Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 44
Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:09
Diệp Oanh:
“???”
Lâm Nhiễm Nhiễm vừa lên tiếng đã hỏi xin kem một cách đầy lý lẽ như vậy, làm Diệp Oanh cạn lời luôn.
Chưa đợi Diệp Oanh lên tiếng, Lâm Nhiễm Nhiễm đã bắt đầu đạo đức giả.
“Nhanh lên!
Trong thùng cô nhiều kem như vậy, cho đứa trẻ một cây mà cũng không nỡ?
Cô cũng quá keo kiệt rồi đấy.”
Trong lòng Diệp Oanh cười nhạo:
“Cô hào phóng thế thì trước tiên chuyển khoản cho tôi 50 tệ để xem thực lực đi đã.”
Nhưng câu nói này mà nói ra thì Lâm Nhiễm Nhiễm chắc chắn sẽ không hiểu được.
Diệp Oanh suy nghĩ một chút, đổi cách khác, cố ý nói to:
“Lâm Nhiễm Nhiễm cô hào phóng như vậy, thế thì cô mời mọi người ăn kem đi!
Vừa hay trời nóng, cho mọi người giải nhiệt chút.”
Cô ước chừng một chút, hiện tại những người đang hoạt động trong sân cũng như những người đứng từ xa hóng hớt ít nhất cũng phải có mấy chục người.
Một cây kem rẻ nhất cũng tính ba xu, vậy Lâm Nhiễm Nhiễm mua kem mời mọi người thì ít nhất cũng phải tốn tới một tệ bạc.
Lời đã nói đến nước này rồi, sắc mặt Lâm Nhiễm Nhiễm có chút khó coi.
Nếu cô ta từ chối thì cô ta cũng chẳng có tư cách gì mà đi chê người khác keo kiệt nữa.
Nhưng Lâm Nhiễm Nhiễm đương nhiên là không chịu thua rồi.
Cô ta cũng bắt chước Diệp Oanh, đột nhiên cao giọng để những người xung quanh đều có thể nghe thấy.
“Mời thì mời!
Chẳng phải chỉ là một cây kem thôi sao, cô tưởng Lâm Nhiễm Nhiễm tôi sẽ keo kiệt giống như Diệp Oanh cô chắc?”
“Đi thôi Tiểu Thiên!
Theo dì ra ngoài mua kem cho mọi người nào!”
Nói xong liền nắm lấy tay Tiểu Thiên ngay trước mặt Lưu Quyên, cùng đi ra phía cổng đại viện.
Lưu Quyên sững người, vội vàng đuổi theo, giằng tay Tiểu Thiên ra khỏi tay Lâm Nhiễm Nhiễm.
Diệp Oanh không động đậy, cứ đứng nguyên tại chỗ đợi Lâm Nhiễm Nhiễm mua kem quay về.
Cô muốn xem xem Lâm Nhiễm Nhiễm có thật sự hào phóng như vậy không.
Những người ban nãy còn đang hóng hớt, hoạt động trong sân giống như đã đạt được sự ăn ý vậy, cũng không ai rời đi.
Khoảng hai mươi phút sau, Lâm Nhiễm Nhiễm và Lưu Quyên quả nhiên mỗi người ôm một chiếc thùng xốp màu trắng quay về.
Tiểu Thiên vừa ăn kem Lâm Nhiễm Nhiễm mua cho mình, vừa cố ý đi tới trước mặt Diệp Oanh khoe khoang một phen.
Sau khi Lâm Nhiễm Nhiễm và Lưu Quyên đặt thùng xốp xuống đất liền gọi mọi người qua lấy kem.
Có lẽ vì tự dưng tốn mất một tệ bạc mời mọi người ăn kem nên lúc chia kem, suốt cả quá trình sắc mặt Lâm Nhiễm Nhiễm đều lạnh lùng.
Thời đó lương tháng của giáo viên chỉ có mấy chục tệ, tuy một tệ này đối với Lâm Nhiễm Nhiễm mà nói không đáng là bao nhưng hễ nghĩ tới việc mình bị Diệp Oanh gài bẫy là cô ta lại càng thêm tức giận.
Diệp Oanh nhìn vẻ mặt khó chịu này của cô ta, trong lòng không ngừng cười thầm.
Kem rất nhanh đã được chia hết cho mọi người.
Ngay cả Kỷ Liên Tề đi lấy cơm về cũng không thoát khỏi việc bị Lâm Nhiễm Nhiễm nhét một cây vào tay.
Kỷ Liên Tề cúi đầu nhìn chằm chằm chiếc thùng xốp màu trắng trước mặt Lâm Nhiễm Nhiễm và Lưu Quyên, lại liếc nhìn chiếc thùng xốp trên yên sau xe đạp vĩnh cửu, đôi môi mím thành một đường thẳng.
“Anh Liên Tề, thời tiết nóng nực, em mời mọi người ăn kem.”
