
Quế Hoa Ước
GIỚI THIỆU:
Trước khi qua đời, phụ thân và mẫu thân mới thú nhận rằng mỗi người đều đã tự ý định cho ta một mối hôn sự.
Một người là Vệ Tranh, Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ tiếng xấu vang xa.
Một người là Phong Chẩm Tuyết, Trấn Bắc Hầu nổi danh có phẩm hạnh quân tử.
Bọn họ hỏi ta muốn chọn ai, khiến ta khó xử vô cùng.
Cho đến tận lúc hai người nhắm mắt xuôi tay, ta vẫn không dám nói rằng thật ra mình đã sớm cùng người khác tư định chung thân.
Người ấy từng nói, đợi sau khi hắn đứng vững gót chân ở kinh thành thì sẽ tới cưới ta.
Vậy mà nay đã trôi qua một năm.
Ta đoán chừng mình đã bị lừa.
Thế là lập tức thu dọn hành trang, chuẩn bị vào kinh thương lượng đàng hoàng với hai vị hôn phu chưa từng gặp mặt này để hủy hôn, sau đó sẽ làm một du y, ngao du giang hồ.
Nào ngờ.
Chỉ huy sứ đại nhân lạnh mặt lau lưỡi kiếm:
“Vệ gia chưa từng có tiền lệ hủy hôn.”
Trấn Bắc Hầu ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, đầy thâm ý nói:
“Hủy hôn? Không được. Thành thân? Có thể.”
Hai người vậy mà không hẹn mà cùng tranh chấp đến tận trước mặt Thánh thượng, yêu cầu ban hôn.
Còn ta lại nhìn chằm chằm Thái tử đứng bên cạnh đến xuất thần.
Người này… sao trông quen mắt thế…












