Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 391
Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:24
Hồ Lục ngẩn ra một lát, lắc đầu loạn xạ, vừa định mở mồm phủ nhận thì bị Vệ Quân bên cạnh giành nói trước:
“Đúng thế, hình như là một doanh trưởng hay gì đó."
“Chát!" một tiếng, Dương Long lại giáng một cái tát nữa vào cái đầu trọc lốc của Hồ Lục, “Mày....
đồ ch.ó ch-ết, cút cho lão t.ử!
Dạo này đừng có xuất hiện trước mặt tao nữa!"
Hồ Lục đầy mặt không phục, quay người bỏ đi.
Dương Long liếc xéo Diệp Oanh, mất kiên nhẫn hít hít mũi, ánh mắt chạm tới chậu cơm dưới đất:
“Mùi gì mà thối thế, hun ch-ết người ta mất!
“
Vệ Quân giải thích:
“Cơm từ ba ngày trước, bị cô ta hất đổ, chắc là thiu rồi."
“Làm bộ làm tịch."
Dương Long hừ một tiếng, có lẽ bị hun mùi thối quá nên ho mạnh vài phát, bực bội xua xua tay với Vệ Quân:
“Đi đi đi, đổi chỗ khác cho cô ta."
Nghe vậy, Vệ Quân nhanh ch.óng bước về phía Diệp Oanh.
“Hơn nữa, đừng để cô ta ch-ết như vậy, thế thì hời cho cô ta quá."
“Rõ ạ."
Dặn dò xong, Dương Long liền bay nhanh khỏi chỗ này.
Vệ Quân lập tức lấy ra một cái bao trùm đầu màu đen từ trong túi, trùm lên đầu Diệp Oanh.
Diệp Oanh muốn phản kháng, nhưng hai tay bị Vệ Quân thô bạo nắm lấy, thô lỗ lôi cô đi ra ngoài.
Vừa mới ra khỏi phòng, tiếng nhạc càng rõ rệt hơn.
Diệp Oanh đột nhiên dừng bước, dùng đầu húc mạnh vào Vệ Quân.
Vệ Quân ngẩn người một lát, vung tay tát cho cô một cái.
Cô không cam tâm, tiếp tục vùng vẫy, cái bao trùm đầu cuối cùng cũng rơi xuống trong lúc vùng vẫy kịch liệt.
Mặc dù rất nhanh sau đó lại bị Vệ Quân trùm lại lần nữa, nhưng vừa rồi cô đã kịp lướt mắt nhìn qua môi trường mình đang ở, một mảnh tối tăm.
Cũng chính vào lúc này, cô xác định được nguồn gốc của tiếng nhạc yếu ớt kia, đến từ phía trên đầu cô.
Như vậy xem ra, chỗ này chắc chính là cái vũ trường mà Dương Long kinh doanh.
Còn cô thì đang ở phía dưới vũ trường, có lẽ là tầng hầm.
Diệp Oanh không vùng vẫy nữa, mặc cho Vệ Quân đẩy cô vào một căn phòng khác.
Ngay khoảnh khắc cửa khóa lại, cái bao trùm đầu được tháo ra.
Diệp Oanh ngước mắt nhìn qua, hít một hơi khí lạnh.
Bên trong nhốt cả một phòng đầy người!
Phụ nữ, bé gái.
Tất cả đều là phái nữ.
Lúc này đang đồng loạt nhìn cô bằng ánh mắt tuyệt vọng!
Có người nghe thấy động tác theo bản năng co rụt người lại, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Diệp Oanh không khỏi nhíu c.h.ặ.t mày, những người này rốt cuộc tại sao lại bị nhốt ở đây?
Lúc này, Vệ Quân đẩy mạnh cô một cái.
Diệp Oanh vốn dĩ đã đói đến mức chẳng còn sức lực, một cái lảo đảo, ngã nhào xuống đất đau điếng.
“Ở đây cho lão t.ử ngoan ngoãn một chút!"
Trên đầu truyền đến giọng nói kiêu ngạo của Vệ Quân.
Giây tiếp theo, cánh cửa sắt lại nặng nề đóng sầm lại.
Diệp Oanh nằm liệt trên đất, nhìn quanh những người đang bị nhốt chung ở đây.
Căn phòng này lớn hơn nhiều so với căn phòng ban đầu nhốt cô, ở đây ít nhất cũng chứa tới hơn ba mươi con người.
Cô không dám tưởng tượng, nhiều người như vậy trong một căn phòng, buổi tối ngủ nghê kiểu gì.
