[quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 16
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:04
“Nghĩ vậy Tô Niệm Niệm liền vào trung tâm mua sắm giao dịch thời không tìm kiếm thử xem sao, quả nhiên là có thật.”
Giá cả cũng rẻ, vậy mà chỉ tốn hơn một trăm đồng thôi.
Nhưng số dư của cô chỉ còn lại hơn chín trăm đồng, nếu mua một chiếc đồng hồ đeo tay này thì chẳng còn lại bao nhiêu tiền nữa.
Nhưng nghĩ đến Thẩm Hạo Đình, Tô Niệm Niệm c.ắ.n răng mua luôn.
Tiền tiêu đi rồi thì cũng có thể kiếm lại được.
Kết hôn cả đời chỉ có một lần thôi, cô phải dành cho Thẩm Hạo Đình những thứ tốt nhất.
Ngoài việc mua cho Thẩm Hạo Đình một chiếc đồng hồ đeo tay, Tô Niệm Niệm còn mua vài cuộn len màu đỏ từ hệ thống giao dịch thời không.
Màu sắc sặc sỡ của vải vóc và len sợi ở thời đại này khá ít, nhưng trong ngày đại hỷ kết hôn, Tô Niệm Niệm vẫn hy vọng mình mặc đồ rực rỡ một chút, như vậy mới có dáng vẻ của việc kết hôn chứ.
May mắn thay giá của số len đỏ này trong trung tâm mua sắm giao dịch thời không không cao lắm.
Tô Niệm Niệm mua xong những thứ này liền quay trở về.
Về đến nhà vừa vặn kịp bữa cơm trưa của nhà họ Tô.
Đợi ăn cơm xong, Tô Niệm Niệm liền mang vải vóc mua cho Thẩm Hạo Đình sang nhà họ Thẩm.
Điều này khiến cả Thẩm Hạo Đình và người nhà họ Thẩm đều vô cùng bất ngờ.
Từ xưa đến nay toàn là đằng trai may quần áo cho đằng gái, kết quả là Tô Niệm Niệm lại ngược lại, cũng mua vải vóc về may quần áo cho Thẩm Hạo Đình.
Nhưng mua cũng đã mua về rồi, chẳng lẽ lại không nhận.
Thẩm Hạo Đình thấy Tô Niệm Niệm dường như rất để tâm tới mình, trong lòng cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Tô Niệm Niệm lại nói:
“Em còn mua thêm cả len cừu nữa, định đan cho anh một chiếc áo len, đợi em đan xong sẽ gửi cho anh sau ạ.
Nhưng trước khi chúng mình kết hôn thì chắc chắn là không hoàn thành xong được rồi, ước chừng phải đợi tới sau khi kết hôn cơ.”
Đan một chiếc áo len ít nhất cũng phải tốn mất mấy ngày trời.
Tô Niệm Niệm còn cần phải đan chiếc áo len đỏ của mình nữa, cho nên việc đan áo len cho Thẩm Hạo Đình chỉ có thể hoãn lại sau.
Thẩm Hạo Đình dường như không để ý cho lắm:
“Không sao đâu, không vội.”
Tô Niệm Niệm có thể nhớ tới anh, đan áo len cho anh là anh đã vui mừng lắm rồi.
Nói xong những chuyện này với Thẩm Hạo Đình, Tô Niệm Niệm liền trở về nhà.
Tô Niệm Niệm làm hành động này, cha mẹ Thẩm Hạo Đình đương nhiên là luôn miệng khen ngợi cái tốt của cô.
Gia đình đại đội trưởng này đúng là khác hẳn với những nhà bình thường, làm việc thật là chu đáo thể diện quá đi mà.
Những ngày tiếp theo, người nhà họ Tô đều bận rộn may quần áo cho Tô Niệm Niệm, bản thân Tô Niệm Niệm thì bận rộn tự đan áo len cho mình.
Mà trong mấy ngày này, báo cáo kết hôn mà Thẩm Hạo Đình nộp lên cũng đã được gửi xuống rồi.
Vừa có báo cáo kết hôn xong, phía nhà họ Thẩm lập tức bàn bạc với nhà họ Tô về ngày cưới.
Thế là ngày kết hôn được ấn định vào ba ngày sau.
Mặc dù kết hôn có hơi vội vàng một chút, nhưng hai gia đình đều muốn sớm ngày hoàn thành xong xuôi mọi chuyện, tự nhiên là càng nhanh càng tốt rồi.
Trái ngược với sự náo nhiệt ở phía nhà họ Tô và nhà họ Thẩm, phía nhà họ Triệu lại thê t.h.ả.m hơn rất nhiều.
Lúc trước công việc của Triệu Văn Binh là nhờ vào quan hệ của nhà họ Tô mới vào được, bây giờ Tô Niệm Niệm và Triệu Văn Binh ly hôn, không quá vài ngày sau lãnh đạo của anh ta đã tìm cớ Triệu Văn Binh phạm lỗi để sa thải anh ta.
Triệu Văn Binh mất việc đã đành, phía nhà họ Triệu này vận đen cứ liên tục ập tới.
Lưu Xuân Hoa lúc làm việc không cẩn thận đã bị ngã gãy xương rồi.
