Quán Mì Nhà Họ Lục - Chương 6
Cập nhật lúc: 14/08/2026 14:03
“Muốn vay ba lượng bạc?” Người của phường vay híp mắt nhìn ta, lộ ra hàm răng vàng khè đầy vẻ giễu cợt.
“Nhìn ngươi gầy gò thế này, nhà lại vừa cháy, lấy gì mà thế chấp?”
“Ta sẽ dùng đôi tay này để trả.”
Ta giơ đôi bàn tay quấn đầy vải thô rỉ m.á.u lên, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
“Ta biết làm mì, ta sẽ dựng lại quán. Mỗi tháng ta sẽ trả cho các người năm trăm đồng tiền lãi, cho đến khi trả hết gốc thì thôi.”
Tên bặm trợn nhìn vết sẹo bỏng gớm ghiếc trên tay ta, bỗng nhiên cười lớn:
“Được, có khí phách! Nhưng quy định của Đại Hưng là vay ba trả sáu. Trong vòng nửa năm không trả hết, ta sẽ bán đệ đệ ngươi vào rạp xiếc, bán ngươi vào thanh lâu.”
Ta không hề do dự, dùng ngón tay cái dính m.á.u ấn mạnh vào tờ văn tự giả bán thân kia.
Cầm ba lượng bạc đổi bằng m.á.u và tương lai trong tay, ta lao về y quán mua t.h.u.ố.c cho mẹ. Khi nhìn những giọt t.h.u.ố.c đắng ngắt được đổ vào khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn của bà, cõi lòng ta lạnh ngắt. Một người hiện đại như ta từng sống trong một xã hội ngập tràn lý tưởng về tự do và nhân quyền, giờ đây phải cúi đầu trước trật tự tàn bạo của thế giới này, tự bán mình làm nô lệ cho đồng tiền chỉ để đổi lấy hơi thở thoi thóp của người thân.
Mùa đông năm ấy đến sớm và nghiệt ngã hơn mọi năm.
Tuy vết thương của mẹ đã khép miệng nhưng để lại những vết sẹo lồi lõm màu đỏ xám ghê rợn kéo dài từ má trái xuống tận n.g.ự.c. Cánh tay trái của bà bị co rút cơ, vĩnh viễn không thể nhấc lên quá n.g.ự.c, cũng không thể dùng lực để nhào bột hay gánh nước được nữa. Bà trở thành một người tàn phế, suốt ngày chỉ có thể ngồi trong góc tối của túp lều, dùng một chiếc khăn vải dày che khuất nửa khuôn mặt để tránh làm người khác sợ hãi.
Mỗi khi đêm xuống, khi gió rít qua khe hở của vách tre, mẹ lại ôm c.h.ặ.t lấy vết sẹo đau nhức, khóc không thành tiếng. Bà không oán hận vị khách trong đêm mưa ấy, bà chỉ trách số mệnh nhà họ Lục quá mỏng manh.
Còn đệ đệ Tiểu Vũ, nỗi đau của nó nằm sâu trong tâm trí. Sáu tuổi, đứa trẻ từng lém lỉnh chạy quanh bếp, giờ đây lại chỉ ngồi im lặng như một cái bóng vô hình. Bi kịch lớn nhất của Tiểu Vũ là chứng sợ lửa. Mỗi khi ta nhen củi để nấu cháo, nhìn thấy đốm lửa nhỏ bùng lên từ gậy đ.á.n.h lửa, Tiểu Vũ lại hét lên một tiếng trong cổ họng. Nó sẽ điên cuồng bò vào góc tối nhất của túp lều, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu, toàn thân co rúm, run rẩy kịch liệt như đang phải đối mặt với quỷ dữ. Đôi mắt trừng to, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng tuyệt nhiên không thể phát ra một âm thanh nào. Ngay cả gọi người thân cũng không có.
Nhìn đệ đệ như vậy, tim ta như có ngàn mũi d.a.o đ.â.m. Ta phải dập tắt lửa, ôm lấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy của đệ ấy, vỗ về suốt cả canh giờ cho đến khi đệ ấy thiếp đi vì kiệt sức.