Cũng không biết qua bao lâu, cửa sắt lại mở ra một lần nữa.
Mấy người bưng cơm đi vào, ném bát cơm tới trước mặt mỗi người như đang cho ch.ó ăn vậy.
Giống hệt như sự đối xử mà Diệp Oanh đã phải chịu đựng trước đó, vừa không có đũa cũng chẳng có thìa, rõ ràng là bắt họ bốc bằng tay.
Diệp Oanh phẫn nộ khôn cùng, chỗ này đúng là không coi con người là người, thật đáng hận!
Thế nhưng, nhìn mọi người dường như đã quen với việc này, đua nhau bốc cơm ăn bằng tay.
Cô không nỡ nhìn, đau lòng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Đến lượt cô, người đưa cơm đưa tới một đôi đũa.
Diệp Oanh ngẩn ra, ngước mắt nhìn lên thì mới phát hiện người đưa đũa cho mình là Vệ Quân.
Thấy cô chậm chạp không nhận lấy, Vệ Quân lập tức mất kiên nhẫn:
“Mày có lấy không?
Không lấy tao mang đi đây."
“Đưa tôi!"
Diệp Oanh nghiến răng giật lấy đôi đũa.
Nếu cô còn không ăn, thì đừng nói tới việc sống sót thoát ra ngoài, rất có khả năng qua hai ngày nữa là cô sẽ ch-ết đói ở đây.
Diệp Oanh cầm lấy đũa, định và cơm thật nhanh, nhưng lại phát hiện món ăn của mình dường như không giống với những người khác.
Của cô so với của những người khác, trông sạch sẽ và thịnh soạn hơn nhiều.
Tại sao lại dành cho cô sự đối xử khác biệt này?
Đây lại là đang chơi chiêu trò gì nữa chăng?
Nhưng lúc này con quỷ đói trong người đã được giải phóng, cô chẳng màng được nhiều thế nữa, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Bên ngoài cửa sắt, Vệ Quân nhìn qua ô cửa sổ nhỏ trên cửa thấy Diệp Oanh đã ăn cơm một cách hài lòng, liền đi báo cáo kết quả.
Sau khi ăn no, Diệp Oanh đã hồi phục được đôi chút sức lực.
Đặt bát đũa xuống, cô mới phát hiện ra không ít người đang nhìn cô một cách tò mò.
“Mọi người... nhìn tôi làm gì thế ạ?"
Diệp Oanh lúng túng hỏi.
“Họ vậy mà lại đưa đũa cho cô."
Một cô gái trẻ trong đó nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ:
“Chúng tôi bị nhốt vào đây lâu như vậy rồi, toàn bị họ coi như ch.ó mà cho ăn, chẳng có chút tôn nghiêm nào hết!"
Diệp Oanh vội vàng hỏi dồn:
“Mọi người đều vì lý do gì mà bị họ nhốt ở đây thế?"
Cô gái trẻ thở dài một tiếng, tuyệt vọng lên tiếng:
“Thời gian trước, tôi chỉ là lên trấn mua ít đồ, trong cửa hàng bỗng nhiên có người đ-ánh ngất tôi.
Lúc tỉnh lại thì tôi đã ở cái nơi này rồi."
Một người phụ nữ lớn tuổi hơn một chút rưng rưng nước mắt, “Tôi là bị chồng tôi, bị bán đi!
Không biết từ bao giờ, ông ta sao bỗng nhiên ở bên ngoài nợ một đống nợ không trả nổi."
“Sau đó thỉnh thoảng lại có người tìm tới tận nhà.
Có một đêm nọ, một đám người bỗng nhiên xông vào nhà, nhét tôi vào bao tải rồi khiêng đi luôn!"
Trời ạ!
Như vậy cũng quá trắng trợn rồi đấy!
Diệp Oanh kinh ngạc bịt miệng, những hành vi này nghe có vẻ cực giống bọn buôn người vậy!
Chương 331 Cô muốn phản kháng
“Tôi... tôi bị lừa tới đây."
Một cô gái có gương mặt khá xinh xắn bất lực nói:
“Trong làng chúng tôi có mấy người đàn ông, rời làng đã nhiều năm rồi, một ngày nọ bỗng nhiên quay về.
Họ nói trên huyện có việc làm rất hái ra tiền, muốn dẫn chúng tôi cùng đi làm giàu, kết quả, kết quả....."
Diệp Oanh nhìn theo hướng giọng nói, thấy bên cạnh cô gái đó còn ngồi vài cô gái trạc tuổi nhau, lời cô ấy nói 'họ' chắc là chỉ mấy người bọn họ.
