi tới cửa, ý bảo Diệp Bình An tránh ra.
Hắn đảo cũng nghe lời, hơi hơi lui về phía sau hai bước, làm nàng đi qua.
“Đừng lên tiếng.” Chu Nam cố ý dẫm lên chân hắn một cái, lặng yên nhắc nhở.
Diệp Bình An cứng họng, quả nhiên là một tiểu nha đầu có thù tất báo.
Hắn bắt lấy tiểu nha đầu, kéo người vào trong lòng n.g.ự.c, miệng khẽ nhếch, cúi đầu mổ một ngụm, cười nhạt dùng khẩu hình nói:
“Đừng lên tiếng!”
Chu Nam bị giam cầm vội vàng hướng tới Diệp Bình An lộ ra một nụ cười ngọt ngào.
Lấy lòng khoe mẽ, nàng đối với sư phụ thường làm, thập phần hữu hiệu, mềm mụp nói:
“Bình An ca ~ mệt!”
Diệp Bình An thấy người một khắc trước còn giương nanh múa vuốt, hiện tại trở nên ngoan ngoãn vô cùng, tim đều phải tan chảy.
Duỗi tay chỉ điểm điểm ở khóe miệng ngọt xớt của nàng, “Lên giường ngủ một lát?”
Chu Nam ngáp một cái, vốn định gật đầu, không biết nghĩ đến cái gì, c.ắ.n môi chuyển động tròng mắt nhìn hắn.
“Em muốn đi xem lão thái thái, ngày mai liền đính hôn, phải tự mình nói cho lão nhân gia một tiếng.”
Diệp Bình An nơi nào nhìn không ra tâm tư nhỏ của nàng, là sợ chính mình lại “bắt nạt” nàng thôi.
Nhưng người trong lòng n.g.ự.c kiều kiều mềm mềm, gương mặt trắng nõn phấn hồng, một đôi con ngươi giảo hoạt linh động, một tia hương khí như có như không hỗn hợp vị ngọt nị của cao lê thẳng tắp xông vào đầu óc hắn.
Câu đến hắn tâm viên ý mã, hắn không phải kẻ không biết khắc chế, cũng không muốn càn rỡ dọa hư tiểu cô nương như vậy.
Mới mười bảy đâu, Diệp Bình An thở dài, không biết đính hôn xong có thể hay không thông suốt.
“Ừ.”
Chu Nam thấy hắn có chút mất mát, nửa là ngây thơ nửa là chột dạ chạy ra ngoài.
Trên đường đi ra mộ tổ, cảm xúc Diệp Bình An hơi hạ xuống, Chu Nam vẫn chưa phát hiện, còn cảm khái nói:
“Thắng Lợi tiểu tể t.ử ngày thường nhìn giống một ông cụ non, vẫn là nhớ mẹ, xem ra ngày thường vẫn cần chú ý nhiều hơn.”
Diệp Bình An thấp thấp “Ừ” một tiếng.
“Hôm nay nó lại gặp ác mộng, sau khi trở về làm thịt kho tàu an ủi nó, nó thích nhất ăn thịt kho tàu em làm.”
Chu Nam liên tiếp ghé mắt nhìn hắn, thấy hắn trước sau an tĩnh đi bên người, trong ánh mắt ngày thường lược hiện bất kham mang theo một tia tịch mịch.
Hai người đi trên con đường núi tràn đầy lá rụng, khu mộ tổ này ngày thường cực ít có người tới.
Cho nên rất là an tĩnh, chỉ có tiếng bước chân đạp lên lá cây xào xạc.
“Nam Nha, anh cũng cần an ủi.” Diệp Bình An chung quy là không trông mong tiểu nha đầu có thể tự mình phát hiện.
Chu Nam ngửa đầu nhìn hắn, tinh tế đ.á.n.h giá khuôn mặt tuấn tú, “Anh cần an ủi cái gì?”
Diệp Bình An ghé vào tai nàng nhẹ giọng nói hai câu, gương mặt Chu Nam đỏ bừng, lại dẫm lên chân hắn hai cái, xoay người chạy...
Diệp Bình An hồn không thèm để ý, hai tay đút túi hướng tới phương hướng nàng chạy đi tới, trong lòng thầm nghĩ:
“Lão t.ử sớm muộn gì...”
“Diệp Bình An, anh mau tới đây!” Trong thanh âm Chu Nam mang theo hưng phấn cùng kinh ngạc.
