[quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 15
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:04
“Nhà họ Tô bọn họ gả con gái, không muốn bị người ta nói là đang chiếm hời đâu.”
Con gái mua vài thứ tương xứng gửi qua cho Thẩm Hạo Đình thì nhà họ Tô bọn họ cũng có thể diện hơn đúng không?
“Được rồi, mẹ đi lấy tiền cho con.”
Tô Niệm Niệm vội vàng xua tay:
“Mẹ ơi, không cần đâu ạ, trong tay con vẫn còn tiền mà, nếu con thiếu tiền thì mới hỏi mẹ sau ạ.”
Trương Tuệ Phân cũng không nói gì thêm, liền gật đầu:
“Được rồi, nếu tiền trong tay con không đủ dùng thì cứ bảo mẹ một tiếng nhé.”
“Vâng ạ mẹ.”
Tô Niệm Niệm có xe đạp nên việc đi lại trên huyện rất thuận tiện.
Sáng sớm hôm sau, Tô Niệm Niệm đã đạp xe đi rồi.
Lần này Tô Niệm Niệm đi ra ngoài, một là muốn mua chút đồ cho Thẩm Hạo Đình mang qua.
Hai là muốn xem thử xem có thể lấy đồ từ trong hệ thống giao dịch thời không ra để đổi lấy ít tiền và phiếu của thời đại này không.
Thịt và lương thực trong hệ thống giao dịch thời không cực kỳ rẻ, nhưng lại là những thứ đang khan hiếm ở thời đại này.
Nếu mang ra ngoài đổi thì có lẽ sẽ đổi được một ít tiền.
Bất kể là ở thời đại nào thì trong tay có tiền chắc chắn vẫn là tốt nhất.
Khoảng cách từ huyện lỵ đến đội sản xuất Hồng Kỳ cũng không xa lắm.
Tô Niệm Niệm đạp xe hơn nửa tiếng đồng hồ là đã tới huyện rồi.
Những thứ này của cô không thể đem ra bán công khai được, chỉ có thể mang tới chợ đen thôi.
Nguyên chủ chưa từng tới chợ đen ở huyện nên đợi đến khi Tô Niệm Niệm tới chợ đen, cô còn phải đi tìm người hỏi thăm vị trí của chợ đen.
May mắn là Tô Niệm Niệm tìm được một bà cụ, tốn hai viên kẹo là đã hỏi ra được vị trí của chợ đen rồi.
Tô Niệm Niệm không bán lương thực tinh, mà bán trực tiếp thịt, hơn nữa còn là thịt mỡ loại lớn.
Bởi lẽ thứ cung ứng căng thẳng nhất ở thời đại này chính là thịt.
Người thành phố mỗi tháng đều có thể nhận được lương thực hàng hóa, ngay cả trong trường hợp lương thực tinh không đủ ăn thì bỏ tiền ra vẫn có thể mua được, cùng lắm là nhờ vả người thân về đại đội mua giúp.
Nhưng thịt thì lại không giống vậy, bất kể là ở nông thôn hay thành phố thì thịt đều là thứ cung ứng khan hiếm.
Chợ đen ở huyện nằm trong một con hẻm nhỏ, mọi người mua bán đều cúi đầu thì thầm với nhau chứ không dám nói to, chỉ sợ bị bại lộ.
Khi Tô Niệm Niệm tới chợ đen, cô còn đặc biệt dùng khăn trùm đầu che đi nửa khuôn mặt để không làm lộ tướng mạo của mình, tránh rước họa vào thân.
Cô xách theo giỏ của mình, đi về phía một người chị.
Chủ yếu là vì người chị này ăn mặc khá tốt, chắc hẳn là không thiếu tiền, nếu Tô Niệm Niệm đi hỏi thăm thì xác suất chốt đơn sẽ cao hơn.
Quả nhiên đợi khi Tô Niệm Niệm đi tới, ghé vào tai người chị này hỏi nhỏ một câu xem có muốn mua thịt ăn không, đôi mắt của người chị này liền sáng lên trong chốc lát.
“Em gái à, em thực sự có thịt bán sao?”
Tô Niệm Niệm gật đầu, sau đó kéo một góc của tấm vải che giỏ ra, lộ ra miếng thịt mỡ trắng hếu bên trong.
Người chị này nhìn thấy vậy thì lập tức kích động vô cùng.
Bởi lẽ ngay cả ở chợ đen thì thịt cũng là món hàng tốt hiếm khi gặp được, huống hồ thứ Tô Niệm Niệm lấy ra còn là thịt mỡ loại lớn nữa.
Người chị này vội hỏi:
“Em gái à, giá thịt này của em là bao nhiêu thế...”
Tô Niệm Niệm có ký ức của nguyên chủ nên nắm rõ về giá thịt.
