Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 178: Nguy Cơ Tiềm Tàng

Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:26

“Xuất sắc!” Trọng Nghiêu Phàm nghe xong, không khỏi tán dương, “Trọng mỗ giờ phút này đã biết vì sao Đế sư coi trọng Ôn công t.ử như thế. Ngày nào đó ngươi nếu làm quan, chỉ sợ phạm nhân đều không chỗ nào che giấu.”

“Hầu gia quá khen.” Ôn Đình Trạm rụt rè hơi khom người.

“Nói như vậy, người này chẳng những biết chữ, lực cổ tay lược lớn hơn nữ t.ử tầm thường, lại trường kỳ tiếp xúc dầu mỡ, như vậy tất nhiên là một đầu bếp nữ không thể nghi ngờ.” Minh Nặc tổng kết phỏng đoán của Ôn Đình Trạm, rồi sau đó ánh mắt trở nên sâu thẳm, “Mộc Tứ, ngươi lập tức đi một chuyến trạm dịch, bắt đầu bếp nữ kia về cho bổn tướng.”

Bọn họ đi theo đại quân căn bản không có nữ đầu bếp, mà bốn ngày trước bọn họ nghỉ chân ở Dự Chương quận, đầu bếp nữ ở trạm dịch Minh Nặc nhưng thật ra ngoài ý muốn nhìn thấy một lần, rất phù hợp với trinh thám của Ôn Đình Trạm. Như vậy chuyện này liền không phải việc làm của Thẩm gia cùng Dao tộc. Nếu không phải Dao tộc cùng Thẩm gia làm, đối phương vì cái gì muốn dẫn hắn tới Quỳnh Vũ sơn trang? Từ nhỏ lớn lên trong cái vòng luẩn quẩn này, Minh Nặc không cho rằng đây đơn giản là có người muốn mượn tay hắn diệt Thẩm gia.

“Nếu việc này không liên quan đến Thẩm gia, Thẩm trang chủ mời trở về đi.” Ánh mắt Trọng Nghiêu Phàm chợt lóe, liền chậm rì rì nói.

Thẩm Triệu cũng mơ hồ cảm giác được này không phải chuyện nội bộ bọn họ, mà là vấn đề bên trong triều đình. Trọng Nghiêu Phàm đã hạ lệnh trục khách, hắn tự nhiên không có lý do ăn vạ, vì thế liền cáo từ.

Ôn Đình Trạm cùng Dạ Dao Quang thấy vậy cùng Mạch Khâm nhìn nhau một cái, cũng sôi nổi muốn cáo từ.

“Ôn công t.ử không vội nhất thời.” Minh Nặc mở miệng giữ lại.

“Ta cùng Mạch đại ca đi bốn phía nhìn xem.” Dạ Dao Quang thấy vậy liền nói thấp giọng với Ôn Đình Trạm một câu, sau đó cùng Mạch Khâm mang theo Vệ Kinh còn có Mục Đồng đi ra ngoài.

“Tướng quân có việc?” Chờ đến khi trong doanh trướng chỉ còn lại có Trọng Nghiêu Phàm, Minh Nặc cùng thiếu niên kia và Ôn Đình Trạm bốn người, Ôn Đình Trạm mới mở miệng dò hỏi.

“Đối với mục đích của người đứng sau, Ôn công t.ử có ý tưởng gì không?” Minh Nặc hỏi.

Ôn Đình Trạm bỗng nhiên nhẹ nhàng cười: “Tướng quân muốn nghe lời nói thật?”

“Lời nói thật.” Minh Nặc gật đầu.

