Quy Lộ Thành Tro - Chương 10: Quy Lộ Nở Hoa
Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:03
CHƯƠNG 10: GIANG SƠN ĐỔI CHỦ, QUY LỘ NỞ HOA
Kinh thành vào tháng Ba, mưa phùn vừa dứt, những nhành liễu bên bờ sông hộ thành đã đơm những chồi non xanh mướt. Thẩm gia giờ đây vinh quang tột đỉnh, phủ Trấn Quốc Công nườm nượp người đến bái phỏng, quyền thế khuynh đảo triều dã. Nhưng giữa lúc hoàng kim ấy, ta lại chọn thu dọn hành lý, rời xa chốn thị phi này.
Kiếp trước, ta vì một chữ tình mà giam hãm cuộc đời mình trong bốn bức tường thành chật hẹp, đổi lại là một kết cục xương tàn cốt tro. Kiếp này, thù lớn đã trả, gia tộc bình an, ta không muốn lại bước vào hậu cung sâu thẳm, làm một con chim phượng hoàng trong l.ồ.ng kính. Thiên hạ bao la, ta muốn dùng đôi chân của mình để đi hết vạn dặm giang sơn, dùng trí tuệ để làm một đại phú thương nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của cả vương triều.
Ngày ta rời kinh thành, trời trong xanh không một gợn mây. Xe ngựa của ta vừa lăn bánh đến cổng thành phía Nam thì bỗng nhiên dừng lại.
Xuân Đào khẽ vén rèm kiệu, ghé tai ta nói nhỏ: "Tiểu thư, người phía trước... hình như là Hoàng thượng."
Ta khẽ sững sờ, vén màn bước xuống xe.
Cách đó không xa, dưới bóng cây liễu cổ thụ, Tiêu Hoán không mặc long bào thêu rồng vàng ch.ói mắt, mà chỉ vận một bộ trường bào bằng lụa vân màu thanh diệp giản dị. Hắn đứng thẳng, vóc dáng cao lớn hiên ngang, đón lấy làn gió xuân thổi lộng. Đôi mắt phượng từng chứa đầy sự âm u, tàn nhẫn ngày trước, giờ đây nhìn ta lại dịu dàng như nước hồ thu.
Ta tiến lại gần, cung kính cúi người hành lễ: "Thần nữ Thẩm Thanh Loan, tham kiến bệ hạ. Không biết bệ hạ vi hành đến đây, thần nữ có mắt không tròng..."
Chưa kịp cúi xuống, một bàn tay ấm áp, vững chãi đã nâng khuỷu tay ta lên. Tiêu Hoán nhìn ta, khẽ thở dài một tiếng, bất lực nói:
"Thanh Loan, giữa ta và nàng còn cần dùng những lễ nghi giả dối này sao? Ở nơi không có người, ta vẫn thích nghe nàng gọi hai tiếng ‘Vương gia’ hay ‘Tiêu Hoán’ hơn."
Ta mỉm cười, ngước mắt nhìn vị tân đế của Đại Chu: "Giờ người đã là thiên t.ử, danh chính ngôn thuận nắm giữ thiên hạ. Thanh Loan chúc bệ hạ vạn tuế, giang sơn vạn năm trị vì."
Tiêu Hoán nhìn chiếc xe ngựa đơn sơ phía sau lưng ta, ánh mắt thoáng qua một tia cô độc và luyến tiếc khôn nguôi. Hắn biết ta sẽ đi, và hắn cũng biết mình không thể dùng quyền lực tối thượng của một hoàng đế để ép buộc một linh hồn đã từng c.h.ế.t đi một lần như ta.
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc lệnh bài bằng ngọc phỉ thúy có khắc hoa văn giao long, đặt vào lòng bàn tay ta:
"Mật vệ hoàng gia và ám vệ của Thần Vương phủ, ta đều lưu lại một nửa cho nàng. Đi đường vạn dặm hiểm nguy, có thứ này, không kẻ nào trên đất Đại Chu dám động vào một sợi tóc của nàng."
Ta nhìn miếng ngọc còn vương hơi ấm của hắn, lòng khẽ động, không từ chối mà nhận lấy: "Đa tạ bệ hạ."
Tiêu Hoán lùi lại một bước, hai tay chắp sau lưng, gió xuân thổi tung vạt áo của hắn. Hắn thâm trầm nhìn ta, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định vang lên giữa khoảng không:
"Thẩm Thanh Loan, trẫm giữ vững giang sơn này cho nàng, trị vì một thời thịnh thế lập quốc cho nàng ngao du. Đi đi, xem hết núi sông bờ cõi, khi nào mỏi chân, nhớ quay về. Cửa cung Đại Chu vĩnh viễn mở rộng đón nàng, vị trí trung cung hoàng hậu, trẫm vĩnh viễn để trống chờ nàng."
Lời hứa hẹn của một bậc đế vương, nặng tựa ngàn cân. Ta không hứa hẹn, cũng không quay đầu, chỉ nở một nụ cười rực rỡ tựa hoa xuân, xoay người dứt khoát bước lên xe ngựa.
"Thúc ngựa, xuất phát!"
Tiếng roi da vang lên giòn giã, chiếc xe ngựa lăn bánh hướng về phía con đường lớn ngập tràn ánh bình minh phía trước.
Kiếp trước ta đuổi theo một ảo ảnh để rồi nhận lấy bi kịch. Kiếp này, ta quay lưng lại với hoàng quyền, nhưng đường về lại nở đầy hoa cam lộ. Gió xuân thổi qua rèm kiệu, mang theo mùi hương tự do tự tại. Thẩm Thanh Loan ta, cuối cùng cũng sống một đời rực rỡ của chính mình.
