Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 177: Thần Cơ Diệu Toán

Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:26

Dạ Dao Quang đã sớm biết Trọng Nghiêu Phàm cũng không phải là một bình hoa, chính là loại gian tà thâm sâu. Nhìn Thẩm Triệu bị chặn họng đến nói không ra lời, nàng mới ra hiệu bằng mắt cho Ôn Đình Trạm.

Ôn Đình Trạm tự nhiên muốn nghe Dạ Dao Quang nói, vì thế nói: “Chúng ta mấy người đã ở Quỳnh Vũ sơn trang mấy ngày, Thẩm trang chủ tuyệt không có ý đồ muốn đ.á.n.h lén người của triều đình phái tới. Chúng ta phát hiện mỏ vàng lúc sau, cũng chưa từng tiết lộ tin tức. Nơi này chỉ có Quỳnh Vũ sơn trang cùng Dao tộc, hai bên đều bị mọi việc quấn thân, hẳn là không có người sẽ phát hiện mỏ vàng mới đúng. Nhưng người truyền tin cho tướng quân ngôn chi chuẩn xác, hiển nhiên là chắc chắn việc mỏ vàng. Nếu không đem việc này điều tra rõ ràng, chỉ sợ tướng quân cùng Hầu gia lấy quặng sẽ không quá thuận lợi.”

Minh Nặc không khỏi nhìn thiếu niên nhỏ bé kia, bởi vì chuyện này bọn họ hoặc nhiều hoặc ít từ trong miệng Đế sư nghe được lời tán thưởng đối với Ôn Đình Trạm. Nguyên bản chưa từng để ở trong lòng, Đế sư là một đại nho, đối với người thông minh lại có thiên phú đọc sách tự nhiên là thưởng thức. Tuy nhiên, khi hắn tiếp nhận nhiệm vụ này, Đế sư vì thiếu niên này mà đơn độc tìm hắn phân phó một phen, không phải không có ý tứ bảo hộ Ôn Đình Trạm. Đế sư môn đồ vô số, cho dù là mấy đệ t.ử thân truyền cũng chưa chắc được tự mình quan tâm như vậy.

Giờ khắc này, Minh Nặc tựa hồ minh bạch sự thưởng thức của Đế sư đối với Ôn Đình Trạm đến từ đâu. Một thiếu niên mười tuổi, có thể nhanh như vậy, sắc bén như vậy chỉ ra mấu chốt vấn đề, không thể không khiến hắn nhìn với con mắt khác. Ngón tay hắn gõ nhẹ mặt bàn mới nói: “Đã có Ôn công t.ử cùng Dạ cô nương đảm bảo, bổn tướng liền tin ngươi một lần. Theo ý kiến của ngươi, người nào sẽ cấu hại Quỳnh Vũ sơn trang các ngươi?”

Thẩm Triệu tự nhiên muốn nói người Bàn gia, nhưng hắn cũng rất rõ ràng người Bàn gia lúc này bị hắn gây phiền toái làm cho sứt đầu mẻ trán, đâu có tâm tình này. Hơn nữa Minh Nặc đại quân mới đến ba ngày, hôm qua liền có người truyền tin, nhanh như vậy biết Minh Nặc ý đồ đến, hơn nữa không dấu vết truyền tin, ngay cả hắn cũng chưa chắc làm được. Vì thế chỉ có thể trầm giọng nói: “Thẩm mỗ chỉ cùng người Bàn gia có cũ oán.”

Mọi người đều là người thông minh, biết lời này của Thẩm Triệu là nói hắn chỉ cùng người Bàn gia có oán, nhưng hắn lại cho rằng không phải do người Bàn gia làm.

“Có thể cho ta xem lại bức thư không?” Ôn Đình Trạm đột nhiên đưa tay về phía Thẩm Triệu.

Thẩm Triệu tự nhiên đem thư đưa lại cho Ôn Đình Trạm. Ôn Đình Trạm cầm giấy cẩn thận nhìn nhìn, lại cúi đầu ngửi ngửi.

“Giấy kia chỉ là giấy bình thường tùy ý có thể mua, mực cũng là mực tầm thường, đến nỗi chữ hẳn là chữ của nam t.ử.” Thiếu niên xinh đẹp nhìn thấy hành động của Ôn Đình Trạm không khỏi nói. Những điều này bọn họ sau khi tiếp xúc cũng đã cẩn thận cho người xem xét.

“Giấy thật là giấy bình thường, nhưng giấy này lại không phải của Dự Chương quận.” Ôn Đình Trạm ngước mắt nói, “Mực cũng là mực tầm thường, nhưng mực này cũng không xuất xứ từ Dự Chương quận. Đến nỗi chữ, không phải do nam t.ử viết, mà là nữ t.ử.”

“Ngươi nói cái gì?” Thiếu niên trừng lớn đôi mắt màu nâu xinh đẹp nhìn Ôn Đình Trạm.

Dạ Dao Quang cũng duỗi tay nhận lấy giấy từ tay Ôn Đình Trạm, sau đó cẩn thận nhìn nhìn, lại học Ôn Đình Trạm ngửi ngửi, cái gì cũng không phát hiện, sau đó đưa cho Mạch Khâm. Mạch Khâm nhìn nhìn cũng lắc đầu. Cuối cùng giấy viết thư lại truyền về tay Minh Nặc, mọi người đều đem ánh mắt hướng về phía Ôn Đình Trạm.