“Theo ý ta, người đứng sau chỉ muốn dồn tướng quân vào chỗ c.h.ế.t.” Ôn Đình Trạm ngữ khí bình đạm nói. Thấy Trọng Nghiêu Phàm cùng Minh Nặc đều lộ ra thần sắc không quá tán đồng, Ôn Đình Trạm cười nhạt nói, “Việc mỏ vàng, tuy là không có tuyên dương rộng rãi, nhưng nói vậy tuyển ra tướng quân cùng Hầu gia, tất nhiên phải được Bệ hạ, Trung Thư Lệnh, Đế sư cùng Tông thân tứ phương đồng ý. Một khi đã như vậy bất luận phương nào đều không có khả năng ra tay. Việc này liên quan đến quốc khố, liên quan đến thể diện Bệ hạ, ai động đến tướng quân chính là đ.á.n.h vào mặt Bệ hạ. Bệ hạ dưới cơn thịnh nộ tất nhiên muốn tra rõ. Trung Thư Lệnh đại nhân cùng Đế sư đều sẽ không ánh mắt thiển cận như thế, cũng sẽ không vụng về như thế, ở ngay lúc này làm lơ thánh nhan. Cho nên, tuyệt đối sẽ không phải là Trung Thư Lệnh đại nhân sợ hãi Đế sư bởi vậy lập công mà từ giữa làm khó dễ. Tướng quân cũng không phải người của Đế sư, Đế sư đăng báo mỏ vàng, công lao đã ghi nhớ, người nào khai thác ra, đã râu ria. Thủ đoạn ánh mắt thiển cận, bất kể hậu quả, không tưởng tượng được Bệ hạ nếu biết được tướng quân táng thân tại đây sẽ tức giận như thế nào, chỉ có khả năng xuất từ tay phụ nhân...”

Một phen phân tích thấu triệt của Ôn Đình Trạm làm sắc mặt Minh Nặc biến đổi, trên trán gân xanh thẳng nhảy. Trọng Nghiêu Phàm hiển nhiên cũng bị lý do của Ôn Đình Trạm thuyết phục, không khỏi đối với Ôn Đình Trạm yên lặng dựng ngón cái. Món nợ rối mù của Minh Vương Phủ, hắn tin tưởng vững chắc Ôn Đình Trạm không biết. Có thể ở tình huống hoàn toàn không biết những ân oán đó mà suy đoán ra tình trạng này, quả thực là thần nhân!

Lời nói đã đến nước này, Ôn Đình Trạm cũng không tiện nói tiếp, rốt cuộc đề cập đến việc nhà Minh Nặc. Vì thế Ôn Đình Trạm liền không tiếng động chắp tay, sau đó yên lặng rời đi.

Dạ Dao Quang cùng Mạch Khâm liền ở cách đó không xa ngoài doanh trướng chờ Ôn Đình Trạm. Thấy Ôn Đình Trạm đi ra, nhưng vẫn trầm mắt suy nghĩ sâu xa điều gì đó, ngay cả khi đi đến bên cạnh bọn họ cũng không dừng bước, không khỏi tiến lên một bước ngăn trước mặt Ôn Đình Trạm: “A Trạm, chàng đang nghĩ gì vậy?”

Ôn Đình Trạm bỗng nhiên bừng tỉnh, nhìn Dạ Dao Quang cùng Mạch Khâm, sau đó thấp giọng nói: “Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.” Đi xa một chút, Ôn Đình Trạm mới mở miệng, “Kẻ bịa đặt kia hẳn là người trong nội bộ Dao tộc cùng với kẻ đó liên thủ. Bọn họ muốn dẫn Minh Nặc vào Quỳnh Vũ sơn trang, muốn mạng Minh Nặc, không có nội ứng làm sao làm được? Dù cho người Dao tộc cùng Thẩm gia thủ đoạn phi thường, nhưng Minh Nặc thủ hạ có ba vạn đại quân, ta đang suy nghĩ cái gì cho bọn hắn niềm tin lớn như vậy, chỉ cần Minh Nặc vừa tiến vào Quỳnh Vũ sơn trang liền có thể làm Minh Nặc c.h.ế.t!”

