Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 638: Mật Nhược Tộc Tìm Đến
Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:47
Vừa mới tới gần, Dạ Dao Quang liền phát hiện trong bóng tối có vài đạo hơi thở, hẳn là nhân mã hai bên lưu lại. Nhưng nàng không bận tâm, ánh mắt nhìn thẳng về phía cây ngô đồng ngàn năm tuổi này, thân cây to đến mức e rằng năm nam t.ử trưởng thành vây quanh cũng ôm không xuể. Trên đỉnh cây có một bó ánh sáng năm màu nhợt nhạt đang gột rửa. Lại gần, Dạ Dao Quang mới có thể rõ ràng cảm giác được luồng lực lượng mạnh mẽ này, khiến người ta sợ hãi không dám tới gần, rồi lại nhịn không được khát vọng tiếp cận.
"Chẳng lẽ đây là Phượng Hoàng trong truyền thuyết?" Dạ Dao Quang vẫn không tin, thế gian này làm gì có Phượng Hoàng. Nàng chưa bao giờ tin có Chân Long và Phượng Hoàng, có lẽ thời cổ đại thật sự có, chẳng qua đến đời sau đều tuyệt chủng. Nếu không hình thái Phượng Hoàng và Rồng chẳng lẽ thật sự chỉ dựa vào tưởng tượng mà ra?
Nhưng nàng nỗ lực nhìn lên, lại phát hiện tựa hồ có một tầng quang vô hình che đậy phía trên, tầm mắt căn bản không xuyên thấu được, chỉ có thể m.ô.n.g lung nhìn thấy ánh sáng năm màu.
"Nàng đang xem cái gì?" Ôn Đình Trạm đi lên trước. Hắn không nhìn thấy trên đỉnh cây có gì, nhưng lại có thể cảm giác được cây này không tầm thường, tản ra một luồng hơi thở khiến hắn nhịn không được muốn thân cận, làm hắn nghi hoặc. Nhưng hắn trước nay là người khắc chế, càng là vật dụ hoặc, hắn càng thêm cẩn thận, không dễ dàng để bản thân luân hãm.
"Cây này thế nhưng quanh quẩn Ngũ hành chi khí." Lăng Độ trong cơ thể Ngũ hành chi Thổ Mộc nhị khí bị kích phát, hắn cũng chỉ có thể cảm nhận được hai loại khí này.
"Có thể sống ngàn năm, tự nhiên là không giống bình thường." Ôn Đình Trạm chưa từng thấy cây ngô đồng nào lớn như vậy. Đứng dưới tàng cây nhìn xuống, mới phát hiện bọn họ đã tiến vào núi sâu, đồng ruộng phía dưới đã không thấy rõ, chỉ còn một mảnh kim hoàng, không thấy bóng người. Bất quá từ nơi này nhìn về phía toàn bộ sơn thôn, tầm nhìn phá lệ rộng lớn, tựa hồ cây đại thụ này đang che mưa chắn gió cho toàn bộ thôn, "Cây này tẩm bổ khí hậu một phương."
Lăng Độ phi thường tán đồng cách nói này, lại thấy Dạ Dao Quang vẫn luôn ngửa đầu nhìn ngọn cây, cũng đi theo ngẩng đầu nhưng cái gì cũng không thấy. Chẳng qua hắn cảm thấy ngọn cây tựa hồ có chút quái dị, nhưng rốt cuộc quái dị ở đâu lại không nói lên được, vì thế thu hồi ánh mắt hỏi: "Dạ cô nương, ngươi đang xem vật gì?"
Dạ Dao Quang lúc này mới lấy lại tinh thần: "Ta đang xem cây này. Đều nói Phượng Hoàng phi ngô đồng bất thê, không biết cây ngô đồng ngàn năm lớn như vậy liệu có Phượng Hoàng sống ở đó hay không."
"Ha ha ha ha, ý tưởng này của Dạ cô nương cũng có lý." Lăng Độ không khỏi cười nói, "Bất quá ta sống hơn bốn mươi năm, còn chưa từng gặp qua Phượng Hoàng, cũng chưa từng nghe ai gặp qua. Thế gian này thực sự có Phượng Hoàng sao?"
"Ta cũng chưa từng gặp qua. Đến nỗi hay không thật sự có, kia thật đúng là không hảo định luận. Thế giới vô biên, việc lạ gì cũng có." Dạ Dao Quang cũng cười nói. Nàng không nói ra những gì mình thấy vì cũng không biết phía trên rốt cuộc là bảo vật hay nguy hiểm. Dù sao nàng đối với thứ này không có tâm dòm ngó, cứ để bọn họ tranh đoạt đi.
"Nếu cũng không có chỗ đặc biệt, không bằng chúng ta về đi." Ôn Đình Trạm nhìn Dạ Dao Quang nói.
"Ừ." Nguyên bản bọn họ tới chỉ để làm bộ dáng, lúc này bộ dáng đã làm đủ, Dạ Dao Quang tự nhiên không phản đối. Chờ bọn họ đi một đoạn đường trở về, Dạ Dao Quang nghe gió thổi qua cây ngô đồng từ phía sau, không biết có phải ảo giác hay không, nàng thế nhưng thật sự nghe được một tiếng chim hót thanh thúy.
Tiếng chim hót này phi thường kỳ lạ, nàng chưa bao giờ nghe qua, nhưng nàng cũng chưa từng nghe tiếng Phượng Hoàng thật sự kêu như thế nào, cho nên cũng không chắc chắn đây là loài chim gì, có phải Phượng Hoàng thần điểu hay không.
