Quy Lộ Thành Tro - Chương 3: Cáo Mượn Oai Hổ

Cập nhật lúc: 20/08/2026 15:05

CHƯƠNG 3: CÁO MƯỢN OAI HỔ - TÌM MỘT ĐỒNG MINH ĐIÊN CUỒNG

Cuộc đại hôn chấn động kinh thành kết thúc trong ê chề. Ta được đưa về Thẩm phủ trị thương, còn Tiêu Dực phải ở lại thu dọn bãi chiến trường và đối phó với những lời xì xầm của dư luận.

Đêm muộn ngày thứ ba, vết thương trên tay ta đã kết vảy. Ta mặc một bộ nam phục màu chàm giản dị, lén lút rời khỏi Thẩm phủ bằng lối cửa sau. Mục tiêu của ta là Thần Vương phủ.

Tiêu Hoán - vị hoàng thúc tàn phế của đương kim Hoàng đế, cũng là kẻ điên độc ác nhất Đại Chu. Kiếp trước, hắn là kẻ duy nhất dám dẫn binh bao vây hoàng cung khi Tiêu Dực đăng cơ, suýt chút nữa đã lật đổ được hắn. Đáng tiếc, kiếp trước ta đã dùng trí tuệ của mình để giúp Tiêu Dực chặn đứng Tiêu Hoán. Kiếp này, ta sẽ là lưỡi đao sắc bén nhất trong tay Tiêu Hoán.

Ta tránh nẻo đường chính, trèo qua tường bao phía sau Thần Vương phủ. Vừa đáp chân xuống đất, một luồng khí lạnh thấu xương đã áp sát gáy ta. Lưỡi kiếm sắc bén lạnh ngắt kề ngay cổ họng.

“Kẻ nào to gan dám xông vào phủ Thần Vương?” Giọng nói của hộ vệ đầy sát khí.

Ta không hề hoảng sợ, bình tĩnh giơ cao một cuộn giấy da dê trong tay, nói lớn: “Thẩm gia Thanh Loan, cầu kiến Thần Vương gia. Mang theo bản đồ bố phòng mười hai châu biên giới phía Bắc, làm quà gặp mặt.”

Bàn tơ kẽ tóc im lặng trong vài giây. Sau đó, một giọng cười trầm thấp, khàn khàn nhưng đầy từ tính vang lên từ trong bóng tối của thư phòng: “Cho nàng ta vào.”

Cửa phòng mở ra. Ta bước vào, đập vào mắt là một nam t.ử ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ mun. Hắn mặc y phục đen tuyền, gương mặt tuấn mỹ góc cạnh như điêu khắc nhưng tái nhợt, đôi mắt phượng hẹp dài toát ra vẻ lạnh lùng, âm u như ác quỷ bước ra từ địa ngục. Đây chính là Tiêu Hoán.

“Đích nữ Thẩm gia? Thê t.ử chưa chính thức bái đường của Nhiếp chính vương?” Tiêu Hoán lười biếng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên tay, ánh mắt như diều hâu nhìn xoáy vào ta, “Đêm hôm khuya khoắt bò tường vào phủ ta, nàng chán sống rồi sao?”

Ta quỳ một gối xuống, dâng cuộn giấy lên hai tay: “Thần nữ đến để dâng cho Vương gia thiên hạ.”

Tiêu Hoán ra hiệu, hộ vệ nhận lấy cuộn giấy mở ra trước mặt hắn. Khi nhìn thấy những nét vẽ chi tiết, những mật đạo bí mật và vị trí đóng quân của biên giới phía Bắc - những thứ vốn là tuyệt mật mà Tiêu Dực đang nắm giữ, đồng t.ử của Tiêu Hoán khẽ co rút. Hắn nghiêng đầu, nhìn ta đầy thích thú:

“Thứ này từ đâu ra? Tại sao nàng lại phản bội Tiêu Dực? Chẳng phải nàng yêu hắn đến c.h.ế.t đi sống lại sao?”

Ta ngước mắt lên, không hề giấu diếm sự căm hận ngút trời trong ánh mắt: “Yêu đến c.h.ế.t đi sống lại là chuyện của kiếp trước. Kiếp này, thần nữ chỉ muốn nhìn hắn vạn kiếp bất phục. Thứ này là do thần nữ vô tình có được từ mật thất của hắn. Vương gia, người nắm giữ mật vệ hoàng gia, còn thần nữ có tri thức và thông tin. Chúng ta bắt tay, người lấy giang sơn, thần nữ lấy mạng hắn, thế nào?”

Tiêu Hoán nhìn ta chằm chằm hồi lâu, rồi bỗng nhiên bật cười lớn, tiếng cười điên cuồng và đầy phấn khích. Hắn đẩy xe lăn tiến lại gần, dùng ngón tay thon dài, lạnh ngắt nâng cằm ta lên, ép ta đối diện với khuôn mặt phóng đại của hắn:

“Thẩm Thanh Loan, nàng đúng là một con cáo nhỏ điên rồ. Thú vị lắm. Bản vương chấp nhận giao dịch này. Để xem, nàng sẽ giúp bản vương xé xác con ch.ó hoang Tiêu Dực kia như thế nào.”

Ta mỉm cười, cái lạnh từ ngón tay hắn không làm ta sợ hãi, ngược lại khiến huyết quản trong người ta sôi sục. Tiêu Dực, trò hay chỉ mới bắt đầu thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.