Bình thường thịt bán ở cửa hàng thực phẩm phụ là từ tám hào đến một đồng một cân, nhưng cần phải có phiếu thịt.
Chương 13 Mua tặng Thẩm Hạo Đình một chiếc đồng hồ đeo tay
Đồ đạc ở chợ đen này giá cả chắc chắn phải tăng gấp đôi.
Bởi lẽ không cần phiếu thì không thể nào mua được với cái giá giống như ở cửa hàng thực phẩm phụ được.
Sau khi đã nắm rõ tình hình, Tô Niệm Niệm liền nói với người chị này:
“Một đồng hai một cân thịt ạ, nhưng chị phải đưa phiếu vải cho em, hoặc là phiếu công nghiệp, phiếu len, phiếu giày cũng được ạ.”
Nghe thấy cái giá mà Tô Niệm Niệm đưa ra, người chị này cảm thấy giá cả thế này đã rất hợp lý rồi, lập tức đồng ý ngay:
“Được rồi, chỗ thịt này của em có bao nhiêu cân, chị lấy hết.”
Tô Niệm Niệm thực ra có rất nhiều, nhưng không thể nói người ta muốn bao nhiêu là cô đưa bấy nhiêu được.
Ở thời đại này, đột ngột lấy ra quá nhiều thịt thì chỉ sợ bị người ta nghi ngờ và dòm ngó.
Cho nên Tô Niệm Niệm nghĩ đi nghĩ lại, không thể lấy ra quá nhiều được.
“Chị ơi, chỗ em tổng cộng có năm cân, chị chắc chắn là lấy hết chứ ạ?”
Người chị này nghe thấy Tô Niệm Niệm vậy mà có tới tận năm cân thịt lợn thì cũng khá kinh ngạc.
Thứ này bình thường nếu không có phiếu thịt thì rất khó mua, cho nên vất vả lắm mới gặp được, có bao nhiêu cũng không thấy nhiều.
Thế là người chị này nói sẽ lấy hết toàn bộ.
Nhà mình ăn không hết thì chia bớt cho nhà ngoại một ít, cùng lắm thì mình sang tay lại cho người khác thì người ta cũng tranh nhau mua thôi.
Năm cân thịt lợn tổng cộng là sáu đồng tiền.
Người chị này cũng biết giá Tô Niệm Niệm đưa ra không cao nên đã đưa cho cô hai tờ phiếu công nghiệp, một tờ phiếu vải mười thước, còn lấy thêm một tờ phiếu xà phòng và phiếu len hai lượng nữa.
Tô Niệm Niệm đối với việc này cũng rất hài lòng.
Đợi người chị này đi xa rồi, cô mới tiếp tục tìm kiếm khách hàng tiếp theo.
Cứ như vậy, Tô Niệm Niệm tổng cộng đã bán ra hơn ba mươi cân thịt lợn ở chợ đen.
Số thịt lợn này bán trên hệ thống giao dịch thời không với giá khá rẻ.
Vừa hay tấm phiếu sử dụng sáu trăm sáu mươi sáu đồng của Tô Niệm Niệm phải dùng ngay nên cô đều đã đặt mua thịt lợn hết rồi.
Mười ba đồng một cân thịt mỡ loại lớn, Tô Niệm Niệm mua nhiều nên ông chủ trực tiếp đưa cho cô năm mươi lăm cân, tính ra thì còn chưa tới mười ba đồng một cân nữa.
Lần này chưa bán hết sạch, vẫn còn lại hơn hai mươi cân, có thể giữ lại để sau này mình ăn dần.
Chuyến đi này Tô Niệm Niệm đã kiếm được bốn mươi đồng tiền của thời đại này, tiện thể còn thu về được một đống phiếu các loại.
Cầm số tiền và phiếu này, Tô Niệm Niệm lại đi tới hợp tác xã cung tiêu một chuyến.
Cô mua cho Thẩm Hạo Đình vải vóc cho hai bộ quần áo, tiện thể còn mua thêm ít len cừu, định đan cho Thẩm Hạo Đình một chiếc áo len.
Nhưng Tô Niệm Niệm vẫn thấy bấy nhiêu đó là chưa đủ, cô thầm nghĩ nên sắm thêm thứ gì đó cho Thẩm Hạo Đình nữa nhỉ.
Tô Niệm Niệm đột nhiên nghĩ ra, có thể mua cho Thẩm Hạo Đình một chiếc đồng hồ đeo tay nam.
Đồng hồ ở thời đại này là thứ vô cùng quý giá, không những cần có phiếu đồng hồ mà còn phải tốn hơn một trăm đồng nữa.
Tô Niệm Niệm không có phiếu đồng hồ, cũng không có nhiều tiền đến thế.
Nhưng trong hệ thống giao dịch thời không có thể mua được những mẫu đồng hồ đeo tay kiểu dáng cổ điển phù hợp với những năm sáu mươi bảy mươi.