Để nuôi sống ba miệng ăn và trả khoản nợ c.ắ.t c.ổ của phường Đại Hưng, ta không thể gục ngã. Đôi tay ta chưa lành hẳn vết bỏng, da thịt chưa kịp lên da non chạm vào nước lạnh là đau buốt đến tận xương, nhưng ta vẫn phải thức dậy từ canh ba làm hết mọi việc.
Mẹ không thể lộ mặt, đệ đệ sợ lửa, tất cả gánh nặng của gánh mì nay đè nặng lên đôi vai gầy của một cô gái mười ba tuổi.
Không có tiền thuê cửa hàng, ta dùng những mảnh gỗ nhặt nhạnh được đóng thành một chiếc xe đẩy nhỏ lỏng lẻo. Hằng đêm, một mình ta đẩy chiếc xe ấy ra góc đường, đặt lên đó một chiếc bếp lò nhỏ, một nồi nước dùng ninh từ những mẩu xương vụn mà ta mua được với giá rẻ từ lò mổ cuối ngày.
“Mì nóng đây… Năm đồng một bát mì thủ công đây…” Giọng ta khản đặc vang lên giữa tiết trời đông giá lạnh.
Gió tuyết thổi bay mái tóc xơ xác, cũng thổi vào đôi bàn tay đang nứt nẻ chảy m.á.u. Những đêm đông buốt giá, khách khứa thưa thớt, có những ngày ta đứng hứng gió suốt ba canh giờ liền chỉ bán được hai bát mì, đổi lại được mười đồng tiền đẫm tuyết. Số tiền đó, một nửa phải c.ắ.n răng đem nộp cho đám lưu manh phường Đại Hưng đến đòi nợ mỗi tuần, phần còn lại chỉ vừa đủ mua vài cân bột mì loại thô và vài củ cải muối để ba mẹ con ăn cầm hơi.
Có những lúc đứng bên gánh mì đêm vắng, nhìn những chiếc xe ngựa sang trọng của các quan đại nhân lướt qua, tiếng cười nói vui vẻ từ các t.ửu lâu xa hoa vọng lại, ta tự hỏi bản thân: Ý nghĩa của việc ta xuyên không đến thế giới này là gì?
Để chịu đựng cái đói, cái lạnh và sự sỉ nhục này sao? Để chứng kiến gia đình mình bị hủy hoại chỉ vì một dòng chữ trong một quyển sách sao? Không. Ta không chấp nhận. Ta phải sống. Ta phải nuôi lớn Tiểu Vũ, phải chữa trị cho mẹ. Ta phải dùng chính sự kiên cường của một kẻ qua đường để chứng minh cho cái thế giới tàn bạo này thấy rằng, mạng sống của chúng ta không phải là cỏ rác, cũng chẳng phải kiến hôi
Thời gian trôi qua như bóng câu qua cửa sổ, thấm thoắt đã ba năm kể từ đêm đại hỏa hoạn ấy.
Nhờ vào sự tỉ mẩn, kiên trì và công thức nước dùng cải tiến từ kiếp trước, gánh mì đẩy của ta dần dần có tiếng ở khu dân nghèo phía Tây. Người ta thương cảm cho hoàn cảnh của cô gái nhỏ kiên cường, lại chuộng vị mì ngọt thanh đậm đà từ xương và củ cải của ta, nên quán ngày một đông khách.
Đến năm ta mười sáu tuổi, rốt cuộc ta đã trả sạch cả gốc lẫn lãi cho phường Đại Hưng, chuộc lại tờ văn tự bán thân. Không chỉ vậy, ta còn tích cóp được một khoản tiền nhỏ, thuê lại một gian nhà ngói ba gian chắc chắn ở sâu trong ngõ hẻm để dời gánh mì vào trong nhà.
Quán mì nhà họ Lục lại được treo biển lên một lần nữa.
Mẹ đã có thể phụ ta những việc lặt vặt như rửa bát, nhặt rau trong bóng tối phía sau gian bếp, chiếc khăn che trên mặt bà cũng chưa từng tháo xuống. Đệ đệ Tiểu Vũ mười tuổi đã cao lên rất nhiều, đã dần quen với sự hiện diện của bếp lửa nếu có ta đứng bên cạnh che chắn, đã không còn la hét mà lặng lẽ phụ ta gánh nước, lau bàn. Tuy vẫn không thể mở miệng nói chuyện, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ hoảng loạn, thay vào đó là sự trầm tĩnh, hiểu chuyện đến đau lòng.
