Quy Lộ Thành Tro - Chương 9: Đoạt Vị
Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:03
CHƯƠNG 9: ĐOẠT VỊ VÀ TRẢ GIÁ
Ba ngày sau trận chiến kinh hoàng tại Thẩm phủ, đương kim Hoàng đế do bạo bệnh lâu ngày, lại thêm kinh hãi trước cuộc mưu phản của Nhiếp chính vương nên đã băng hà, truyền ngôi lại cho Hoàng thúc Tiêu Hoán.
Tiêu Hoán đăng cơ, lấy niên hiệu là Vĩnh An. Việc đầu tiên hắn làm sau khi lên ngôi là rửa sạch mọi oan khuất cho Thẩm gia, phong phụ thân ta làm Trấn Quốc Công, các ca ca đều được phong hầu tiến chức, vinh quang tột đỉnh.
Còn về phần Tiêu Dực và Thẩm Dao, bọn họ được tân đế "ân chuẩn" cho một đặc ân: Nhốt chung vào một gian ngục tối hôi thối, ẩm ướt nhất của Đại ngục kinh thành.
Ta mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt thanh nhã, bước từng bước xuống bậc thang ngục tối. Mùi m.á.u tanh và mùi ẩm mốc xộc lên, nhưng lòng ta lại cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Trong góc ngục tù túng, Tiêu Dực giờ chỉ còn là một kẻ phế nhân, tay chân co quắp, quần áo rách nát. Còn Thẩm Dao thì điên điên dại dại, khuôn mặt bị cào rách chằng chịt sẹo lồi lõm ghê rợn. Kiếp trước, hai kẻ này ân ân ái ái, thề nguyện bên nhau trọn đời. Kiếp này, khi rơi vào cảnh khốn cùng, bản chất ích kỷ của bọn họ lộ rõ.
"Đồ tiện nhân! Đều tại ngươi và gia tộc ti tiện của ngươi hại ta ra nông nỗi này!" Tiêu Dực dùng cái miệng đầy m.á.u bò trườn tới, hung hăng c.ắ.n vào vai Thẩm Dao.
"Buông ta ra! Tên phế vật! Chính ngươi vô dụng không đấu lại được Thẩm Thanh Loan, sao lại đổ lên đầu ta!" Thẩm Dao điên cuồng cào cấu vào mặt Tiêu Dực.
Bọn họ c.ắ.n xé, nguyền rủa, đổ lỗi cho nhau, tiếng la hét vang vọng khắp ngục tối.
Ta đứng ngoài song sắt, lặng lẽ nhìn màn kịch hay này. Ta lấy từ trong tay áo ra một bình rượu nhỏ, chậm rãi đổ xuống nền đất trước cửa ngục.
Kiếp trước, các ngươi ban cho ta một ly rượu độc.
Kiếp này, ta ban cho các ngươi một đời dằn vặt, sống không bằng c.h.ế.t.
"Thanh Loan! Thanh Loan! Cứu ta... Ta sai rồi, ta yêu nàng mà! Xin nàng nói với Thần Vương tha cho ta!" Tiêu Dực nhìn thấy ta, như vớ được cọc chèo, cố gắng bò bằng tứ chi đến dưới chân ta, khóc lóc van xin.
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi, không nói một lời, quay lưng dứt khoát bước đi. Phía sau lưng, tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng c.ắ.n xé của hai con dã thú lại tiếp tục vang lên trong bóng tối vĩnh hằng.
Mối thù kiếp trước, huyết hải thâm thù của Thẩm gia, đến đây coi như khép lại.
