Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 390
Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:24
“Tao bỏ đói mày thêm vài ngày nữa, e là chậu cơm này có đổ ra đất mày cũng phải l-iếm cho sạch ấy chứ?
Ha ha ha!"
Hồ Lục huênh hoang như vậy làm Diệp Oanh tức đến nghiến răng nghiến lợi.
“Vệ Quân, chúng ta đi!
Ba ngày sau lại tới, lúc đó xem nó có ăn hay không."
Trên mặt Hồ Lục hiện lên nụ cười biến thái, “Tao xem mày nhịn được tới bao giờ."
“Tất nhiên rồi, nếu bây giờ mày nói cho tao biết hành tung của Tôn Hy, tao có thể cân nhắc giữ lại cho mày chút tôn nghiêm."
Diệp Oanh bĩu môi, đến một cái liếc mắt cũng lười cho Hồ Lục.
Cái thứ ch.ó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng này, đừng để cô tìm được cơ hội dạy cho gã một bài học.
Cửa lại bị đóng lại một lần nữa.
Hồ Lục và Vệ Quân quả nhiên nói được làm được, nhốt cô trong căn phòng tối đen này suốt ba ngày.
Ròng rã ba ngày trời, Diệp Oanh không uống một giọt nước, không ăn một hạt cơm, cứ thế nằm bất động ở trong góc phòng, đến cả nhu cầu đi vệ sinh cũng không có.
Bây giờ thời tiết nắng nóng, thức ăn căn bản không để quá được một ngày.
Chậu cơm dưới đất lúc này đang bốc mùi hôi thối nồng nặc.
L-iếm l-iếm đôi môi khô nẻ, Diệp Oanh nhích người ra xa một chút, như vậy mùi vị sẽ nhẹ đi đôi chút.
Cô đã đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt, không còn một chút sức lực nào nữa rồi.
Cùng lắm thì ch-ết ở đây thôi, có phải ch-ết rồi là có thể quay về năm 2023 rồi không?
Mặc dù cô đã cố gắng hết sức để tránh xa chậu cơm thiu kia, nhưng trong không gian kín mít nhỏ hẹp, mùi vị vẫn vô cùng nồng nặc, hun cô muốn nôn ọe.
Không biết qua bao lâu, cửa bị một chân đ-á văng ra.
Động tác bất thường này làm Diệp Oanh giật mình, ý thức lập tức thanh tỉnh lại.
Ba gã đàn ông đi vào, dẫn đầu là Hồ Lục, phía sau là Thạch Quảng và Vệ Quân.
Hồ Lục liếc nhìn chậu cơm dưới đất, tức tối xông tới, giáng thẳng một cái tát nữa vào má Diệp Oanh.
“Con tiện nhân, mày dám tống thằng Thiết Đản và thằng Hầu T.ử vào đồn công an à?"
Diệp Oanh đưa tay bịt cái má bị đ-ánh sưng vù, cười nhạo:
“Hóa ra hai cái đồ phế vật đó là người của mày à."
“Mày!"
Thấy Hồ Lục tức giận giơ tay lại muốn tát tiếp, Diệp Oanh lạnh lùng giễu cợt:
“Mày đ-ánh đi, mày đ-ánh ch-ết tao rồi thì mày cũng đừng hòng tìm thấy Tôn Hy nữa.
Bây giờ chỉ có mình tao biết nó ở đâu thôi!"
Cô không biết tại sao Hồ Lục và Dương Long nhất định phải bắt Tôn Hy.
Nhưng trong ba ngày bị giam cầm này, cô đã nghĩ thông suốt rồi, hành tung của Tôn Hy có lẽ là cơ hội duy nhất để cô có thể sống sót và thoát ra ngoài.
Cô phải nắm lấy.
Lời của Diệp Oanh làm Hồ Lục nổi điên.
Hồ Lục xông tới, túm c.h.ặ.t lấy tóc cô.
Đau, cảm giác như giây tiếp theo da đầu sẽ bị giật phăng ra vậy.
Cô ngoài cảm thấy đau ra thì không còn cảm giác gì khác nữa.
Chưa kịp để cô phản ứng lại, Hồ Lục đã thô bạo lôi tóc cô kéo lê vài mét tới cạnh bức tường, rồi đ-ập mạnh đầu cô vào tường.
Diệp Oanh không kìm được rên rỉ đau đớn.
Cái thằng ranh con đáng ch-ết này!
Cô trừng mắt nhìn chằm chằm Hồ Lục.
Sau khi đ-ập mạnh vài phát, Diệp Oanh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, ngay sau đó, cô nhìn thấy những giọt m-áu đỏ tươi rơi xuống đất.
