Quân Hôn Thập Niên 80: Nữ Phụ Tác Tinh Vừa Ngọt Vừa Quyến Rũ - Chương 31: Vung Tiền Mua Quần Áo
Cập nhật lúc: 06/03/2026 12:03
Trần Châu im lặng. Cha Trần thấy con trai im lặng, nhận ra điều bất thường: "Sao thế A Châu?"
Trần Châu đen mặt không nói lời nào. Cha mẹ Trần nhìn nhau, mẹ Trần ướm hỏi: "Sao vậy? Đứa bé thực sự là của con à?" Là con trai ruột, sao mẹ Trần lại không hiểu được?
Trần Châu vẫn im lặng. Mẹ Trần liền xác định được, đứa bé đúng là của con trai bà. Nhưng vì chán ghét mẹ Hứa, mẹ Trần đối với đứa cháu nội chưa kịp chào đời đã mất kia lại càng chẳng có chút cảm tình nào. Bà nhanh ch.óng tìm cách bào chữa cho con trai mình: "Đứa bé chẳng phải đã mất rồi sao?"
"A Châu của chúng ta là sinh viên đại học, sau này thiếu gì phụ nữ sẵn sàng sinh con cho con. Nhà mình chẳng hiếm gì một con nhỏ nhà quê thô kệch như cô ta, đúng không?"
Trần Châu vẫn giữ vẻ mặt u ám. Mẹ Trần ướm hỏi: "Hay là, con cứ nói chuyện với cô ta trước, ổn định cô ta lại?"
"Đợi mẹ cô ta về quê rồi, chẳng phải chúng ta muốn nhào nặn thế nào thì nhào nặn sao?"
Cuối cùng, cả nhà đã đạt được đồng thuận. Đó là tạm thời để Trần Châu ra mặt dỗ dành Hứa Nhân. Dù sao theo lời Trần Châu, Hứa Nhân rất dễ dụ. Cha cô ta trước đây là đại đội trưởng, ở làng nổi tiếng là cưng chiều con gái. Tuy người thành phố có sự ưu việt riêng, coi thường con gái của đại đội trưởng, nhưng Hứa Nhân được chiều chuộng lại rất nghe lời Trần Châu, cứ để con trai họ dỗ dành cô ta trước, dù sao con trai họ cũng chẳng thiệt thòi gì.
Cuối cùng, mẹ Trần dặn dò Trần Châu: "Con à, con là sinh viên đại học duy nhất của nhà mình, là hy vọng của cả nhà. Ý của cha mẹ là con cứ ổn định 'chiếc giày rách' kia trước, đừng để mẹ nó đến nhà mình quậy, tránh làm rùm beng ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình."
"Cũng không phải thật sự bảo con cưới cô ta đâu."
"Dù sao con còn mấy năm nữa mới tốt nghiệp cơ mà."
Trần Châu cũng nghĩ như vậy: "Con biết rồi ạ."
Cứ thế, để trấn an hai mẹ con nhà họ Hứa, nhà họ Trần ngoài mặt đã nhận Hứa Nhân làm con dâu.
Hứa Nhân sau khi mất con đã nghỉ ngơi tại chỗ thuê được một tuần, rồi không chịu nổi cảnh chôn chân trong nhà nữa. Mẹ Hứa cũng biết không thể nhốt con gái mãi trong phòng, dù sao cũng chỉ là đi dạo phố mua sắm quần áo. Lần này bà mang theo không ít tiền, cũng không phải là không mua nổi, nên cứ để cô ta đi. Ai ngờ Hứa Nhân lại tình cờ đụng độ Hạ Khả Tình như vậy.
Hứa Nhân hiện tại ngoài mặt là "vị hôn thê" của Trần Châu, nhưng cô ta cảm nhận rõ thái độ của gia đình chồng tương lai đối với mình. Đặc biệt là hai cô em chồng chưa bao giờ nhìn cô ta bằng con mắt thiện cảm. Đối với một người từ nhỏ được cưng chiều như Hứa Nhân, sự khinh miệt từ người khác chẳng khác nào gai đ.â.m sau lưng.
Nếu cô ta vẫn còn là sinh viên đại học, cô ta tin chắc nhà họ Trần sẽ không đối xử với mình như thế. Thời này sinh viên đại học oai phong biết bao, tốt nghiệp xong là được phân phối công việc, là trí thức tiên tiến, là rường cột của xã hội. Nhưng giờ đây, cô ta đến cả tư cách sinh viên cũng không còn nữa. Hứa Nhân không trách bản thân không cố gắng, cũng không trách cha mẹ đưa ra hạ sách, ngược lại chỉ oán hận người em họ và oán hận Hạ Khả Tình.
Dựa vào cái gì mà bây giờ cô ta chẳng là gì cả, còn Hạ Khả Tình vẫn có thể ăn diện rạng rỡ đi mua quần áo? Cô ta tức đến mức suýt chút nữa đã lao lên. Nhưng bản năng tránh dữ tìm lành vẫn khiến cô ta dừng bước. Cô ta âm thầm đi vào cửa hàng đối diện, đợi nhóm Hạ Khả Tình rời đi mới bước vào tiệm của Vu Hồng.
Vừa vào cô ta đã hỏi: "Đám người vừa nãy mua đồ ở tiệm chị à?"
Vu Hồng nghe vậy, trong lòng không nhịn được thầm mắng: "Tiệm tôi bán quần áo, không vào mua đồ chẳng lẽ vào đây làm gì?"
Hứa Nhân lại hỏi: "Họ đã mua những bộ nào?"
