Quân Hôn Tn 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 45
Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:10
“Diệp Oanh trông không đẹp nhưng sống mũi rất cao, đôi mắt rất lớn.”
Nếu không b-éo như thế này thì hẳn sẽ là một cô gái mặt tròn nhỏ nhắn, mắt to...
Phát hiện mình vậy mà lại đang nghĩ ngợi lung tung, Kỷ Liên Tề vội vàng lắc lắc đầu.
Diệp Oanh lại tưởng mình làm anh đau, vội vàng dừng tay, thổi thổi vào vết thương:
“Không sao chứ?
Có phải tôi làm anh đau không?”
“Không có.”
Kỷ Liên Tề lắc đầu, chút đau đớn này đối với anh mà nói chỉ là chuyện cỏn con.
Bỗng nhiên nhớ tới hành động thổi vào vết thương lúc nãy của Diệp Oanh, anh cau mày:
“Thổi vào vết thương là có thể giảm đau sao?
Ai dạy cô đấy.”
Diệp Oanh thật sự nghiêng đầu suy nghĩ một chút.
Hình như chẳng có ai đặc biệt dạy cô cả.
Trong ấn tượng thì lúc nhỏ nếu cô bị ngã hay va quẹt ở đâu, bà nội đều sẽ thổi thổi vào vết thương cho cô, dường như sau khi thổi xong thì hình như thật sự không còn đau nữa.
“Không có ai dạy tôi cả, lúc nhỏ bà nội vẫn thường thổi cho tôi như thế.”
Diệp Oanh mỉm cười, thành thật trả lời.
Kỷ Liên Tề gật gật đầu, không nói gì nữa.
Diệp Oanh lại đổ thêm một chút thu-ốc đỏ từ trong lọ ra, sát trùng thêm một lần nữa cho vết thương rồi mới lấy gạc và băng bó trên bàn qua giúp anh quấn lại.
“Anh bị thương sao không đi tìm bác sĩ giúp băng bó một chút?
Tự mình làm không tốt nhỡ bị nhiễm trùng thì sao?”
Diệp Oanh nhíu mày hỏi.
Kỷ Liên Tề thì vẻ mặt đầy thờ ơ:
“Vết thương nhỏ nhặt không cần phiền phức thế đâu.”.....
Diệp Oanh bĩu môi, cố ý dùng hơi mạnh tay một chút vào chỗ vết thương của anh, toại nguyện nghe thấy một tiếng “suýt”.
“Xem anh còn bướng không, anh có giỏi đến mấy thì cũng là người trần mắt thịt thôi.”
Kỷ Liên Tề im lặng một lát rồi mặc một chiếc áo lót vào người.
Lúc ăn cơm, Diệp Oanh vẫn không nhịn được hỏi lại một lần nữa tại sao anh không ra gặp Lâm Nhiễm Nhiễm.
Chân mày Kỷ Liên Tề hơi nhíu lại, lạnh nhạt thốt ra hai chữ:
“Tránh hiềm nghi.”
Diệp Oanh kinh ngạc, một người đàn ông đã có vợ mà tránh hiềm nghi đến mức này thì e rằng trên thế giới này đã tuyệt chủng rồi cũng nên.
Rốt cuộc là thật sự muốn tránh hiềm nghi hay là vì lý do gì khác... thì rất khó nói.
“Cô ta hình như nói là có chuyện gì đó muốn tìm anh, vạn nhất thật sự là có chuyện quan trọng thì sao.”
Vừa nói xong, Diệp Oanh liền nhìn thấy động tác gắp thức ăn của Kỷ Liên Tề khựng lại một chút gần như không thể nhận ra.
“Tôi thật sự là không còn mặt mũi nào mà nhìn cô ấy.”
Kỷ Liên Tề sa sầm mặt, nói ra lý do mình bấy lâu nay không muốn gặp riêng Lâm Nhiễm Nhiễm.
“Chuyện này cũng không thể trách anh được, đều là do thu-ốc đó……”
Câu nói này Diệp Oanh chẳng thèm suy nghĩ đã buột miệng nói ra, nói được một nửa thì vội vàng bịt miệng lại.
Sao cô lại quên mất, người hạ thu-ốc Kỷ Liên Tề chính là “cô” cơ chứ!
Quả nhiên, Kỷ Liên Tề đen mặt đặt bát cơm xuống, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ chán ghét.
Ngay cả Diệp Oanh cũng muốn tự vả cho mình một cái tát, cô biết Kỷ Liên Tề vô cùng để tâm đến chuyện đó.
Cái mồm thối này, cái gì nên nói, cái gì không nên nói đều nói ra hết rồi, làm người ta giận rồi chứ gì!
Diệp Oanh ơi là Diệp Oanh, mày thật đúng là đáng ch-ết mà!
Tuy nhiên Kỷ Liên Tề có giận thì cũng chỉ dành cho cô mấy cái ánh mắt kiểu “cô tự mà cảm nhận lấy đi”.