Một giọt, hai giọt, ba giọt....
Cảm giác đau đớn trên trán dường như cũng truyền tới ngay khoảnh khắc này.
Xì....
Cô thấy m-áu rồi!
Lúc này, trong không gian kín mít nhỏ hẹp này, ngoài mùi thức ăn thiu, còn lẫn lộn mùi m-áu tanh.
Vệ Quân đứng khoanh tay đứng nhìn nãy giờ lên tiếng đúng lúc:
“Hồ Lục, anh cứ tiếp tục như vậy người ta ch-ết thật đấy, đợi qua hai ngày nữa đại ca Long về rồi thì không dễ ăn nói đâu."
“Hừ!"
Hồ Lục lúc này mới hậm hực buông tóc Diệp Oanh ra.
Nhưng gã không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.
Mà giơ một chân ra, giẫm mạnh lên mu bàn tay cô, rồi cố ý dùng sức di di lòng bàn chân xuống.
Diệp Oanh đau đến mức khuôn mặt nhăn nhó lại thành một cục.
Cái thằng Hồ Lục trời đ-ánh này, đúng là không phải con người mà!
Hồ Lục mãn nguyện thưởng thức vẻ mặt đau đớn của Diệp Oanh, cười như một kẻ biến thái:
“Nói không?
Không nói bây giờ tao tiễn mày đi gặp cái thằng họ Viên kia luôn!
Mày còn nhớ nó chứ?
Nó đã bị tao....
“
Hồ Lục im bặt, làm động tác cứa cổ với cô.
Đúng lúc này, cửa lại bị một chân đ-á văng ra mạnh bạo.
Hồ Lục hốt hoảng buông chân ra.
Đi vào là Dương Long cùng với một gã khác tên là Thiết Ngưu.
Dương Long vừa nhìn thấy Diệp Oanh đang bị nhốt bên trong, liền xông tới đ-á mạnh một phát vào người Hồ Lục, “Cái thằng Hồ Lục ngu xuẩn này, mày bắt người ta vào đây làm gì?"
Chương 330 Giam cầm
Hồ Lục cúi đầu, nửa ngày chẳng thốt ra nổi một lời nào, vẫn là Vệ Quân bên cạnh giải thích:
“Đại ca Long, Hồ Lục nói cô ta biết hành tung của Tôn Hy, nên đã bắt cô ta về đây."
Lúc này, Hồ Lục ấm ức xen mồm vào:
“Không chỉ có nguyên nhân đó đâu.
Đại ca, chẳng phải anh đã nhắm trúng cái mặt bằng cửa hàng của con mụ này sao, em định...
định bụng bắt cô ta về để dạy dỗ một thể luôn ấy mà?"
“Phế vật!"
Dương Long nghe xong nổi trận lôi đình, nhảy lên giáng một cái tát mạnh vào cái đầu trọc lốc của Hồ Lục.
“Ngày nào cũng coi lời tao nói như gió thoảng bên tai hả?
Tao đã bảo là dọa dẫm một chút thôi là được, mày hay lắm, bắt người về thật cho lão t.ử luôn."
Hồ Lục cúi đầu, im bặt, lẳng lặng nghe Dương Long mắng nhiếc.
Diệp Oanh thoi thóp dùng quần áo lau trán, lặng lẽ nhìn Dương Long dạy bảo Hồ Lục.
Nghe như vậy thì bắt cô không phải chủ ý của Dương Long, mà là do Hồ Lục tự ý chủ trương.
Đột nhiên, Hồ Lục vốn đang đứng nghiêm chỉnh nghe mắng tỏ vẻ không phục, phản bác:
“Nhưng đại ca, em bắt con mụ này về cũng là để hỏi ra tung tích của Tôn Hy, đây cũng là vì tốt cho anh thôi!
Chẳng lẽ anh không muốn bắt Tôn Hy về sao?
Anh đừng quên con tiện nhân thối tha đó trong tay đang có....
“
“Câm mồm."
Dương Long giơ tay định đ-ánh rồi lại hạ xuống, quay đầu lườm Diệp Oanh một cái:
“Sự đã rồi thì cũng hết cách, người đã bắt được mấy ngày rồi, chắc chắn đã kinh động tới công an, bây giờ nếu thả cô ta ra, ngày mai người ch-ết chính là chúng ta."
Hồ Lục gật đầu lia lịa.
Đột nhiên, Dương Long dường như nhớ ra điều gì đó, nhìn chằm chằm Diệp Oanh hồi lâu, hỏi:
“Đàn ông của cô ta có phải, có phải, là cái thằng đi lính kia không?"
