Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 248
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:46
“Diệp Oanh ngay lập tức cảm thấy tay mình bị nắm c.h.ặ.t.”
Tiếp theo nghe thấy một tiếng thở dài trầm thấp, “Nói thật, tôi cũng không làm rõ được hiện tại bản thân rốt cuộc có cảm giác gì đối với em."
Khoảnh khắc tiếp theo cô cảm thấy tay mình bị nhấc lên, dường như là được đặt lên... l.ồ.ng ng-ực rắn chắc đầy cơ bắp của anh.
Trái tim anh đ-ập không ngừng dưới lòng bàn tay cô.
Nối tiếp đó giọng nói trầm thấp của anh truyền tới, “Nhưng tần suất đ-ập của nó thường xuyên vì em mà thay đổi."
Trời ạ...
Diệp Oanh vốn đã tỉnh lại từ sớm sắp không giả vờ nổi nữa rồi, cô không nhịn được mà khóe môi hơi nhếch lên.
Hiện tại cô đã hiểu người đàn ông này dường như không phải hoàn toàn không có ý với cô.
Lúc này bên ngoài phòng bệnh có người gõ cửa, Kỷ Liên Tề vội vàng buông tay Diệp Oanh ra, đặt tay cô trở lại trong chăn.
Tiểu Văn đã quay lại, cùng Kỷ Liên Tề đợi ở trong phòng bệnh cho đến khi Diệp Oanh tỉnh lại.
Diệp Oanh lại nằm thêm nửa tiếng nữa, thực sự là không giả vờ nổi nữa liền tìm một thời điểm thích hợp để “tỉnh" lại.
Thấy cô tỉnh lại vẻ lo lắng trong mắt Kỷ Liên Tề mới vơi đi, ngay lập tức lại thay bằng một bộ dạng lạnh lùng.
Nếu không phải vừa rồi nghe lén được những lời bộc bạch tâm tình ẩn ý kia của anh.... cô e là đã sắp bùng nổ rồi.
“Tỉnh rồi thì tìm lúc nào đó kiểm tra cho kỹ đi."
Kỷ Liên Tề quay đi chỗ khác nhắc nhở.
Nhìn thấy Kỷ Liên Tề đang ngồi trên xe lăn Diệp Oanh mới biết mình đã chiếm mất giường của anh, liền vội vàng xuống giường.
“Lại đây nào.
Để em đỡ anh lên nghỉ ngơi."
Diệp Oanh nhìn anh chằm chằm.
Kỷ Liên Tề không hiểu tại sao Diệp Oanh đột nhiên nhìn mình bằng ánh mắt này, khẽ ho một tiếng rồi nói:
“Em vừa mới tỉnh dậy cứ nghỉ ngơi đi đã.
Tôi ra ngoài hít thở không khí chút."
Nói xong anh liền bảo Tiểu Văn đẩy mình ra khỏi phòng bệnh.
“Kỷ Liên Tề, anh được lắm."
Nhìn bóng lưng anh rời đi Diệp Oanh lẩm bẩm một câu rồi cũng đi ra ngoài.
Lòng cô có chút loạn, không phải là sắp mắc cái chứng não yêu đương ch-ết tiệt kia rồi chứ?
Cô rất cần đi hóng gió để bình tĩnh lại!
Sau khi đi dạo bên ngoài khoảng một tiếng đồng hồ Diệp Oanh đã nghĩ thông suốt rồi, cô quyết định tìm Kỷ Liên Tề nói chuyện hẳn hoi.
Hai người họ thử lại lần nữa cũng không phải là không được, nhưng phải xem anh có để tâm việc cô phải thường xuyên đi ra ngoài “lộ mặt" hay không, cũng như cục diện “bếp lạnh nồi không" mà anh có thể phải đối mặt.
Tuy nhiên những chuyện này đều là tạm thời, sau này cô sẽ chuyển trọng tâm sự nghiệp về thành phố Liêu.
Nếu anh có thể chấp nhận được thì họ, cứ thử thì thử thôi!
Mang theo ý nghĩ này bước chân của Diệp Oanh khi quay về phòng bệnh cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Tuy nhiên khi cô từ bên ngoài quay về thì phát hiện ra cô y tá Tiểu Lan đã lâu không xuất hiện kia lại xuất hiện rồi.
Cô còn tưởng cô em này bị tức đến mức sẽ không thèm tới nữa chứ.
Còn bùng nổ hơn nữa là!
Tiểu Lan vậy mà lại đang cầm khăn mặt lau người cho Kỷ Liên Tề!
Thậm chí còn cố ý ghé sát vào anh.
Thấy cô quay về biểu cảm của Kỷ Liên Tề có chút không tự nhiên nhưng rốt cuộc vẫn là chẳng nói câu nào.
“Đồng chí Diệp Oanh cô đã về rồi!"
Tiểu Lan quay đầu khẽ mỉm cười với Diệp Oanh rồi lại tiếp tục quay người đi.