Vu Hồng nghe thấy mùi tiền. Thời gian qua, Hạ Khả Tình hầu như ngày nào cũng dẫn người đến phối đồ, khiến kho hàng của Vu Hồng vơi đi đáng kể. Bà đang định đi miền Nam nhập thêm hàng mới. Lần này phải nhập một lô hàng thật xịn mới được. Bà có dự cảm mình nhất định sẽ phát tài to!
"Đồ ở đây nhiều lắm, cô em xem có bộ nào ưng ý không, ưng thì lấy một bộ, tôi tính rẻ cho."
Hứa Nhân mím môi, kiên quyết nhìn chằm chằm Vu Hồng: "Tôi hỏi chị, họ đã mua những bộ nào?"
Vu Hồng đ.á.n.h giá Hứa Nhân một lượt. Sau trận sảy t.h.a.i và lùm xùm đuổi học, Hứa Nhân gầy sọp đi trông thấy. Dù gầy một chút mặc đồ sẽ đẹp, nhưng không phải cứ gầy nhom là mặc đẹp. Kiểu người như cô ta, trên người chẳng có lấy nửa lạng thịt, thực sự không thể nào "cân" nổi quần áo. Nhưng Vu Hồng đâu phải người thân của cô ta, mục đích của bà là bán đồ, nên lập tức lấy ra những bộ mà lúc nãy Hạ Khả Tình vừa gợi ý cho mấy cô gái kia.
"Hai bộ này lúc nãy họ đều mua à?"
Vu Hồng gật đầu: "Tất nhiên rồi, họ toàn đến chỗ tôi mua thôi."
Hứa Nhân hơi ngẩng cằm: "Vậy chị gói lại cho tôi."
Vu Hồng mừng rỡ, lập tức giúp Hứa Nhân gói đồ: "Bộ này tám tệ, bộ kia mười hai tệ, tổng cộng là hai mươi tệ."
Hứa Nhân hơi trợn mắt: "Đắt thế sao?"
Vu Hồng khựng lại một chút: "Không đắt đâu."
"Cô em nhìn là biết sinh viên đại học có học thức rồi, sinh viên chúng ta chẳng lẽ không nên mặc cho ra dáng một chút sao?"
Cửa hàng của Vu Hồng nằm ở chợ, định vị là thị trường bình dân. Tiếp xúc với đủ hạng người, bà thành thạo nhất chính là môn nhìn mặt đoán ý.
Quả nhiên, vừa nghe thấy câu đó, biểu cảm trên mặt Hứa Nhân lập tức thay đổi. Cô ta nhìn Vu Hồng: "Trông tôi giống sinh viên đại học lắm sao?"
Vu Hồng thầm nghĩ: Tuổi tác thì tầm đó thật, nhưng nhìn thì chẳng giống tí nào. Thời buổi này đã qua cái thời không có cơm ăn rồi, đứa trẻ nào thi đỗ đại học mà chẳng là cục cưng của cả nhà, ai lại để con mình gầy vối gầy vóc như cô em?
Nhưng miệng bà thì lời nịnh hót vẫn tuôn ra như không tốn tiền mua: "Chà, cái tiệm này của chị tiếp đón nhiều nhất chính là sinh viên đấy chứ. Trường Đại học XX ngày nào cũng có người qua đây mua đồ, chẳng lẽ cô em không phải sao?"
Hứa Nhân lập tức đáp: "Tất nhiên tôi là sinh viên rồi, chị gói bộ đồ này lại cho tôi."
Dù lúc trả tiền không tránh khỏi cảm giác xót xa, nhưng Hứa Nhân vẫn c.ắ.n răng chi tiền. Tối đó về nhà, mẹ Hứa thấy con gái mua hai bộ đồ mới cũng không nói gì. Con gái vừa trải qua cú sốc lớn, còn chịu đi mua sắm chẳng phải là chuyện tốt sao, còn hơn là cứ ru rú trong nhà rồi nghĩ quẩn.
Thế nhưng Hứa Nhân cứ thế đi mua đồ liên tục suốt năm ngày liền, lần nào cũng tiêu tốn ba bốn chục tệ, lúc này mẹ Hứa không ngồi yên được nữa. Mẹ Hứa là điển hình của kiểu phụ nữ nông thôn, tiết kiệm chắt bóp, chẳng nỡ ăn nỡ mặc, bà đã rất rộng rãi với đứa con gái duy nhất này rồi. Nhưng con bé cũng không thể phá gia chi t.ử đến mức này chứ.
Bà không nhịn được mà cằn nhằn vài câu: "Con à, mẹ biết con chịu nhiều uất ức, nhưng quần áo này cũng nhiều quá rồi, tủ trong phòng thuê không chứa nổi nữa đâu. Đây không phải nhà mình, ở nhà cha con đóng riêng cho con một dãy tủ lớn, bao nhiêu đồ cũng vừa, chứ ở đây làm sao mà chứa hết?"
Thực tế ở quê đi chợ phiên, một bộ đồ chỉ vài tệ, mua mười bộ mới hết mấy chục. Nhưng con gái bà mua kiểu này, một lần mấy chục tệ, lại còn mua liên tù tì năm sáu ngày, nhà có nhiều tiền đến mấy cũng không chịu nổi nhiệt. Nhưng mẹ Hứa vẫn phải giữ kẽ cho con gái, chỉ đành lấy cớ là tủ đồ ở phòng thuê quá nhỏ.
Ai ngờ Hứa Nhân chẳng mảy may quan tâm: "Tủ nhỏ thì vứt bớt đồ cũ đi là được."
Mẹ Hứa suýt nữa thì nhảy dựng lên, nhưng giọng điệu vẫn cố giữ không quá gay gắt: "Cái con bé này, đúng là tại mẹ với cha con chiều hư con rồi. Đống đồ này toàn đồ mới tinh, làm gì có bộ nào mang đi vứt được?"