Không có Tô Niệm Niệm, trong nhà thiếu đi một người hầu hạ phục vụ, ngày tháng tự nhiên rối tung rối mù lên.
Mắt thấy Tô Niệm Niệm sắp kết hôn với Thẩm Hạo Đình tới nơi rồi, Lưu Xuân Hoa lại thúc giục Triệu Văn Binh mau ch.óng nắm bắt cơ hội.
Triệu Văn Binh thực sự không còn cách nào khác, chỉ có thể tới nhà họ Tô thêm một chuyến nữa, định tìm Tô Niệm Niệm để nói chuyện hẳn hoi một phen.
Đúng như dự đoán, Triệu Văn Binh còn chưa kịp đến gần sân nhà họ Tô đã bị người nhà họ Tô đuổi đi thật xa.
Khổ nỗi mấy ngày nay Tô Niệm Niệm lại không ra khỏi cửa, Triệu Văn Binh không chờ được cơ hội nào khác để tiếp cận Tô Niệm Niệm cả.
Mà khi Triệu Văn Binh tới phía nhà họ Tô này thì vừa vặn bị Thẩm Hạo Đình nhìn thấy.
Nhìn thấy Triệu Văn Binh, Thẩm Hạo Đình mặc dù ngoài miệng không nói gì nhưng trong đôi mắt đã hiện lên vài phần sắc lạnh.
Anh bất động thanh sắc dời tầm mắt khỏi người Triệu Văn Binh, sau đó đi vào trong sân nhà họ Tô.
Hoàn toàn khác hẳn với thái độ đối với Triệu Văn Binh, thái độ của người nhà họ Thẩm đối với Thẩm Hạo Đình rõ ràng là nhiệt tình hơn rất nhiều.
Nhìn thấy Thẩm Hạo Đình tới, Trương Tuệ Phân vội vàng chào hỏi Thẩm Hạo Đình.
Thẩm Hạo Đình mang cho nhà họ Tô một ít kẹo hỷ.
Mấy ngày nữa hai nhà họ sẽ tổ chức tiệc cưới, mặc dù tiệc cưới là hai nhà cùng nhau ăn, do nhà họ Thẩm chuẩn bị, nhưng lúc đó họ hàng bên phía nhà họ Tô tới thì nhất định phải có kẹo hỷ để tiếp đãi, Thẩm Hạo Đình liền chuẩn bị sẵn kẹo hỷ mang tới đây.
Nhìn thấy kẹo hỷ Thẩm Hạo Đình mang tới, người nhà họ Tô lại cảm thán trong lòng đúng là nhà họ Thẩm biết cách đối nhân xử thế thật, mọi phương diện đều được suy tính chu toàn, lúc trước nhà họ Triệu đâu có được như vậy.
Chương 14 Kết hôn rồi!
Trương Tuệ Phân nhận lấy kẹo hỷ.
Thẩm Hạo Đình thì đưa mắt nhìn vào trong phòng, không thấy Tô Niệm Niệm đi ra, anh cảm thấy khá hụt hẫng.
Mấy ngày nay Tô Niệm Niệm bận rộn tự đan áo len cho mình nên không ra khỏi cửa, Thẩm Hạo Đình đã mấy ngày rồi không được gặp Tô Niệm Niệm.
Không hiểu tại sao, Thẩm Hạo Đình cứ không kìm lòng được mà thương nhớ cô gái nhỏ nhắn này.
Trương Tuệ Phân thấy Thẩm Hạo Đình vẫn chưa rời đi, liền hỏi:
“Hạo Đình à, con còn có chuyện gì nữa không?”
Thẩm Hạo Đình tự nhiên là không nỡ nói ra chuyện mình muốn gặp Tô Niệm Niệm, trên gương mặt lạnh lùng nở một nụ cười gượng gạo, nói với Trương Tuệ Phân:
“Không có gì đâu ạ thím, con xin phép về trước đây ạ.”
Trương Tuệ Phân gật đầu, cầm lấy kẹo hỷ Thẩm Hạo Đình mang tới đi vào trong nhà.
Đúng là Thẩm Hạo Đình có bản lĩnh thật đấy, vậy mà kiếm được cả phiếu kẹo.
Những người dân nông thôn không có công việc như họ thì muốn kiếm được phiếu kẹo đâu có dễ dàng gì.
Sau khi vào phòng, Trương Tuệ Phân nói qua một chút chuyện Thẩm Hạo Đình vừa mới tới cho Tô Niệm Niệm nghe.
Tô Niệm Niệm đang mải mê với công đoạn hoàn thiện cuối cùng của chiếc áo len, làm việc quá hăng say nên lúc nãy cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng động gì bên ngoài phòng cả.
Đợi đến lúc nghe Trương Tuệ Phân nói chuyện Thẩm Hạo Đình vừa mới tới, đến khi cô ra khỏi phòng thì Thẩm Hạo Đình đã đi xa từ lâu rồi.
Tô Niệm Niệm đột nhiên nhận ra mình dường như đã mấy ngày rồi không gặp Thẩm Hạo Đình, hình như có chút nhớ nhung người đàn ông đó rồi thì phải làm sao đây?
Nhưng thôi, vài ngày nữa là hai người chính thức kết hôn rồi, lúc đó ngày nào cũng có thể gặp mặt nhau thôi.