Diệp Oanh nhướn mày, dứt khoát kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống đối diện trực tiếp với họ một cách hiên ngang.
Cứ thế nhìn chằm chằm vào hai người họ.
Có lẽ vì bị cô nhìn chằm chằm như vậy Kỷ Liên Tề không lâu sau đã bảo Tiểu Lan dừng tay:
“Y tá Tiểu Lan, đến đây thôi."
Tiểu Lan đầy vẻ không hiểu:
“Tại sao ạ, sao lại không lau nữa?"
Đáng ghét, cô còn chưa sờ cơ bắp cho đã mà!
“Đúng đó đồng chí Kỷ, sao lại không lau nữa vậy?"
Diệp Oanh mỉm cười, cố tình bắt chước giọng điệu của Tiểu Lan.
Kỷ Liên Tề không cảm xúc nhìn cô một cái, vậy mà lại ngoài dự đoán nói với Tiểu Lan:
“Vậy thì tiếp tục đi."
Diệp Oanh đột ngột trợn to hai mắt:
“??"
Cô kinh ngạc nhìn Kỷ Liên Tề, anh lại làm ngơ trước ánh mắt của cô mà rũ mắt xuống.
Cái này là ý gì đây?
Được sự đồng ý của Kỷ Liên Tề, Tiểu Lan lại cầm khăn mặt lên!
Diệp Oanh càng nhìn càng thấy khó chịu, liền sập cửa đi ra ngoài.
Mẹ nó, tức quá đi mất!
Cái gã đàn ông tồi này rốt cuộc là có ý gì vậy?
Mấy ngày trước còn mang vẻ mặt nghiêm túc hỏi cô “Đừng ly hôn có được không", hôm nay đã ở ngay trước mặt cô bày ra cái trò ch-ết tiệt này!
May mà lúc đó cô chưa có đồng ý.
Nghĩ đến việc mình vừa nãy suýt chút nữa là muốn nói với anh chuyện đó Diệp Oanh chỉ muốn tự tát mình mấy cái.
Cũng vì chuyện này mà Diệp Oanh lang thang bên ngoài nửa ngày trời cũng không thèm quay về phòng bệnh nữa.
Dù sao cũng có y tá Tiểu Lan ở đó, chắc chẳng cần đến cô lo lắng đâu nhỉ.
Hiện tại cô thực sự không có chỗ nào để đi bèn dứt khoát chạy ra dưới bóng cây xem các cụ già chơi cờ tướng.
Đợi đến chiều tối khi mặt trời lặn các cụ già đ-ánh cờ tản đi cô mới lững thững quay về phòng bệnh.
Định bụng quay về lấy hộp cơm để đi lấy cơm tối cho Kỷ Liên Tề.
Ồ hô, quay về nhìn một cái người ta đã đang ăn cơm Tiểu Lan mang tới rồi.
Vậy được rồi, chẳng có việc gì của cô nữa.
Diệp Oanh liền chỉ xách hộp cơm của mình đi ra ngoài.
Vừa mới từ căng tin lấy cơm xong thì bắt gặp Thịnh Hạo cũng đang định đi lấy cơm.
“Ơ đồng chí Diệp Oanh, đi lấy cơm à?
À cô đợi tôi ở đây một lát nha."
Nói xong Thịnh Hạo liền cầm hộp cơm đi vào căng tin trước.
Sau khi lấy cơm xong đi ra Thịnh Hạo mang vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Trưa nay nhận được thông báo từ cấp trên, yêu cầu bất luận thế nào cũng phải chữa khỏi đôi chân cho đồng chí Kỷ.
“Cho nên buổi chiều tôi đã triệu tập khẩn cấp vài bác sĩ gạo cội của bệnh viện cùng nhau vạch ra một kế hoạch phục hồi chức năng dành riêng cho đồng chí Kỷ."
Chương 211 Ăn cơm cùng bác sĩ Thịnh chắc là ngon hơn nhỉ
“Đúng lúc gặp được cô rồi thì cứ nói sơ qua với cô một chút đã!
Nếu có thể thì vài ngày tới cứ theo kế hoạch này mà làm, tối nay cô làm công tác tư tưởng cho đồng chí Kỷ một chút nha!
Tôi thấy dạo này anh ấy tiêu cực lắm."
Diệp Oanh hơi ngập ngừng một lát rồi gật đầu cùng đi đến văn phòng.
Thịnh Hạo gọi vài vị bác sĩ cùng tham gia khác tới, mấy người vừa ăn cơm vừa thảo luận, Diệp Oanh thì lặng lẽ lắng nghe.
Thực sự là quá chuyên môn rồi, cô cơ bản là nghe chẳng hiểu gì cả.
Cho nên gọi cô tới làm gì vậy?
Cứ trực tiếp bảo cô nên làm thế nào chẳng phải là xong rồi sao?
