Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 249

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:46

“Hơn nữa những vị bác sĩ này dường như là vì cấp trên đã gây áp lực rất lớn nên đặc biệt lưu tâm đến chuyện này, nói mãi không dứt, từ hơn năm giờ chiều nói một mạch đến hơn tám giờ tối luôn!”

Trong phòng bệnh y tá trực ca đêm Tiểu Trần tới thay ca cho Tiểu Lan.

Thấy Kỷ Liên Tề hiện tại không có chuyện gì hai người đứng ở cửa lẩm bẩm buôn chuyện với nhau.

“Tôi nói cho cô biết nha, hôm nay bác sĩ Thịnh không hiểu bị làm sao mà đến giờ này rồi vẫn chưa tan làm nữa!"

“Thế có gì lạ đâu, tăng ca thôi mà!"

Tiểu Lan nói một cách hiển nhiên.

“Không."

Tiểu Từ ra vẻ bí hiểm:

“Lúc nãy tôi từ văn phòng đi ra thấy người nhà của đồng chí nằm trong đó cũng đang ở trong văn phòng đấy."

Tiểu Lan trợn tròn mắt, đầy vẻ đồng cảm nhìn về phía cửa phòng bệnh:

“Cô ta từ buổi chiều xách hộp cơm đi ra là không thấy quay lại nữa!

Hóa ra là ở chỗ bác sĩ Thịnh à!".....

Là một quân nhân thính lực của Kỷ Liên Tề tốt hơn người thường rất nhiều, những lời xì xào bàn tán ngoài cửa không tránh khỏi lọt vào tai anh.

Anh mím c.h.ặ.t môi, lòng bỗng chốc chùng xuống.

Anh ép bản thân phải lờ đi sự khó chịu trong lòng nhưng dường như chẳng có tác dụng gì.

Các ngón tay đang kẹp trang sách đều đã trắng bệch ra rồi.

Muộn hơn một chút Diệp Oanh từ văn phòng của Thịnh Hạo quay về.

Y tá đã đổi thành một người khác, Diệp Oanh từng gặp cô ấy rồi, chắc là tên Tiểu Từ.

Còn có chuyện cần nói với Kỷ Liên Tề nên cô đã đuổi Tiểu Từ đi.

Mặc dù vẫn còn hậm hực chuyện của Tiểu Lan nhưng cô biết chuyện Thịnh Hạo nhắc tới quan trọng hơn.

Lúc này Kỷ Liên Tề đang tựa lưng vào giường bệnh sau khi cô quay về đến một cái nhìn anh cũng lười chẳng thèm bố thí cho cô.

Giống hệt như bộ dạng hai người họ hồi mới bị ép kết hôn thành bạn cùng phòng vậy.

Khựng lại một chút Diệp Oanh quyết định phá băng trước:

“Kỷ Liên Tề, em nói cho anh một tin vui này."

Kỷ Liên Tề ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, lạnh lùng liếc nhìn cô một cái:

“Ăn cơm cùng bác sĩ Thịnh chắc là ngon hơn nhỉ."

Nghe thấy những lời đầy rẫy sự mỉa mai này Diệp Oanh hoàn toàn sững sờ luôn!

Nghĩ đến chuyện ngày hôm nay cô cố tình giận dỗi nói:

“Sao thế, chỉ cho phép anh để Tiểu Lan sờ người thôi à, còn không cho phép em đi ăn cơm cùng người đàn ông khác?"

“Kỷ Liên Tề anh đừng có mà tiêu chuẩn kép quá thế!"

Môi Kỷ Liên Tề mấp máy nhưng lại chẳng có lấy một câu giải thích nào, chỉ lạnh băng nhìn về phía cô:

“Chuyện gì, nói đi."

Sự thay đổi của anh hoàn toàn làm Diệp Oanh hồ đồ rồi, cũng làm cô nổi cáu luôn.

Ở giữa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà làm anh trong vòng một ngày lại biến thành một con người khác thế này.

Thôi bỏ đi, để ngày mai bác sĩ Thịnh tự tới nói với anh vậy!

Diệp Oanh cảm thấy mệt mỏi bèn gọi y tá vào còn bản thân cô thì đi đến một nhà khách ngay cổng bệnh viện mở một phòng nghỉ lại.

Hiện tại cô chẳng muốn nhìn thấy cái bản mặt thối lạnh lùng kia một chút nào!

Còn trong phòng bệnh Kỷ Liên Tề cả đêm không ngủ.

Anh trằn trọc thao thức trong đầu toàn là những lời mà Tiểu Lan và một y tá khác vô tình nói ra lúc buôn chuyện ban ngày.

Tiểu Lan nói cô ta vô tình nhìn thấy Diệp Oanh và bác sĩ Thịnh hai người họ nắm tay nhau.

Nói đi cũng phải nói lại Diệp Oanh và bác sĩ Thịnh dạo này đúng là đi lại rất gần gũi, đây là sự thật.

