Quy Lộ Thành Tro - Chương 2: Diễn Sâu
Cập nhật lúc: 20/08/2026 15:05
CHƯƠNG 2: DIỄN SÂU TRƯỚC MẶT THIÊN HẠ
Tiêu Dực sải bước dài lao vào viện, sắc mặt hắn dưới ánh lửa bập bùng khó coi đến cực điểm. Đại hôn của Nhiếp chính vương, hộ vệ nghiêm ngặt đến mức một con ruồi cũng khó lọt, vậy mà hỉ phòng lại bốc cháy, tân vương phi đầy m.á.u quỳ giữa sân. Đây không phải là tát thẳng vào mặt hắn trước thiên hạ thì là gì?
“Thanh Loan! Chuyện này là sao?”
Hắn tiến lại gần, định vươn tay đỡ ta dậy, ánh mắt lướt qua vết thương sâu hoắm trên tay ta, sâu trong con ngươi xẹt qua một tia nghi hoặc và tức giận.
Ta giả vờ kiệt sức, lảo đảo ngã vào lòng hắn, nhưng thực chất là mượn góc khuất bôi một nắm tro đen lên vạt áo gấm thêu rồng uốn lượn của hắn. Ta khóc không thành tiếng, bấu c.h.ặ.t lấy vai hắn, cơ thể run lên bần bật như một con chim nhỏ sợ hãi:
“Vương gia… Có người… có kẻ muốn g.i.ế.c thiếp. Hắn phóng hỏa, còn nói… nói mạng của thiếp và chàng xung khắc, Thẩm gia không xứng bước chân vào vương phủ…”
Cùng lúc đó, các quan khách ở tiền sảnh bao gồm cả các vị vương công đại thần và đại diện của hoàng tộc cũng đã ùn ùn kéo đến xem náo nhiệt. Nhìn thấy cảnh tượng thê t.h.ả.m của ta và hỉ phòng cháy rụi, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh.
“Ý của Vương phi là có kẻ cố tình phá hoại hôn sự sao?” Một vị lão thần lên tiếng.
Ta không để Tiêu Dực kịp mở miệng lấp l.i.ế.m, liền lập tức quỳ sụp xuống đất, hướng về phía hoàng cung mà dập đầu, giọng nói vừa bi phẫn vừa kiên định vang vọng khắp viện:
“Hoàng thượng vạn tuế, Thái hậu vạn phúc! Thẩm gia một lòng trung trinh, Thanh Loan từ nhỏ ngưỡng mộ Vương gia, chưa từng có ý oán hận. Nhưng đêm nay huyết quang che mắt, hỉ phòng thành tro, đây rõ ràng là ông trời cảnh báo. Mạng số Thanh Loan hèn mọn, e là khắc phu, không dám làm nhục danh tiếng của Vương gia, càng không dám kéo lụy vận số của vương triều! Thần nữ xin nguyện hủy bỏ hôn ước, tự giam mình trong miếu hoang để cầu phúc cho đại quân!”
“Thẩm Thanh Loan! Nàng câm miệng cho bản vương!” Tiêu Dực trầm giọng quát lớn, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Hắn không ngờ ta lại dám đem chuyện này nâng lên thành "vận số vạn năm của vương triều" ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. Nếu hôm nay hắn ép ta tiếp tục bái đường, sau này triều đình có bất kỳ biến cố gì, thiên hạ đều sẽ đổ lỗi lên đầu hắn vì tội "khinh nhờn ý trời". quan trọng hơn, binh quyền của Thẩm gia mà hắn thèm khát bấy lâu, nay có nguy cơ bay mất theo lời từ hôn này.
Hắn nghiến răng, cố nén cơn giận, cúi xuống thì thầm vào tai ta với giọng điệu vừa uy h.i.ế.p vừa dỗ dành: “Thanh Loan, đừng nói bậy. Nàng là thê t.ử bản vương đã dùng kiệu tám người khênh về. Ngoan nào, đi thay y phục khác, chúng ta bái đường lại.”
Nhìn cận cảnh gương mặt giả dối của hắn, lòng ta chỉ có sự ghê tởm tột độ. Kiếp trước, chính gương mặt này đã dịu dàng lừa ta giao ra binh phù, rồi cũng chính hắn ra lệnh c.h.é.m đầu cha ta.
Ta ngẩng đầu, dùng đôi mắt đẫm lệ nhưng tràn ngập sự quyết tuyệt nhìn hắn, sau đó… dứt khoát rút con d.a.o găm nhỏ giấu trong tay áo ra, kề thẳng vào cổ mình.
“Vương gia, nếu người ép thiếp bước vào hỉ phòng lần nữa, thiếp thà lấy cái c.h.ế.t để chứng minh sự trong sạch, quyết không để cái danh ‘khắc phu’ làm tổn hại đến người!”
Máu từ cổ ta rỉ ra, hòa cùng vết m.á.u cũ trên hỉ phục. Xung quanh vang lên tiếng la hét kinh hãi của các phu nhân. Tiêu Dực đứng sững sờ, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, khớp xương kêu răng rắc.
Hắn nhận ra, người thê t.ử nhu nhược, nghe lời trước đây bỗng chốc biến thành một thanh đao sắc bén, đ.â.m một nhát chí mạng vào kế hoạch hoàn hảo của hắn ngay đêm đầu tiên.
