Quan Tương Ly - 8
Cập nhật lúc: 31/08/2026 13:01
Tiểu Khê dụi dụi trong lòng bà, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Vậy tổ mẫu nói với nương giúp con, lúc nhớ con thì hãy chớp sáng một cái, con sẽ biết.”
Ngô lão phu nhân gật đầu, chậm rãi buông tay, khép mắt lại.
Hơi thở cuối cùng trong l.ồ.ng n.g.ự.c cũng từ từ tan đi.
Ta đưa tay che mắt Tiểu Khê, không đành lòng để nó nhìn thấy.
Tay vừa dùng sức, Cửu Chuyển Linh Lung Cốt đã bị ta rút ra.
Trong đầu tự động hiện lên một đoạn lời.
Xương này tên Cửu Chuyển Linh Lung, trời sinh tương hợp với đại đạo thiên địa.
Nếu được bước vào tiên môn, tốc độ tu luyện sẽ gấp trăm lần người thường.
Cho thêm thời gian, ắt thành đại khí.
Đáng tiếc.
Thế đạo này có hôn quân ngồi cao trên long ỷ, có yêu phi mê loạn cung đình, có sô cẩu hoành hành phố ngõ, có lưu dân cùng x.á.c c.h.ế.t đói nghẽn kín đường......
Khắp nơi đều là thương tích, đập vào mắt chỉ thấy thê lương hoảng loạn.
Nhân gian đã thành một chảo dầu sôi sùng sục, lật qua lật lại giày vò những người bên trong.
Tiên môn?
Tu tiên?
Đến một ngụm nước sạch cũng chẳng có mà uống, ai còn tâm trí tu thứ đạo hư vô mờ mịt ấy?
Nếu thần tiên thật sự linh nghiệm, đã sớm nên giáng một đạo sét xuống, bổ đôi cái thế đạo hoang đường này rồi.
Nhưng trời vẫn là trời, mây vẫn là mây, đến lúc mưa thì mưa, đến lúc c.h.ế.t người thì vẫn c.h.ế.t người.
Thần tiên chẳng quản chuyện nhân gian, nhân gian cũng đã chẳng còn đường tu tiên.
Cửu Chuyển Linh Lung Cốt này dù tốt đến đâu, cũng chẳng qua là sinh không gặp thời.
Người của triều đình quả nhiên tới đúng hạn.
Thẩm Vân không thể chờ thêm, vội vàng đẩy Tiểu Khê ra ngoài.
Kẻ cầm đầu đưa tay sờ sống lưng Tiểu Khê một cái, sắc mặt lập tức trầm xuống, trở tay tát một cái vào mặt Quận thủ.
“Ngươi dám khai gian? Nó không phù hợp.”
Quận thủ ôm mặt, ngây ra hồi lâu: “Chuyện......chuyện này, Ngô Khê quả thật sinh vào tháng âm, ngày âm, giờ âm, tuyệt đối không thể sai!”
Người của triều đình không nói thêm, phất tay áo bỏ đi.
Người vừa rời khỏi, Ngô Nam Phong liền ôm Tiểu Khê bước ra, nói hắn tự xin rời khỏi Thẩm gia, lập tức sẽ đi.
Thẩm Vân sửng sốt, lập tức the thé hỏi: “Chàng không cần nương mình nữa sao?”
Lời còn chưa dứt, một nha hoàn đã loạng choạng chạy vào, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, khóc nói: “Lão phu nhân......lão phu nhân đi rồi!”
Sắc mặt Thẩm Vân lập tức trắng bệch, cuống quýt túm lấy tay áo Ngô Nam Phong.
“Phu quân, ta cũng chỉ vì cái nhà này! Ta chỉ nghĩ rằng, Tiểu Khê mất rồi, ta có thể sinh cho chàng đứa khác, muốn bao nhiêu cũng được!”
Ngô Nam Phong chậm rãi rút tay áo về, cúi đầu nhìn Tiểu Khê đang chảy nước miếng trong lòng, giọng bình thản.
“Không cần nữa.”
“Vì Tiểu Khê, vì nương, ta đã đ.á.n.h đổi cả Liên Nương. Ta muốn giữ lấy tất cả mọi người, đến cuối cùng, trong tay lại chẳng còn gì.”