Thịnh Hạo tướng mạo tuấn tú, tứ chi kiện toàn, lại còn là du học từ nước ngoài về nữa, đúng là tốt hơn cái gã quân nhân bán thân bất toại đi lại khó khăn như anh nhiều.

Anh không nói rõ được trong lòng rốt cuộc là mùi vị gì, chỉ thấy ng-ực như bị ai đó đ-ấm mạnh một cú vậy.

Có lẽ vì sự không cam tâm trong lòng nên hôm nay anh mới nhất thời nóng đầu mà cố tình ở ngay trước mặt cô để Tiểu Lan tiếp tục.

Nhưng Diệp Oanh không biết là khi nhìn thấy cô quay người tức giận chạy đi anh đã muốn xuống giường gọi cô quay lại đến nhường nào.

Nhưng anh hiện tại là một phế nhân không biết đi lại.

Thế là anh đành để mặc cho tất cả xảy ra.

Cho đến khi cô cả đêm không về lòng anh lại càng rối như tơ vò, sự không tin tưởng đã hoàn toàn chiếm lĩnh lấy đỉnh cao trong lòng anh!

Một đêm không ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau Tiểu Văn và Tiểu Lan hai người cùng nhau đẩy Kỷ Liên Tề ra ngoài trời làm phục hồi chức năng.

“Sao hôm nay không thấy vợ anh đâu vậy?"

Tiểu Văn có chút lạ lẫm, bình thường Diệp Oanh đều sẽ ở bên cạnh đi cùng mà.

Nhắc đến Diệp Oanh sắc mặt Kỷ Liên Tề sầm xuống, lộ rõ vẻ không vui.

Tiểu Lan giả vờ như không thấy sắc mặt khó coi của Kỷ Liên Tề bèn phụ họa theo:

“Đúng thế!

Chị ấy đi đâu từ sớm thế nhỉ?"

Thấy sắc mặt Kỷ Liên Tề càng đen hơn Tiểu Lan liền nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Đúng là lạ thật đấy, hôm nay bác sĩ Thịnh cũng không tới luôn!"

Kỷ Liên Tề cau mày:

“Hôm nay bác sĩ Thịnh không tới làm việc à?"

“Hình như là vậy ạ!"

Tiểu Lan quay đầu mỉm cười hỏi Tiểu Văn:

“Tiểu Văn, cô với bác sĩ Thịnh cùng một văn phòng, hôm nay anh ấy có tới làm việc không vậy?"

Tiểu Văn chẳng hề do dự đáp luôn:

“Không tới!

Anh ấy xin nghỉ rồi.

Hôm qua tan làm từ sớm đã đi rồi, chắc là trong nhà có chuyện gì gấp chăng!"

Kỷ Liên Tề vô thức siết c.h.ặ.t hai nắm đ-ấm.

Tiểu Lan tinh mắt nhìn thấy liền nhếch môi cười:

“Đồng chí Kỷ đừng lo lắng.

Họ không ở đây thì tôi với Tiểu Văn cũng vẫn có thể chăm sóc anh, làm phục hồi chức năng cho anh được mà!"

“Đúng đó!"

Tiểu Văn cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều về lời của Tiểu Lan bèn mỉm cười gật đầu, “Đồng chí Kỷ, vậy chúng ta bắt đầu buổi tập hôm nay nhé?"

Kỷ Liên Tề đen mặt:

“...

Được."

Lúc này tâm trí anh đã chẳng còn đặt vào buổi tập phục hồi chức năng nữa rồi.

Trong đầu anh toàn là hình ảnh Diệp Oanh cả đêm không về và hôm nay Thịnh Hạo lại xin nghỉ một cách vô cùng trùng hợp!

Có chuyện trùng hợp đến vậy sao?

Vì có tâm sự nên thành quả buổi tập phục hồi chức năng cả một buổi sáng của anh gần như bằng 0.

Không chỉ có vậy chân cũng bị ngã đến mức tím bầm mất vài chỗ.

Nhưng Kỷ Liên Tề hôm nay lại giống như bị kích động vậy, vô cùng phản thường, cứ ngã là lại vùng vẫy cố gắng thử lại.

Cuối cùng vẫn là Tiểu Văn không nhìn nổi nữa mới cưỡng ép ngăn cản anh lại.

“Đồng chí Kỷ.

Hay là hôm nay đến đây thôi nhé, tôi thấy trạng thái của anh dường như không được tốt lắm!"

Tiểu Văn nhìn Kỷ Liên Tề đang ngã trên mặt đất bèn cau mày lại, vừa định đi tới đỡ anh dậy thì động tác của Tiểu Lan lại còn nhanh hơn cô một bước.

“Để tôi cho!"

Tiểu Lan tranh giành đi đỡ Kỷ Liên Tề.

Tuy nhiên giây tiếp theo hai người vậy mà lại cùng nhau ngã lộn nhào trở lại mặt đất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.