Quy Lộ Thành Tro - Chương 6: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:02
CHƯƠNG 6: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG
Sau thất bại nhục nhã tại đại yến cung đình, Tiêu Dực gần như bị cô lập. Ba phần binh quyền rơi vào tay Thần Vương Tiêu Hoán giống như một nhát d.a.o chí mạng c.h.ặ.t đứt một bên cánh của hắn. Trong cơn phẫn nộ và túng quẫn, hắn quyết định đ.á.n.h cược một ván bài liều lĩnh. Hắn cần binh quyền của Thẩm gia, và cách duy nhất là phải ép ta quy phục bằng mọi giá.
Hai tuần sau, nghe tin ta chuẩn bị lên chùa Thanh Vân dâng hương cầu an cho phụ thân, Tiêu Dực lập tức ngầm sắp xếp một kế hoạch bắt cóc bí mật. Hắn định dùng danh nghĩa "thích khách ngoại tộc" bắt ta đi, hủy hoại danh tiết của ta, sau đó sẽ đóng vai vị anh hùng xuất hiện kịp thời cứu mỹ nhân. Lúc đó, ta vừa mất đi sự trong sạch, vừa mang ơn hắn, Thẩm gia không muốn gả cũng buộc phải gả.
Chiếc xe ngựa của Thẩm gia thong thả lăn bánh lên núi. Xuân Đào ngồi bên cạnh ta, sắc mặt lo lắng: "Tiểu thư, người chắc chắn Nhiếp chính vương sẽ ra tay hôm nay chứ?"
Ta lười biếng tựa lưng vào gối mền, khóe môi khẽ nhếch: "Hắn đã bị dồn vào đường cùng rồi. Chùa Thanh Vân hẻo lánh, chính là nơi tốt nhất để hành sự."
Quả nhiên, khi xe ngựa đi đến đoạn đường đèo khúc khuỷu, vắng vẻ nhất, một toán nam t.ử bịt mặt hung hãn từ trong rừng lao ra. Bọn họ nhanh ch.óng giải quyết vài tên hộ vệ phe ngoài, rồi thô bạo lao vào trong kiệu, dùng bao bố trùm kín đầu "ta" rồi mang đi, hướng thẳng về phía một ngôi miếu hoang phía sau núi.
Tại ngôi miếu hoang, Tiêu Dực đã đứng đợi sẵn. Nhìn thấy chiếc bao bố bị ném xuống đất, hắn đắc ý bước tới, tự tay cởi bao bố ra, giọng điệu đầy vẻ giả tạo: "Thanh Loan, đừng sợ, bản vương tới cứu..."
Lời chưa nói hết, nụ cười trên môi Tiêu Dực bỗng chốc cứng đờ.
Người nằm trong bao bố không phải là Thẩm Thanh Loan ta, mà là một nữ t.ử thanh lâu lẳng lơ, xiêm y xộc xệch, gương mặt có năm sáu phần giống ta nhờ thuật hóa trang. Ả vừa thấy Tiêu Dực liền bổ nhào vào lòng hắn, uốn éo khóc lóc: "Vương gia, người làm thiếp sợ c.h.ế.t khiếp. Chẳng phải người nói chỉ cần diễn một vở kịch hù dọa Thẩm đại tiểu thư là được sao? Sao lại trùm bao bố thiếp đau thế này?"
"Ngươi... Ngươi là ai?! Thẩm Thanh Loan đâu?!" Tiêu Dực hoảng hốt, gầm lên một tiếng đầy giận dữ, định đẩy ả ta ra.
"Nhiếp chính vương gia, ngươi đang tìm ta sao?"
Một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng vang lên từ cửa miếu. Tiêu Dực quay phắt đầu lại. Ta đứng đó, trang phục gọn gàng, không hề mảy may thương tổn.
Nhưng kinh hoàng hơn cho hắn, đứng phía sau ta là một đoàn người đông đúc: Đại phu nhân của Thừa tướng, Vương phi của Hoài An Vương, và hàng loạt các phu nhân quyền quý của kinh thành — những người hôm nay cũng "ngẫu nhiên" lên chùa dâng hương theo lời mời của ta.
Nhìn thấy cảnh tượng Nhiếp chính vương đang ôm ấp một nữ t.ử lẳng lơ có dung mạo giống thê t.ử chưa cưới của mình trong miếu hoang, các phu nhân đồng loạt che miệng, hít một ngụm khí lạnh.
Ta sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở: "Vương gia... Nếu người không muốn cưới Thanh Loan, cứ việc nói một câu. Tại sao lại dùng thủ đoạn hèn hạ này, tìm một nữ t.ử giang hồ có dung mạo giống thiếp để làm nhục thiếp ngay nơi cửa Phật thanh tịnh thế này? Người làm vậy, bảo Thẩm gia ta làm sao ngẩng mặt nhìn đời?"
"Thật là bại hoại gia phong! Súc sinh không bằng!" Thừa tướng phu nhân tức giận run người, lớn tiếng mắng nhiếc.
Tiêu Dực đứng trơ trọi giữa miếu hoang, đối diện với những ánh mắt khinh bỉ, ghê tởm của giới quý tộc. Danh tiếng "mưu trí, chính trực" mà hắn xây dựng bao năm qua, hoàn toàn tan tành mây khói chỉ trong một ngày.