“Thẩm Vân, những năm qua ta làm trâu làm ngựa cho ngươi, chịu đ.á.n.h chịu mắng, chưa từng oán than nửa lời. Bây giờ, ta sẽ không nhẫn nhịn nữa.”
Nói xong, hắn ôm c.h.ặ.t Tiểu Khê, xoay người rời đi.
Phía sau truyền tới tiếng Thẩm Vân khóc mắng ch.ói tai.
Ta cũng theo hắn bước ra ngoài.
Thế đạo đã loạn đến chẳng còn ra hình dạng, trên những thân cây khô ven đường treo lủng lẳng những mảnh vải rách.
Ta hỏi Ngô Nam Phong định đi đâu.
Hắn nói có lẽ sẽ tìm một sơn thôn ẩn thế để tránh nạn, đợi thế đạo yên ổn rồi mới trở ra, chỉ cần Tiểu Khê bình an là được.
Chúng ta chia tay ở ngã rẽ.
Hắn ôm Tiểu Khê đi về phía nam, ta đi về phía bắc.
15
Cuộc trùng phùng vô tình với cố nhân thuở niên thiếu tựa như một viên đá rơi xuống giữa lòng hồ, những gợn sóng lan ra khiến ta cũng bắt đầu mong chờ một cuộc trùng phùng khác.
Thích Nghiêu, hắn còn sống không?
Hắn đã trưởng thành thành vị đại anh hùng cái thế mà năm xưa vẫn thường nhắc tới chưa?
Ta cứ men theo sao Bắc Đẩu mà đi.
Linh Lung Cốt trong cơ thể chậm rãi xoay chuyển, tự động hấp thu linh khí giữa trời đất.
Ta dần có chút thay đổi.
Bước chân nhẹ hơn, tai thính hơn, ngay cả mùi m.á.u tanh theo gió bay tới cũng ngửi thấy rõ ràng.
Dọc đường lại gặp mấy đứa trẻ, đều sinh vào tháng âm, ngày âm.
Ta ngồi xổm xuống, áp lòng bàn tay lên sống lưng gầy yếu của chúng.
Khẽ dò một cái, cảm giác ấy quen thuộc vô cùng, giống hệt Cửu Chuyển Linh Lung Cốt.
Người của triều đình còn chưa tới, ta đã đi trước một bước, mang con mồi săn được tới tìm cha nương chúng.
Thời buổi này, một con gà rừng có thể đổi lấy một mạng người.
Họ chỉ cần con mình còn sống.
Thế là có đứa trở nên giống Tiểu Khê, có đứa điếc, có đứa mù.
Cuộc sống vốn đã như đi trên băng mỏng, nay càng họa vô đơn chí.
Nhưng cha nương chúng lại quỳ dưới đất dập đầu với ta, nói ta là Bồ Tát sống cứu mạng.
Nói nếu không có ta, bọn trẻ đã sớm bị triều đình kéo đi, đến một cái xác toàn thây cũng chẳng còn.
Ta đứng đó, nhìn những gương mặt mang ơn đội nghĩa của họ, đột nhiên cảm thấy vô cùng hoang đường.
Ta dựa vào việc rút xương của những đứa trẻ này để đổi lấy bình an cho chúng.
Nói cho cùng, ta và đại tỷ có gì khác nhau?
Những dị cốt ấy ăn khớp với nhau trong cơ thể ta, rồi dần sinh trưởng.
Sau đó, một ý nghĩ đột nhiên hiện lên trong đầu.
Đại tỷ muốn trường sinh.
Tỷ ấy muốn dùng xương của những đứa trẻ này để kéo dài tính mạng.
Nhưng tại sao?
Một người tốt như tỷ ấy, sao lại ngồi lên vị trí đó, sao có thể cam lòng dùng xương của trẻ nhỏ để luyện trường sinh cho mình?
Cha nương vì tỷ ấy mà c.h.ế.t, cả Quan gia vì tỷ ấy mà tan tác.
Ta còn chưa tới biên cương, đã đụng phải một đội quân bại trận đang tháo chạy.
Dọc đường đi qua, x.á.c c.h.ế.t trải dài ngàn dặm, t.h.i t.h.ể chồng chất lên nhau.
Tên gãy cắm trong bùn đất, thấm đẫm m.á.u, gió vừa thổi qua liền phát ra những tiếng ô ô như khóc.
