Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 639: Dục Hỏa Phần Thân
Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:48
"Ngươi tới tìm ta cố ý bẩm báo việc này, có mưu đồ gì?" Dạ Dao Quang cười như không cười hỏi.
"Không dối gạt Dạ cô nương, chắc hẳn hôm nay Dạ cô nương cũng bị cây ngô đồng hấp dẫn. Huynh đệ chúng ta sớm tại nửa năm trước liền phát hiện trên cây ngô đồng có một bảo vật, chẳng qua còn chưa biết là vật gì. Người của Thái Hòa tộc cũng ở nửa năm trước trộm xác tại đây, đồng dạng phát hiện bảo vật này, liền nảy sinh tâm tranh đoạt. Tại hạ tới cửa nói theo sự thật, tự nhiên là hy vọng mượn sức Dạ cô nương để bớt đi một đối thủ." Hàm Cương thế nhưng không giấu giếm tâm tư, trực tiếp nói cho Dạ Dao Quang.
"Ngươi nhưng thật ra thẳng thắn." Dạ Dao Quang đạm thanh nói.
Hàm Cương khiêm tốn cười, không nói tiếp.
"Nếu ngươi muốn ta giúp ngươi đối phó người Thái Hòa tộc, tổng phải cho ta chút chỗ tốt." Dạ Dao Quang nhướng mày, "Ta khi nào đối phó bọn họ không được? Chờ đến khi các ngươi tranh đoạt xong, ta đi thêm một chân cũng không muộn."
Tựa hồ đã sớm lường trước Dạ Dao Quang sẽ nói như thế, Hàm Cương từ trong lòng n.g.ự.c lấy ra một vật đưa cho Dạ Dao Quang: "Mật Nhược tộc tùy thời hoan nghênh Dạ cô nương tới làm khách, tất sẽ lấy lễ thượng tân tương đãi."
Hàm Cương đưa là một vật mỏng như thẻ đ.á.n.h dấu sách, Dạ Dao Quang nhận lấy mới biết thế nhưng là một loại kim loại phi thường độc đáo được ép mỏng, bên trên có đồ án đơn giản nhưng khó hình dung, khảm một viên đá quý màu tím cỡ hạt gạo.
Đây hẳn là tín vật của Mật Nhược tộc, hơn nữa là tín vật dành cho khách quý. Có lẽ ở trong mắt người ngoài thứ này thiên kim khó cầu, nhưng Dạ Dao Quang nếu có thể lựa chọn, nàng nhất định sẽ không muốn. Nhưng Ôn Đình Trạm đã dặn dò, bất luận là cái gì, càng là đồ vật có tính tiêu chí càng phải nhận lấy.
"Nếu các ngươi có thành ý như thế, ta tự nhiên nguyện ý kết giao quý tộc làm bằng hữu." Dạ Dao Quang lộ ra nụ cười vừa lòng và thân thiện hơn, nhận lấy đồ vật.
"Dạ cô nương nếu có thể quang lâm Mật Nhược tộc, là vinh hạnh của tộc ta." Hàm Cương cũng vội vàng nói. Chờ Dạ Dao Quang nhận lấy xong, hắn mới đứng lên, "Sắc trời không còn sớm, chúng ta cáo từ."
"Đi thong thả." Dạ Dao Quang ngoài miệng nói, lại không đứng dậy tiễn khách.
Chờ bọn họ đi xa, Dạ Dao Quang mới đưa tín vật kia cho Ôn Đình Trạm: "Nè, đồ chàng muốn."
Ôn Đình Trạm nhận lấy, xoay người ra cửa. Hắn không rời khỏi sân mà đem đồ vật chôn ở một góc phòng, liền xoay người trở về cởi áo lên giường.
"Thế này liền muốn nghỉ ngơi?" Dạ Dao Quang ngẩn ngơ nhìn Ôn Đình Trạm.
"Nên làm chúng ta đều làm rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi." Ôn Đình Trạm ôn hòa cười, không nói thêm gì, vươn tay ôm lấy Dạ Dao Quang nhắm mắt lại.
Ngay lúc Dạ Dao Quang đầy đầu dấu chấm hỏi ngủ không được, nàng nghe thấy tiếng có người trèo tường vào. Đang định đứng dậy thì bị Ôn Đình Trạm đè lại: "Là ta bảo hắn tới."
"Người của chàng?" Dạ Dao Quang có thể cảm giác được đây là một người không có chút công phu nào.
"Là người thôn Ngô Đồng." Giọng Ôn Đình Trạm trong bóng tối phá lệ mềm nhẹ, "Một kẻ chuyên làm nghề trộm cắp."
Tối hôm qua Ôn Đình Trạm đã mua chuộc người này, bảo hắn hôm nay vào sân trộm đồ vật hắn chỉ định chôn, sau đó mang thứ này đi ra ngoài. Lúc này người của hắn đã dẫn dụ người Thái Hòa tộc tới gần. Chỉ cần tên này trộm được tín vật để người Thái Hòa tộc nhìn thấy, chỉ cần không ngốc đều có thể hiểu hàm nghĩa trong đó.