Cuộc sống của ba mẹ con ta vừa mới tạm thời ổn định, cơm ngày hai bữa đã có chút cháo nóng rau xanh, thì ở ngoài kia, bánh xe của nguyên tác lại bắt đầu chuyển động mạnh mẽ.
Kinh thành những ngày này chấn động bởi những tin tức từ đại nội truyền ra. Vị Tần vương Tiêu Dực năm xưa trốn chạy nay đã hiệu triệu được binh mã đại quân mười phương, đường đường chính chính hỏi tội bạo quân. Chiến sự nổ ra ác liệt ngoài thành, bách tính Kinh thành đóng cửa cài then, vừa sợ hãi vừa mong chờ một vị minh chủ mới.
Ta ngồi bên bàn gỗ trong quán mì vắng khách, nghe tiếng đao kiếm vang vọng từ phía Hoàng cung, trong lòng hoàn toàn tĩnh lặng.
Rốt cuộc hào quang của nam chính đã đến lúc tỏa sáng rực rỡ nhất. Hắn sắp chiến thắng, sắp đăng cơ, sắp cưới người con gái hắn yêu và trở thành vị vua được người đời ca tụng.
Cuốn sách của bọn họ sắp có một cái kết vô cùng viên mãn. Còn ta, ta nhìn xuống vết sẹo bỏng lồi lõm đã mờ đi phần nào trên mu bàn tay mình, rồi nhìn sang người mẹ đang lầm lũi trong góc tối. Ta biết, một chương mới của cuộc đời chúng ta cũng sắp bắt đầu, và cuộc gặp gỡ giữa những kẻ ở đáy xã hội và bậc chí tôn trên cao kia, đã không còn xa nữa.
------
Mùa thu năm ta mười sáu tuổi, cuối cùng Kinh thành cũng đổi chủ.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c suốt ba ngày ba đêm ngoài cửa thành cuối cùng cũng im bặt, thay vào đó là tiếng chuông vang vọng từ phía T.ử Cấm Thành, long trọng và uy nghiêm, báo hiệu một thời đại mới chính thức bắt đầu. Tân vương Tiêu Dực dẫn theo mười vạn đại quân tiến vào Kinh thành, lật đổ hoàn toàn ách thống trị của bạo quân, chính thức đăng cơ xưng Đế, lấy niên hiệu là Cảnh Hoà.
Ngày hắn tiến cung, cả Kinh thành chìm trong một bầu không khí hoan hỉ chưa từng có. Trục đường chính xuyên suốt từ cửa Định An đến Hoàng cung được trải t.h.ả.m đỏ dài mười dặm, bách tính đứng chật kín hai bên đường, reo hò đến khản cả giọng. Người ta ca tụng hắn là người được giao phó sứ mệnh Đế Vương, là vị cứu tinh đã mang lại ánh sáng cho Vương triều đang cận kề bờ vực sụp đổ.
Ta đứng lẫn trong đám đông ở một góc khuất nơi ngã tư con phố phía Tây, trên vai vẫn còn khoác chiếc tạp dề bám đầy bột mì. Từ khoảng cách xa xôi ấy, ta nhìn thấy bóng dáng Tiêu Dực cưỡi trên con chiến mã màu đen khoẻ khoắn. Hắn mặc áo gấm lộng lẫy, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, khí thế hiên ngang, phong thái của một bậc Đế Vương quyền khuynh thiên hạ không một chút tì vết.
Bên cạnh hắn, trên chiếc kiệu hoa lệ được che rèm châu sa chỉnh tề là Lâm Thanh Dao. Nàng mặc phượng bào màu đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng vàng lấp lánh, khuôn mặt thanh tú, thánh thiện hiện ra thấp thoáng sau lớp rèm. Nàng mỉm cười, đôi mắt đầy lòng trắc ẩn nhìn xuống đám thường dân đang quỳ lạy hai bên đường.