Lâm Nhiễm Nhiễm dịu dàng giải thích với Kỷ Liên Tề.
“Cái con b-éo… cái Diệp Oanh này cũng thật là keo kiệt quá mức!”
“Cô ta bán kem không hết, trong thùng còn thừa nhiều như vậy mà đến một cây cho Tiểu Thiên cũng không nỡ, làm đứa trẻ này cứ chằm chằm đi theo suốt cả đoạn đường!”
“Em nhìn không nổi nữa nên mới dứt khoát mời mọi người cùng ăn!”
Kỷ Liên Tề hơi nhíu mày, không đáp lời mà quay sang nhìn Diệp Oanh:
“Cô ra ngoài bán kem à?”
Diệp Oanh im lặng gật đầu.
“Anh Liên Tề vậy mà lại không biết sao?”
Lâm Nhiễm Nhiễm bị phớt lờ cố tình tỏ vẻ ngạc nhiên chen lời, “Hôm nay em còn bắt gặp cô ta ở cổng trường nữa, thật là mất mặt quá đi mất!”
Về việc này, Kỷ Liên Tề lại không đồng tình:
“Tôi thấy rất tốt.
Dựa vào đôi tay của mình để kiếm tiền, không trộm không cướp, chẳng có gì là mất mặt cả.”
Trong mắt Diệp Oanh lóe lên một tia ngạc nhiên.
Kỷ Liên Tề có thể nói như vậy, cô rất vui, tam quan rất chuẩn chỉnh.
Bán kem tuy kiếm được chẳng đáng là bao nhưng đây thực sự là một nghề kinh doanh nhỏ vốn thấp mà cô – một người tay trắng quay về những năm 80 – tạm thời có thể nghĩ ra được.
Nguyên chủ là một người không biết quản lý tài chính, lại còn chẳng tiết kiệm được xu nào, cho nên trên người cô chỉ có 10 tệ tiền “viện phí” mà Lưu Quyên bồi thường cho mình.
Dẫn đến việc cho tới tận bây giờ cô vẫn đang dùng tiền của Kỷ Liên Tề.
Mà vốn khởi đầu để bán kem không cần quá nhiều, chỉ cần bỏ ra một chút tiền nhập hàng.
Nếu bán tốt thì tiền vốn nhập hàng trong ngày có thể thu hồi ngay lập tức, coi như là khá dễ thao tác và đơn giản rồi.
Lâm Nhiễm Nhiễm há miệng định nói thêm gì đó nhưng thấy Kỷ Liên Tề trực tiếp đi tới bên cạnh Diệp Oanh:
“Về nhà ăn cơm thôi.”
Diệp Oanh mở thùng ra, đem số kem còn lại chia hết một lượt cho những đứa trẻ chưa được ăn lúc trước ngay trước mặt Tiểu Thiên, sau đó vội vàng đuổi theo bước chân của Kỷ Liên Tề.
Tiểu Thiên nhìn thấy vậy hừ một tiếng, cái mồm bĩu ra đến mức có thể treo được cả hũ xì dầu.
Thấy Kỷ Liên Tề chẳng thèm đoái hoài gì đến mình đã bỏ đi, Lâm Nhiễm Nhiễm tức nổ đom đóm mắt, cũng không thèm quản Tiểu Thiên nữa, mặt mày hầm hầm đi theo lên lầu.
“Mẹ, dì Nhiễm Nhiễm sao tự nhiên lại tức giận thế?”
Tiểu Thiên không hiểu, thắc mắc hỏi bà mẹ già Lưu Quyên của mình.
Lưu Quyên liếc nhìn Tiểu Thiên:
“Con vẫn còn là trẻ con, hỏi nhiều chuyện người lớn làm gì?”
Nhìn thấy cây kem trên tay Tiểu Thiên, Lưu Quyên bỗng nhớ ra một chuyện.
“Tiểu Thiên con nói cho mẹ biết, con thân thiết với dì Nhiễm Nhiễm từ bao giờ thế?”
Tiểu Thiên không biết tại sao mẹ mình lại hỏi vậy, liền đem chuyện Lâm Nhiễm Nhiễm thường xuyên mang kẹo, đồ ăn vặt cho nó và những đứa bạn khác kể cho Lưu Quyên nghe.
Lưu Quyên nghe xong không thấy có gì bất thường nên cũng không để tâm nữa, dọn dẹp hai chiếc thùng đựng kem rồi dẫn Tiểu Thiên về nhà.
Sau khi Diệp Oanh vào nhà, Kỷ Liên Tề “cạch” một cái khóa trái cửa lại.
“Anh làm cái gì thế?”
Diệp Oanh theo bản năng nhíu mày.
“Chẳng làm gì cả.”
Kỷ Liên Tề khóa cửa xong liền đi ra sau tấm rèm bắt đầu cởi quần áo.
Diệp Oanh lập tức hiểu ra nhưng lại có chút không hiểu:
“Anh còn sợ người khác nhìn thấy à?