Chỉ cần Minh Nặc vừa c.h.ế.t, đem cái c.h.ế.t của Minh Nặc đẩy lên đầu người Thẩm gia, lại ở đế đô vận tác một phen, có lẽ thật sự có thể thuận lợi vu oan cho Thẩm gia, đến lúc đó có thể c.h.ế.t vô đối chứng. Bởi vậy có thể thấy được nội quỷ này cho dù không phải người Bàn gia, cũng tất nhiên là người có hận với Thẩm gia. Cái này chỉ cần tra từ mấy hộ có người c.h.ế.t trước đó rất nhanh liền có thể tra ra.

Nhưng tất cả kế hoạch đều phải thành lập trên cơ sở Minh Nặc nhất định phải c.h.ế.t. Thẩm gia không phối hợp, Minh Nặc c.h.ế.t như thế nào? Một khi Minh Nặc không c.h.ế.t, hậu quả có thể nghĩ, nước cờ cuối cùng của kẻ bố cục rốt cuộc là gì?

“Bọn họ không chỉ muốn Minh tướng quân c.h.ế.t, còn phải làm người Thẩm gia cũng t.ử tuyệt không thể đối chứng. Bất luận phương nào lưu lại người sống, đều có khả năng hủy hoại toàn bộ kế hoạch của bọn họ.” Mạch Khâm nghe xong điểm ra một điểm quan trọng nhất.

Một ngữ bừng tỉnh người trong mộng, Ôn Đình Trạm bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Dao Quang: “Dao Dao, ta nhớ rõ khi chín đứa trẻ c.h.ế.t, ta theo Bàn Vũ đi xem một lần. Có một nhà chỉ có một người cha cùng một đứa con sống nương tựa lẫn nhau, khi đó ta liền nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng mà lạnh lẽo của người cha kia. Có lẽ hắn không chỉ muốn hủy hoại Quỳnh Vũ sơn trang...”

“Chàng là nói hắn muốn đem tất cả mọi người hủy diệt? Bao gồm chính hắn?” Dạ Dao Quang bỗng nhiên tâm cả kinh.

“Đúng, bởi vì tìm Long Tiên Dịch, đám người Mạch đại ca xâm nhập, dời đi sự chú ý của đại bộ phận người. Bọn họ khẳng định sở hữu thứ gì đó cực có tính hủy diệt, tỷ như —— t.h.u.ố.c nổ!” Ôn Đình Trạm đem ánh mắt hoảng loạn hướng về phía Quỳnh Vũ sơn trang, sau đó xách vạt áo nhanh ch.óng đuổi theo.

“Thuốc nổ, bọn họ làm sao vận chuyển nhiều t.h.u.ố.c nổ như vậy vào núi mà không bị phát hiện?” Dạ Dao Quang cũng là kinh hồn táng đảm, muốn nổ tung hai ngọn núi lớn, này cần bao nhiêu t.h.u.ố.c nổ?

“Nếu Dao tộc nguyên bản liền có thì sao?” Ôn Đình Trạm nhớ tới, hắn đã từng ở ngày hôm sau khi dượng của Bàn Nguyệt Nhi c.h.ế.t gặp được không ít người tới phúng viếng. Trên người bọn họ đều có một cỗ hơi thở giống thật mà là giả, khi đó hắn chỉ cảm thấy quái dị cùng có chút quen thuộc, lại bị một loạt sự tình phát sinh phía sau làm trì hoãn, rồi sau đó liền vẫn luôn không nhớ tới. Lúc ấy chỉ cho là hơi thở độc đáo của người Dao tộc, hoặc là bọn họ thường xuyên tiếp xúc d.ư.ợ.c thảo gì đó, nhưng hiện tại hắn hồi tưởng lại, thật đúng là mang theo một chút mùi t.h.u.ố.c nổ!

“Chàng chạy như vậy quá chậm.” Dạ Dao Quang kinh hãi không thôi, nàng lập tức duỗi tay, từ sau lưng vòng qua ôm lấy n.g.ự.c hắn, mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất, sau đó liền mang theo Ôn Đình Trạm thả người bay vọt lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.