Họ thật đẹp, thật xứng đôi. Họ là nam chính và nữ chính của thế giới này, hào quang trên người họ sáng ch.ói đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Ta nhìn họ một lát rồi lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình. Ba năm trước, người đàn ông đang khoác trên mình long bào kia là một cái xác không hồn toàn thân đẫm m.á.u nằm dưới hầm chứa củi nhà ta, còn người phụ nữ đang ngồi trên kiệu phượng kia là lý do khiến hắn phải liều mạng sống sót. Trang sách của bọn họ đã lật sang một chương mới rực rỡ và viên mãn nhất. Còn trang sách của gia đình ta, đã vĩnh viễn dừng lại ở đống tro tàn vào đêm mưa năm ấy.
Sau khi đăng cơ, Tiêu Dực chứng minh cho cả thiên hạ thấy hắn thực sự là một vị minh quân trị quốc đại tài. Việc đầu tiên hắn làm là ban bố lệnh đại xá thiên hạ, miễn giảm một nửa sưu thuế cho dân nghèo trong vòng ba năm để phục hồi kinh tế sau chiến tranh. Hắn thẳng tay trừng trị những quan lại th*m nh*ng, bình ổn giá lương thực, mở lại các tuyến đường giao thương bị đình trệ.
Sự xuất hiện của một vị minh quân đã mang lại những thay đổi rõ rệt ngay cả đối với một quán mì nhỏ trong ngõ hẻm của ta.
Giá bột mì thô giảm xuống nhanh ch.óng, giá xương ống ở lò mổ cũng không còn đắt đỏ như trước. Nhờ chính sách giảm thuế, quán mì nhà họ Lục của ba mẹ con ta bắt đầu có chút khởi sắc. Lần đầu tiên sau ba năm, ta có thể mua được loại bột mì trắng mịn thượng hạng để làm mì, nước dùng cũng được ninh từ nhiều xương ống hơn, giờ đây bát mì năm đồng đã có thêm vài lát thịt mỏng béo ngậy. Khách khứa tìm đến quán ngày một đông, tiền đồng trong hũ sứ lại bắt đầu đầy lên theo từng ngày.
Đây chính là điều giằng xé và tàn nhẫn nhất đối với nội tâm của một kẻ xuyên không như ta.
Trên danh nghĩa một người dân thấp cổ bé họng sống ở đáy xã hội, ta phải cảm ơn Tiêu Dực. Nhờ có những chính sách sáng suốt của hắn, ba mẹ con ta mới có cơm ăn áo mặc, mới có thể thoát khỏi cảnh bị phường vay nặng lãi chèn ép, mới có được một gian nhà ngói che gió chắn mưa. Hắn là một vị vua tốt, một vị anh hùng đã cứu sống vạn dân khỏi cảnh lầm than.
Nhưng trên danh nghĩa là con gái của cha ta, hắn lại chính là nguồn cơn của mọi bi kịch. Nếu đêm đó hắn không ngã vào trước ngưỡng cửa nhà ta, cha ta đã không bị xà nhà đè gãy sống lưng, bị ngọn lửa thiêu rụi đến mức không nhận ra hình dạng, mẹ ta đã không phải mang khuôn mặt sẹo lồi lõm trốn tránh người đời suốt cả một đời, và đệ đệ Tiểu Vũ của ta đã không biến thành một đứa trẻ câm lặng, hễ thấy lửa là co rúm người sợ hãi.
Sự sinh tồn hiện tại của gia đình ta, trớ trêu thay, lại đang phụ thuộc vào sự phồn vinh do chính kẻ gián tiếp g.i.ế.c cha ta mang lại. Hằng ngày ta nhào bột, kiếm từng đồng tiền dưới vương triều của hắn, dùng sự ban ơn của hắn để nuôi sống gia đình mình. Nỗi đau ấy không rỉ m.á.u, không ồn ào, nhưng nó giống như một thanh kiếm rỉ sét đ.â.m sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c ta, đều mang theo vị tanh nồng của m.á.u và tro tàn theo từng nhịp thở.