Trước đây cũng chẳng thấy anh khóa cửa bao giờ.”
Nhưng giây tiếp theo, Diệp Oanh liền biết tại sao rồi.
Giọng nói của Lâm Nhiễm Nhiễm từ ngoài cửa truyền vào:
“Anh Liên Tề, em có chuyện muốn hỏi anh, anh có thể ra ngoài một chút được không?”
Động tác thay quần áo của Kỷ Liên Tề khựng lại một chút, không lên tiếng.
Lâm Nhiễm Nhiễm không cam lòng, lại gọi thêm một tiếng nữa:
“Anh Liên Tề?”
“Em biết anh ở bên trong, anh có thể……”
Một lúc sau, “cạch” một tiếng cửa mở ra.
Nhìn thấy khuôn mặt b-éo ú của Diệp Oanh, vẻ mặt Lâm Nhiễm Nhiễm lập tức chuyển từ mong chờ sang chán ghét.
Diệp Oanh đứng sừng sững như một ngọn núi chắn kín mít cửa ra vào, Lâm Nhiễm Nhiễm lườm cô một cái, đầu hơi nghiêng sang phải, ngó nghiêng vào trong nhà.
Nhưng Diệp Oanh nhất quyết không cho Lâm Nhiễm Nhiễm nhìn thấy.
Cô ta nghiêng sang phải thì thân hình Diệp Oanh cũng nghiêng sang phải chắn lại, cô ta sang trái thì Diệp Oanh lại sang trái chắn lại.
Lâm Nhiễm Nhiễm chẳng nhìn thấy được cái gì cả.
“Mau tránh ra!
Đừng có chắn ở đây, tôi tới tìm anh Liên Tề!”
Diệp Oanh không nhường, lập tức cãi lại:
“Tôi còn chưa nói cô đâu đấy, cô làm cái gì vậy hả, cứ đứng trước cửa nhà người ta gào thét cái gì?”
“Liên quan gì đến cô!”
Lâm Nhiễm Nhiễm đẩy Diệp Oanh một cái, muốn đẩy cô ra khỏi cửa.
Nhưng Lâm Nhiễm Nhiễm rõ ràng là quá coi thường số cân nặng hơn 200 cân trên người Diệp Oanh rồi, cô chẳng thèm nhúc nhích lấy một phân.
Thấy Lâm Nhiễm Nhiễm dường như không có ý định từ bỏ, Diệp Oanh bắt chước giọng điệu của Lâm Nhiễm Nhiễm, mỉm cười nói:
“Về đi, anh Liên Tề không muốn gặp cô đâu.”
Tiếng “anh Liên Tề" này làm cô nổi hết cả da gà da vịt lên rồi đây này!
Lâm Nhiễm Nhiễm không tin, giậm chân một cái, hét vào trong nhà:
“Anh Liên Tề, đây là Diệp Oanh nói bậy có đúng không?”
Kỷ Liên Tề ở trong phòng không hé răng lấy một lời.
Nửa ngày sau, Lâm Nhiễm Nhiễm nghiến răng, quay người bỏ đi.
Diệp Oanh đóng cửa lại, vừa định hỏi Kỷ Liên Tề tại sao không ra gặp Lâm Nhiễm Nhiễm, quay đầu lại nhìn thấy Kỷ Liên Tề đang cởi trần tự sát trùng cánh tay bị thương của mình.
“Oa, sao anh lại bị thương thế này?”
Diệp Oanh vội vàng chạy tới, phát hiện vết thương đó khá sâu, nhìn thôi cũng thấy đau.
Kỷ Liên Tề lại giống như không có chuyện gì vậy, vẻ mặt bình thản, có thể thấy đối với những vết thương nhỏ này anh đã quá quen thuộc rồi.
“Lúc huấn luyện dã ngoại hôm nay không cẩn thận bị quẹt trúng.”
Diệp Oanh nhớ tới lần trước Kỷ Liên Tề có giúp mình bôi thu-ốc sau lưng, rất tự giác lấy lọ thu-ốc đỏ từ tay anh qua:
“Để tôi giúp anh cho.”
Kỷ Liên Tề không phản đối, dứt khoát xoay người lại, đưa cánh tay bị thương về phía Diệp Oanh.
Động tác của Diệp Oanh rất dịu dàng, mặc dù cô biết những người đàn ông thép như Kỷ Liên Tề hoàn toàn không coi vết thương nhỏ này ra gì nhưng cô vẫn theo bản năng khống chế lực đạo trong tay.
Lúc này Kỷ Liên Tề đang ngồi trên ghế, Diệp Oanh hơi khom người, anh hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy hàng lông mi vừa dài vừa dày của cô, dưới hàng mi dài ấy, trong đôi mắt lúc này dường như chỉ có mỗi mình anh.
Đây hình như cũng là lần đầu tiên anh ngắm nhìn cô ở cự ly gần như vậy.