Hắn nhanh hơn bước chân hướng khu mộ tổ đi đến, liền thấy tiểu nha đầu đang ngồi xổm bên cạnh cái hố hắn đào hôm nọ.
Có tiếng ụt ịt truyền ra, hắn lắng nghe liền biết đây là tiếng lợn rừng.
“Anh xem, lợn rừng!” Chu Nam gấp không chờ nổi chia sẻ điều mình nhìn thấy.
Diệp Bình An nhìn lại, một con lợn rừng choai choai rơi xuống hố, đất xung quanh hố tràn đầy dấu vết giãy giụa.
Hẳn là rơi vào đây được mấy ngày rồi, nhìn thấy có người tới cũng chỉ có thể hữu khí vô lực mà hừ hừ, lấy kỳ dã thú uy h.i.ế.p lực.
“Trước thắp hương cho lão thái thái đã.” Diệp Bình An nhìn đôi mắt to chuyển động của tiểu nha đầu, trong lòng buồn cười.
“Ân ân.” Nói đến chính sự, Chu Nam ngoan ngoãn gật đầu.
Tìm được trước mộ lão thái thái, trước đốt tiền giấy cho bà, lại dập đầu.
Bên cạnh ngôi mộ nhỏ hơn một chút là của bà bếp già, Chu Nam y dạng hóa vàng mã dập đầu.
“Hai vị lão thái thái, Nam Nha không biết có phải đã đi đến tinh cầu của con, hay là đi tìm các người rồi. Mạo muội chiếm thân thể này, con vừa hổ thẹn vừa vui sướng, có đôi khi con cảm thấy chính mình chính là Nam Nha a, Tinh Kỷ Nguyên chỉ là một giấc mộng ba ngàn năm trước con mơ thấy...”
Chu Nam một bên đem cống phẩm mang đến bày lên, một bên ở trong lòng lẩm bẩm.
“Nguyện vọng trong lòng Nam Nha, cũng là nguyện vọng của con, hai vị yên tâm, con sẽ che chở mọi người Chu Gia Trang.”
Chu Nam mặc niệm kết thúc, thành thật kiên định dập đầu lạy ba cái, mới đứng lên.
Ngẩng đầu liền cùng tầm mắt Diệp Bình An đối diện.
Chu Nam đứng dậy đi đến trước mặt hắn, xách theo cống phẩm và tiền giấy còn lại trong rổ, nói:
“Đi, chúng ta đi thăm người nhà của anh.”
Chu Nam thấy Diệp Bình An ngẩn ra, tiến lên nắm lấy tay hắn, cảm thấy tay hắn phá lệ ấm áp, nắm càng c.h.ặ.t hơn.
Diệp Bình An quỳ trước mộ cha mẹ mình, tuy rằng biết bên trong không có t.h.i t.h.ể cha mẹ, nhưng cũng nghiêm túc hóa vàng mã dập đầu.
Sau đó tế bái lần lượt các thúc bá huynh đệ khác.
Chu Nam ở bên cạnh chờ hắn một lát, Diệp Bình An mới thu liễm cảm xúc, dường như không có việc gì đứng lên.
Phát hiện ánh mắt lo lắng của tiểu nha đầu, nhẹ gõ trán nàng, tùy ý cười nói:
“Đi thôi, về nhà ăn thịt lợn rừng.”
Diệp Bình An khiêng con lợn rừng bị gõ hôn mê đi ở phía trước.
Đôi mắt Chu Nam cười cong như trăng non, vui mừng hỏi:
“Thật là bá phụ bá mẫu cho chúng ta hạ lễ sao?”
Diệp Bình An trầm ngâm một lát, nghiêm túc có lệ nói:
“Ừ, ba mẹ anh nói, trong nhà cưới được cô con dâu tốt như vậy, bọn họ trong lòng vừa cao hứng, liền tặng hạ lễ.”
Chu Nam vui rạo rực hỏi:
“Diệp Bình An, anh có nghĩ tới về sau chúng ta sống những ngày tháng như thế nào không?”
Chóp mũi Diệp Bình An có mùi tanh hôi của lợn rừng, hắn một chút cũng không cảm thấy khó ngửi.
“Sau này, cùng em vẫn luôn ở bên nhau, sống những ngày tháng như thế nào đều được.”
Chu Nam nghiêng đầu, nghĩ nghĩ nói: “Hai nhà chúng ta thành người một nhà, nuôi thêm hai con ch.ó...”
Trên con đường nhỏ yên tĩnh, tất cả đều là thanh âm ríu rít của cô gái nhỏ, miêu tả tương lai mà hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.