Trở về, buổi chiều bọn họ vẫn như cũ ở sườn núi nhìn nông hộ bận rộn ngoài ruộng. Hai bên người cũng vẫn như cũ tới hỗ trợ, chẳng qua khác với sự ranh giới rõ ràng hôm qua, hôm nay hai bên thế nhưng sẽ mượn cớ lấy nông cụ, đặt đồ vật để trao đổi ánh mắt không ít. Xem ra hết thảy đúng như Ôn Đình Trạm sở liệu, những người này đã biết bọn họ đi đến bên cây ngô đồng ngàn năm, bắt đầu vứt bỏ hiềm khích, tạm thời kết thành minh hữu.
Dạ Dao Quang chỉ coi như không thấy. Bọn họ phảng phất như đang nói chuyện phiếm trên sườn núi. Có kinh nghiệm hôm qua, lần này bọn họ về sớm hơn chút. Quả nhiên chủ nhà vẫn như cũ đã làm cơm xong, người làm đồng cũng đã trở lại một nửa, còn lại là phụ nữ trong nhà mang cơm ra đồng.
Dùng bữa tối, khi trời còn chưa tối hẳn, quả nhiên có người tìm tới cửa. Một người trong đó làm phù triện của Dạ Dao Quang phiếm ánh sáng lam nhạt. Hai người này cũng quen mặt với gia chủ, chào hỏi xong liền tới tìm Dạ Dao Quang.
"Chúng ta chính là người của Mật Nhược tộc, mạo muội tìm tới, còn thỉnh Dạ cô nương chớ trách. Tại hạ Hàm Cương, đây là xá đệ Hàm Nghị, tham kiến Dạ cô nương." Hai người ôm quyền thi lễ với Dạ Dao Quang.
"Các ngươi nhưng thật ra điều tra ta rất rõ ràng." Dạ Dao Quang ngoài cười nhưng trong không cười.
"Dạ cô nương thứ lỗi, hành tẩu hậu thế tự nhiên phải gấp bội cẩn thận. Nếu có chỗ mạo phạm Dạ cô nương, huynh đệ chúng ta tại đây hướng Dạ cô nương nhận lỗi." Bọn họ hạ tư thái rất thấp.
Cũng không phải chuyện lớn gì, đúng như lời Hàm Cương, nhân chi thường tình thôi. Dạ Dao Quang cũng không muốn nắm mãi không buông. Nhưng thật ra khiến Dạ Dao Quang kinh ngạc là bọn họ thế nhưng là người Mật Nhược tộc. Dạ Dao Quang còn tưởng là hai tộc kia. Ở Mật Nhược tộc, huynh đệ bọn họ hẳn không tính là thân phận cao quý, nếu không cũng sẽ không bị phái tới giả trang nông hộ. Nhưng hai kẻ canh giữ bên cây ngô đồng lại có hơi thở trầm trọng, tu vi không thấp. Thân phận không cao cũng đã có thể hạ Ngũ Độc T.ử Hàng thần không biết quỷ không hay, Mật Nhược tộc quả nhiên khó đối phó...
"Miễn, các ngươi có chuyện gì cứ nói thẳng." Dạ Dao Quang xua tay.
"Huynh đệ chúng ta nghe nói Dạ cô nương tới đây là vì chuyện dưỡng thi." Hàm Cương cũng không quanh co lòng vòng. Nếu đã bại lộ việc bọn họ điều tra Dạ Dao Quang, thì không sợ nói thêm một ít chuyện bọn họ biết được. "Không biết phải hay không?"
"Là thì thế nào, không phải thì thế nào?" Dạ Dao Quang hỏi lại.
"Dạ cô nương đương thật là vì việc này, tại hạ nhưng thật ra có thể giúp đỡ một chút." Hàm Cương nói.
"Hỗ trợ?" Dạ Dao Quang quả nhiên tỏ ra hứng thú, "Mời nói."
"Kẻ trộm xác không phải người khác, mà là người của Thái Hòa tộc. Bọn họ trộm xác không chỉ để dưỡng thi, mà là luyện thi." Hàm Cương nói.
"Luyện thi?" Dạ Dao Quang nhíu mày, "Luyện thi không phải nên chọn người có mệnh cách thuần âm, c.h.ế.t vào ngày phá hoặc giờ âm sao?"
"Dạ cô nương có điều không biết, Thái Hòa tộc có một thần thông gọi là Luyện Thi Quyết. Yêu cầu đối với t.h.i t.h.ể cũng không hà khắc như người khác luyện thi, chẳng qua cần số lượng t.h.i t.h.ể cực lớn. Nghe nói công pháp này luyện thành công liền có thể có được Vong Linh Đại Quân, biến x.á.c c.h.ế.t thành v.ũ k.h.í g.i.ế.c người bất t.ử còn đáng sợ hơn con rối." Hàm Cương sắc mặt thận trọng nói, "Chẳng qua thần thông này yêu cầu đối với tu luyện giả cực cao, Thái Hòa tộc đã mấy trăm năm chưa từng xuất hiện người có thể tu luyện. Bất quá hiện giờ Thiếu tộc trưởng Thái Hòa tộc lại đột nhiên ngộ ra môn thần thông này, hiện giờ đúng là thời kỳ tu luyện mấu chốt."