Đến nỗi vì sao một người bình thường lại có thể trộm được thứ này, Ôn Đình Trạm tự nhiên đã đoạn hậu. Chờ đối phương bắt tên này thẩm vấn, hắn tự nhiên sẽ nói là nhặt được trong sân. Vì sao nhặt được? Rất rõ ràng là Dạ Dao Quang ném...
Đến nỗi Dạ Dao Quang cùng Mật Nhược tộc có ân oán hay không, bọn họ sẽ không nghĩ lại. Bọn họ càng nhiều chỉ biết nghĩ đến việc Mật Nhược tộc biết được thân phận Dạ Dao Quang liền vi phạm ước định liên thủ sáng sớm, làm kẻ thất tín bội nghĩa, tiểu nhân l.i.ế.m vết đao!
Chờ tên kia đào đồ vật trong sân đi, Ôn Đình Trạm đợi ước chừng nửa khắc, nhìn thấy ngoài cửa sổ có bóng người chợt lóe, lúc này mới nhắm mắt lại: "Dao Dao, ngủ đi."
"Bọn họ sẽ không đêm nay vung tay đ.á.n.h nhau chứ?" Dạ Dao Quang hoài nghi.
"Sẽ." Ôn Đình Trạm đáp.
"Vậy chúng ta còn ngủ cái gì, đi bắt người a." Dạ Dao Quang xoay người ngồi dậy.
"Nàng không phải không muốn vật trên cây ngô đồng sao?" Ôn Đình Trạm hỏi.
"Sao chàng biết ta không muốn..." Dạ Dao Quang không cảm thấy nàng biểu hiện rõ ràng như vậy a. Sau đó nàng lắc đầu, "Này không phải trọng điểm. Vật trên cây ngô đồng cùng việc bọn họ đ.á.n.h nhau có quan hệ gì?"
"Tự nhiên có quan hệ, bọn họ sẽ không động thủ trong phòng." Ôn Đình Trạm nói, "Cây ngô đồng ở khá xa, hơn nữa bọn họ cũng muốn vì bảo vật mà làm một cái kết thúc."
"Vậy chúng ta cũng không thể cứ thế ngủ..." Dạ Dao Quang cảm thấy quả thực là suy sút, "Vạn nhất người chạy mất thì làm sao?"
"Ai chạy?" Ôn Đình Trạm cười hỏi, "Hiện giờ kẻ dưỡng thi đã biết là ai, chuyện này đã không cần nàng nhúng tay. Chờ ta tự mình đi một chuyến huyện Bành Hồ, nắm giữ một ít chứng cứ, liền lấy danh nghĩa triều đình gây sức ép với Lưu Cầu. Triều đình đã sớm muốn cho Lưu Cầu một chút nhan sắc, lý do tốt như vậy vì sao không dùng? Đến nỗi Hàm Nghị... có lá bùa của nàng, bọn họ dù hóa thành tro nàng cũng tìm được. Chi bằng chờ bọn họ thân bị trọng thương rồi hãy ra tay thay trời hành đạo, bớt việc lại đỡ tốn sức. Nếu bọn họ không địch lại, cũng vừa lúc nàng đỡ phải ra tay."
Dạ Dao Quang nghe xong, trực tiếp nằm thẳng cẳng như đình thi, sau đó hai tay kéo chăn trùm kín: "Ngủ đi, có chàng ở đây, ta còn nhọc lòng thật là choáng váng."
Nói xong, Dạ Dao Quang nhắm mắt lại.
Ôn Đình Trạm nương ánh trăng xuyên qua giấy cửa sổ mỏng manh nhìn bộ dáng nhắm mắt của Dạ Dao Quang, không khỏi sủng nịch cười, vươn tay ôm lấy nàng cũng nhắm mắt theo.
Chờ đến ngày hôm sau Dạ Dao Quang tỉnh lại, ngay cả tu luyện cũng chưa kịp, nàng vẫn nhịn không được chạy lên núi xem dưới cây ngô đồng có phải đã xảy ra đại chiến hay không. Nhưng tới nơi, Dạ Dao Quang trừng lớn mắt nhìn thấy mười mấy cái xác bị thiêu khô. Trong đó có huynh đệ Hàm Cương, còn có không ít người khác. Nhìn nhiều t.h.i t.h.ể như vậy, Dạ Dao Quang không chút nghi ngờ đêm qua nhất định đã xảy ra t.a.i n.ạ.n gì đó, dẫn tới nhân mã hai bên đều bị sống sờ sờ thiêu c.h.ế.t ở đây.
Những người này đều là người tu luyện, lại dễ dàng bị thiêu c.h.ế.t như vậy. Hơn nữa bốn phía trừ bọn họ ra không có bất kỳ dấu vết bị lửa đốt cháy nào, ngay cả cỏ dưới t.h.i t.h.ể cũng không cháy một chút.
Dạ Dao Quang bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên cây ngô đồng. Vòng ánh sáng năm màu hôm qua đã biến mất, tầng ngăn cản kia cũng không còn. Dạ Dao Quang tung người bay lên, bên trên đã trống rỗng. Dạ Dao Quang không khỏi kinh hãi, chẳng lẽ thật là Phượng Hoàng trong truyền thuyết?
Bởi vì Phượng Hoàng d.ụ.c hỏa trùng sinh, những người này vừa lúc đụng phải, cho nên mới bị đốt thành than?