Không chỉ có Hoàng đế được ca tụng, vị tân Hoàng hậu Lâm Thanh Dao cũng trở thành biểu tượng của sự nhân từ trong lòng bách tính Kinh thành.
Mùa đông năm Cảnh Hoà thứ nhất, để cứu giúp những nạn dân và người vô gia cư còn sót lại sau cuộc chiến, Lâm hoàng hậu đã trích một phần ngân khố riêng để thành lập các “Am Dưỡng Tế” khắp bốn cửa thành. Nàng cho người dựng những lều lớn, hằng ngày phát cháo nóng, quần áo ấm và t.h.u.ố.c men miễn phí cho người nghèo.
Một buổi chiều tuyết rơi lất phất, ta đẩy chiếc xe gỗ đi mua bột mì ngang qua Am Dưỡng Tế ở cửa Tây. Nơi đó đông nghịt người, những nhóm người rách rưới, đói khát xếp thành những hàng dài dằng dặc, trên tay cầm từng cái bát sứt mẻ, ánh mắt thèm thuồng nhìn vào nồi cháo đang bốc khói nghi ngút.
Lâm Thanh Dao đích thân đến kiểm tra. Nàng mặc một bộ áo choàng bằng lông cáo trắng muốt, không hề ngại ngần bẩn thỉu và mùi hôi hám của nhóm nạn dân, tự tay múc từng vá cháo nóng đầy ắp đổ vào bát cho bọn họ. Mỗi khi trao bát cháo, nàng lại mỉm cười dịu dàng, nói vài câu an ủi động viên.
“Hoàng hậu nương nương là Bồ Tát sống tái thế!”
Nhóm nạn dân quỳ rạp dưới chân nàng, khóc lóc dập đầu tạ ơn. Khung cảnh ấy cảm động đến mức khiến vài vị quan viên đi theo cũng phải gạt nước mắt, không ngớt lời ca tụng tấm lòng đại từ đại bi mẫu nghi thiên hạ của nàng.
Ta đứng dưới bóng một cây liễu già trụi lá từ xa nhìn lại, trong lòng tĩnh lặng không một gợn sóng.
Ta nhìn Lâm Thanh Dao, nhìn khuôn mặt trắng trẻo không một vết xước, nhìn đôi bàn tay thon dài, mềm mại như b.úp măng của nàng đang làm việc thiện. Ta đột nhiên hiểu ra một điều: Thực ra sự thánh thiện, nhân hậu của những nhân vật chính trong sách là một thứ xa xỉ phẩm.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Nàng có thể giữ được tâm hồn trong sáng, không vướng bụi trần, có thể đứng trên lầu cao sạch sẽ kia ban phát lòng từ bi cho chúng sinh, là bởi vì những người như cha ta đã c.h.ế.t thay cho nam nhân của nàng. Cha ta đã gánh chịu hết mọi sự tàn khốc, dơ bẩn và m.á.u me của cuộc thanh trừng đêm đó, dùng mạng sống để giữ cho Tiêu Dực lành lặn trở về bên nàng. Sự từ bi của nàng được dựng lên từ xương m.á.u của những kẻ vô danh trong ngõ hẻm ấy.
Chính vì thế, ta không thể cảm động trước lòng tốt của nàng. Đối với ta, bát cháo cứu tế của nàng dù có ngọt đến mấy, cũng chứa đựng vị đắng chát của sự bất công vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Đêm ba mươi Tết năm đó, Hoàng cung tổ chức đại tiệc ăn mừng năm mới và sự thịnh trị của triều đại mới.
Để chia vui với bách tính, Hoàng đế đã ra lệnh b.ắ.n pháo hoa quy mô lớn từ đài chiêm tinh trong Hoàng cung suốt cả đêm. Cả màn đêm Kinh thành bị xé rách bởi những quầng sáng rực rỡ, lộng lẫy đủ mọi sắc màu. Tiếng pháo nổ vang trời, tiếng reo hò ca hát của người dân bên ngoài các con phố lớn vọng vào tận ngõ hẻm sâu trong nhà ta.
Trong gian nhà ngói ba gian nhỏ bé của quán mì nhà họ Lục, ba mẹ con chúng ta ngồi quanh một chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên bàn có một đĩa bánh sủi cảo nhân thịt rau hẹ nóng hổi và một đĩa củ cải muối. Là bữa cơm tất niên tươm tất nhất của chúng ta sau ba năm.
