Quán Mì Nhà Họ Lục - Chương 5
Cập nhật lúc: 14/08/2026 14:03
Khi tia nắng bình minh đầu tiên của ngày hôm sau xuyên qua lớp mây mù xám xịt, rọi xuống con ngõ nhỏ phía Tây kinh thành, trận mưa xuân đã tạnh. Quán mì nhà họ Lục giờ chỉ còn là một vài đoạn tường đất nứt nẻ, xiêu vẹo ôm lấy một đống tro tàn đen kịt còn âm ỉ khói.
Ta gắng gượng đứng dậy khỏi vũng bùn, đầu óc quay cuồng vì cơn sốt chưa lui và nỗi đau đớn tột cùng từ đôi bàn tay bị phỏng. Mẹ vẫn đang hôn mê bên cạnh, hơi thở yếu ớt, nửa khuôn mặt và bả vai trái của bà đã bị ngọn lửa thiêu cháy, da thịt đỏ lựng, phồng rộp những bọng nước vàng. Đệ đệ Tiểu Vũ sáu tuổi ngồi bất động dưới gầm chiếc xe bò cũ, đôi mắt mở to vô hồn nhìn vào khoảng không, không một tiếng khóc, không một lời nói. Giống như một con b.úp bê bằng vải đã bị rút hết linh hồn.
Ta lảo đảo bước về phía đống đổ nát, dùng đôi tay nứt toạc của mình điên cuồng bới tìm trong đống tro tàn.
Tại vị trí hầm củi năm xưa, những bao cát và bao ngũ cốc ẩm ướt mà cha dùng mạng sống để đắp lên đã bị thiêu rụi một nửa. Tấm ván gỗ dày phía dưới bị sức nóng làm cho nứt toác, nhưng không sập hoàn toàn. Khi ta nhấc một góc ván lên, ở dưới hầm hoàn toàn trống rỗng.
Tên thích khách kia đã đi rồi.
Hắn đã rời đi từ lúc nào? Có lẽ là vào nửa đêm, khi ngọn lửa vừa dịu xuống và quan binh chuyển hướng sang con phố khác, những thuộc hạ trung thành của hắn đã lén lút đến và mang hắn đi. Hắn sống sót, lành lặn và an toàn, tiếp tục hành trình vương giả của mình.
Đối với một vị Hoàng tộc cao quý đang trên đường trốn chạy, quán mì này chỉ là một trạm dừng chân tạm thời, và mạng sống của những kẻ bán mì nghèo khổ chỉ là những viên đá lót đường hiển nhiên cho đại cuộc của hắn.
Nước mắt ta không thể chảy nổi. Ta cười. Cũng chỉ có thể cười.
Cái giá của mười sáu chữ trong sách, nhà họ Lục chúng ta đã trả xong bằng một mạng người và hai cuộc đời tàn phế. Còn kẻ được cứu, hắn đã bước tiếp vào hào quang của nguyên tác.
Việc đầu tiên ta phải đối mặt sau bi kịch không phải là khóc thương người cha đã mất, mà là sự tàn khốc của việc sinh tồn. Ta gom góp tất cả những mảnh gỗ cháy dở còn sót lại để dựng tạm một túp lều tranh nhỏ bên cạnh bức tường đất đổ nát để làm chỗ che mưa che nắng cho mẹ và Tiểu Vũ. Sau khi nhìn thấy vết thương của mẹ ta, thầy t.h.u.ố.c ở y quán đầu phố lắc đầu ái ngại, ra giá ba lượng bạc cho liều t.h.u.ố.c bỏng và t.h.u.ố.c giữ mạng. Ba lượng bạc. Đối với gia đình ta lúc này, đó là một con số trên trời. Toàn bộ hũ tiền sứ đã bị binh lính triều đình cướp đoạt và ngọn lửa thiêu rụi.
Ta đứng trước cửa y quán, dập đầu đến mức trán chảy m.á.u, cầu xin vị chưởng quầy cho khất nợ. Nhưng ông ta chỉ lạnh lùng xua tay:
“Cô nương, không phải ta không có lòng từ bi, nhưng thời buổi loạn lạc, giá d.ư.ợ.c liệu tăng vọt, y quán chúng ta cũng phải nuôi người. Không có bạc, ta không thể bốc t.h.u.ố.c.”
Ta nhìn sang tiệm cầm đồ bên cạnh rồi nhìn xuống bản thân mình. Ta không có lấy một món đồ trang sức nào, bộ y phục thô sơ trên người đầy vết rách và vết m.á.u cháy khét. Ta chẳng có gì để cầm cố ngoài tấm thân gầy guộc mười ba tuổi này.
Trong cơn tuyệt vọng, ta đành phải tìm đến hẻm Ngưu Tam ở phía Nam kinh thành – nơi tụ họp của phường cho vay nặng lãi Đại Hưng. Đó là nơi ngập tràn mùi rượu rẻ tiền, tiếng c.h.ử.i thề và tiếng xúc xắc vang lên lách cách.