Ôn Đình Trạm cười giải thích: “Từ tiền triều, mực liền phân ra hương mặc cùng phi hương mặc. Thời Thái Tổ, Dự Chương quận có một vị chế mặc năng thủ, người này khi chế mực thích bỏ thêm hương liệu. Ngẫu nhiên con trai độc nhất của hắn vì ăn nhầm hương liệu chưa kịp thu tốt mà trúng độc không trị được mà c.h.ế.t. Từ đó hắn không bao giờ dùng hương liệu nhập mặc nữa. Bởi vì mực của hắn tốt mà giá thấp, được toàn bộ Dự Chương quận yêu thích, người dùng qua mực của hắn đều biết sự tích này, bởi vậy dần dần ảnh hưởng toàn bộ người Dự Chương quận. Dự Chương quận không phải không có mực không thêm hương liệu, nhưng lại cực kỳ hiếm thấy. Ta nghĩ người truyền tin sẽ không đại phí trắc trở cố ý đi mua một thỏi mực không giống người thường để bại lộ chính mình, cho nên chỉ có một khả năng, mực này không phải của Dự Chương quận, mà người viết thư cũng không biết việc này, cho nên mực mới hỗn loạn mùi hương thoang thoảng.”

Mọi người tưởng tượng cũng thấy có lý, tập tục một phương, nếu đây là việc làm của người Dao tộc hoặc Thẩm gia, tất nhiên biết kiêng dè điểm này.

“Vậy còn giấy này...” Thiếu niên lại hỏi.

“Giấy này chính là xuất từ Ngưng Quang...”

“Nói bậy, Giấy Ngưng Quang quý báu cỡ nào, sao có thể như vậy?” Thiếu niên lập tức mắng.

“Ta vẫn chưa nói đây là Giấy Ngưng Quang, chỉ là nói xuất từ Ngưng Quang Đường.” Ôn Đình Trạm đạm thanh giải thích, “Năm Quang Diệu thứ mười ba, Giấy Ngưng Quang xuất hiện lượng lớn hàng giả, suýt nữa dẫn tới Ngưng Quang Đường hủy trong một sớm. Là gia chủ đương thời dốc hết tâm huyết chế ra một cái ấn ký độc đáo, hơn nữa chỉ cần xuất từ Ngưng Quang Đường vô luận tốt hay kém, đều có cái tiêu chí này.”

Ôn Đình Trạm nói xong, Minh Nặc liền đem giấy đối với ánh sáng, quả nhiên nhìn thấy trên tờ giấy thô ráp, ánh sáng từng chùm xuyên thấu qua giấy từ trên xuống dưới tản ra có quy luật, đây là dấu hiệu Ngưng Quang Đường không thể mô phỏng. Ngưng Quang Đường sản xuất tại Đan Dương quận Giang Ninh huyện, Dự Chương quận không phải không có, nhưng muốn ở Dự Chương quận mua loại giấy Ngưng Quang thô ráp như vậy, số tiền bỏ ra có thể mua được giấy thượng đẳng ở nơi khác, trừ phi là kẻ ngốc.

“Vậy ngươi nói là nữ nhân viết thì giải thích thế nào?” Thiếu niên ánh mắt bình tĩnh nhìn Ôn Đình Trạm.

“Nét b.út hữu lực, đầu b.út lông thô cuồng, chợt nhìn qua xác thật là một nam t.ử.” Ôn Đình Trạm thong dong cười, sự tự tin làm hắn càng thêm lệnh người chiêm ngưỡng, “Nhưng thu thế câu nệ, mỗi một chữ nét cuối cùng đều lộ ra một cỗ mềm mại. Nếu là trên tay có thương tích, không có khả năng mỗi một chữ khởi thế cường thu thế nhược, chỉ có thể là càng viết thế càng nhược. Sẽ xuất hiện tình hình này, ta nghĩ tất nhiên là người nọ cố ý làm mỗi một chữ đều thoạt nhìn thô cuồng như nam t.ử viết, nhưng rốt cuộc làm không được liền mạch lưu loát. Ngoài ra, trên giấy này có dấu tay.”

“Dấu tay?” Mọi người đều kinh ngạc, sôi nổi ghé sát vào cùng nhau, nhìn chằm chằm hồi lâu cũng không nhìn ra dấu tay.

Đôi mắt đen bóng như trân châu nội liễm quang hoa của Ôn Đình Trạm tràn ra một chút lưu quang: “Tướng quân có thể hắt nước vào chỗ vô tự ở góc phải bên dưới giấy viết thư.”

Minh Nặc nửa tin nửa ngờ, nhưng thật ra Trọng Nghiêu Phàm có chút chờ mong, đem nước trắng hắt lên, còn làm ướt một ít nét mực, đổi lấy một cái đao mắt của Minh Nặc. Bất quá rất nhanh bọn họ đã bị một cái dấu tay nhàn nhạt trên giấy làm cho kinh sợ.

“Này này này này... Dấu tay này từ đâu ra?” Thiếu niên xinh đẹp kinh ngạc đến mức nói lắp, quả thực là ảo thuật, sau đó nhìn về phía Ôn Đình Trạm ánh mắt đã giống như nhìn quái vật.

Cánh môi hồng nhuận của Ôn Đình Trạm hơi nhếch lên: “Gia mẫu yêu nhất Giấy Ngưng Quang, từng cùng con gái gia chủ Ngưng Quang Đường kết giao, ngẫu nhiên biết được ấn ký của Giấy Ngưng Quang là gì. Trong đó hàm chứa một loại d.ư.ợ.c tề có thể hút dầu, nếu là vết dầu in lên đó, lúc ấy không phát hiện, rất nhanh liền sẽ ẩn nấp không thấy. Vừa rồi ta ngửi được trên giấy có hơi thở dầu mỡ, hơn nữa đại khái nhìn phạm vi, vừa lúc là một cái dấu tay. Mà có thể chạm vào một chút liền in dấu dầu mỡ, chứng tỏ người này không phải ngẫu nhiên cầm vật có tính dầu, tất nhiên là người trường kỳ tiếp xúc với dầu mỡ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.