Mẹ ta ngồi đó, chiếc khăn vải màu xám vẫn che khuất nửa khuôn mặt sẹo. Bà gắp một miếng bánh bỏ vào bát của ta, khoé mắt ẩm ướt:
“A Trúc, ăn nhiều vào. Ba năm qua con vất vả nhiều rồi. Nếu cha con còn sống, nhìn thấy một nhà chúng ta thế này, chắc ông ấy sẽ vui lắm…”
“Đoàng!!! Đoàng!!!”
Đột nhiên, hai tiếng nổ vô cùng lớn từ phía Hoàng cung vang lên, mạnh đến mức làm rung chuyển cả những cánh cửa gỗ lỏng lẻo nhà chúng ta. Ánh sáng của pháo hoa rực đỏ hắt qua khe cửa, chiếu rọi vào căn phòng tối.
“Ư… ư…”
Tiếng của Tiểu Vũ đột ngột vang lên, vừa khàn đặc lại vừa xen lẫn vẻ kinh hoàng. Ta giật mình quay sang. Lúc này Tiểu Vũ đã đ.á.n.h rơi đôi đũa xuống đất. Khuôn mặt mười tuổi của đệ ấy vặn vẹo, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn vào ánh sáng đỏ rực hắt qua khe cửa. Tiếng pháo hoa nổ liên tiếp trên trời cao kia, đối với Tiểu Vũ không phải là điềm lành năm mới, mà là âm thanh của những thanh xà nhà gãy vụn, là tiếng lửa rít gào cuốn trọn lấy người cha của chúng ta.
“Lửa… lửa…” Tiểu Vũ ú ớ không thành tiếng, điên cuồng lao xuống khỏi ghế, bò bằng cả hai tay hai chân vào góc tối nhất bên cạnh tủ tre.
Tiểu Vũ co rúm người lại, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu, toàn thân run rẩy kịch liệt như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Những tiếng r*n r* sợ hãi phát ra từ cổ họng vừa nghẹn ngào lại vừa đau đớn.
Mẹ ta nhìn thấy cảnh tượng ấy, chiếc đũa trên tay cũng rơi xuống. Bà bất chấp vết sẹo bỏng trên người đang đau nhức vì trời lạnh, lập tức lao đến góc nhà, ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Vũ vào lòng, nước mắt chảy dọc theo những vết sẹo sần sùi trên gương mặt:
“Vũ nhi ngoan, không phải lửa đâu… không phải lửa… Mẹ ở đây, tỷ tỷ ở đây…”
Ta đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, mở toang cánh cửa nhìn ra bầu trời đêm Kinh thành.
Phía xa kia, trên bầu trời T.ử Cấm Thành, những bông hoa lửa khổng lồ màu đỏ, màu vàng liên tục bung nở, lộng lẫy và huy hoàng đến tột đỉnh. Tiếng cười hân hoan, tiếng chúc tụng của một giang sơn thái bình vang vọng khắp không gian. Người đời đang ăn mừng một thời thịnh thế được cai trị bởi minh quân Tiêu Dực. Nhưng trong góc tối này, một người mẹ tàn phế và một đứa trẻ câm lặng đang ôm nhau khóc nức nở vì những âm thanh ấy.
Ta đứng dưới ánh sáng rực rỡ của màn pháo hoa đủ sắc màu, toàn thân lạnh ngắt. Tiêu Dực, Lâm Thanh Dao, giang sơn này là của các người, t.h.ả.m đỏ này là của các người, pháo hoa này cũng là của các người. Nhưng các người có biết, mỗi tiếng pháo nổ ăn mừng của các người đều là một nhát d.a.o đ.â.m vào vết thương chưa bao giờ lành của đám người tựa kiến cỏ như chúng ta không?
Ngoài mười sáu chữ trong cuốn sách ấy, rốt cuộc chúng ta đã giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả để làm nền cho một thời thịnh thế của các người vẫn quá tàn nhẫn, và ta, vĩnh viễn không bao giờ quên.
