Quán Mì Nhà Họ Lục - Chương 7
Cập nhật lúc: 14/08/2026 14:03
Năm Cảnh Hoà thứ hai, vương triều dần đi vào quỹ đạo thịnh trị vạn năm.
Kinh thành không còn cảnh nạn dân đói khổ xếp hàng dài chờ phát cháo cứu tế. Cuộc sống của bách tính đã khôi phục lại vẻ sung túc vốn có. Quán mì nhỏ của gia đình ta ở sâu trong ngõ hẻm phía Tây nay đã trở thành điểm đến quen thuộc của những phu khuân vác, người làm công và cả những sai dịch nhỏ ở nha môn. Người ta gọi ta là Lục cô nương, kính trọng sự tháo vát, kiên cường của một nữ t.ử sớm gánh vác gia đình.
Ta cứ ngỡ, nếu cứ bình lặng như thế này mà trôi qua, ta sẽ có thể dùng thời gian để khâu vá lại những mảnh vỡ trong linh hồn của mẹ và Tiểu Vũ. Nhưng ta lại quên mất một điều, cuốn tiểu thuyết này vốn dĩ xoay quanh Tiêu Dực, và một khi hắn đã ngồi vững trên ngai vàng, việc hắn quay đầu lại tìm kiếm những “nút thắt” trong quá khứ là điều không thể tránh khỏi.
Một ngày đầu hạ, khi cái nóng oi ả bắt đầu nhen nhóm trên những bức tường gạch xám, quán mì của ta đón một vị khách đặc biệt. Ông ta không mặc y phục thô sơ như phu khuân vác, cũng không lếch thếch như đám sai dịch địa phương. Ông ta mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm bằng vải gấm thượng hạng, dáng người cao lớn, chòm râu dê chải chuốt tỉ mỉ, đôi mắt ti hí nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng vô cùng tinh tường.
Ông ta gọi một bát mì chay, nhưng từ lúc bát mì được bưng lên, ông ta không hề động đũa, chỉ dùng ánh mắt dò xét đảo qua khắp gian quán, dừng lại thật lâu ở tấm biển hiệu “Lục ký mỳ quán” đã sờn góc, rồi lại nhìn sang đôi bàn tay đầy vết chai và sẹo bỏng của ta.
“Cô nương họ Lục?” Ông ta vuốt râu, khẽ hỏi.
Ta đang lau bàn, nghe vậy thì động tác khựng lại một nhịp, trong lòng dâng lên cảm giác bất an khó tả. Ta bình thản ngẩng đầu, mỉm cười:
“Phải, ta họ Lục. Không biết bát mì không hợp khẩu vị của khách quan ở điểm nào?”
Vị khách không trả lời câu hỏi của ta, ông ta chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một bức vẽ bằng giấy tuyên thành rồi mở ra trước mặt ta. Trên giấy là nét mực lập thể vẽ lại dáng hình của một người đàn ông trung niên, khuôn mặt hiền từ, chất phác, khóe mắt có nhiều nếp nhăn… Người đó chính là cha ta, Lục Trì.
“Cô nương có nhận ra người trong tranh này không?” Giọng ông ta đè thấp xuống, mang theo một áp lực vô hình.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy bức vẽ ấy, tim ta như ngừng đập. Toàn bộ m.á.u trong người như đông cứng lại. Ta biết, ngày này cuối cùng cũng đã đến. Vị Hoàng đế cao cao tại thượng kia rốt cuộc đã phái mật thám đi tìm kiếm ân nhân năm xưa. Hắn muốn thực hiện cái gọi là “báo ơn” để hoàn thiện nốt mảnh ghép nhân nghĩa cuối cùng trên vị trí Đế Vương của mình.
Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn lau bàn trong tay, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
“Khách quan thật khéo đùa. Người trong tranh này gầy gò, thô kệch, nhìn là biết dân lao lực. Kinh thành này có hàng vạn người giống như thế này, làm sao ta có thể nhận biết hết được?”
Vị khách nhìn chằm chằm vào mắt ta như muốn nhìn thấu qua lớp gương mặt để đọc được suy nghĩ trong ta.
