Quy Lộ Thành Tro - Chương 5: Bẻ Gãy Cánh Tay Đắc Lực
Cập nhật lúc: 20/08/2026 16:02
CHƯƠNG 5: BẺ GÃY CÁNH TAY ĐẮC LỰC
Yến tiệc cung đình rực rỡ ánh đèn, tiếng tơ trúc vang lên rộn rã. Thẩm gia chúng ta ngồi ở vị trí phía tả. Từ lúc bước vào điện, ta đã cảm nhận được ánh mắt âm trầm của Tiêu Dực chăm chú nhìn mình từ phía đối diện, nhưng ta hoàn toàn ngó lơ hắn. Ánh mắt ta chỉ dừng lại một chút ở góc khuất phía trên — nơi Thần Vương Tiêu Hoán đang lười biếng tựa lưng vào xe lăn, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý khi nhìn thấy ta.
Giữa tiệc, Thẩm Dao đứng dậy, xung phong dâng tặng Thái hậu một bức tranh thêu "Bách điểu triều phụng" mà ả nói là đã tự tay thêu suốt ba tháng.
Ả bước ra giữa đại điện, quỳ gối dâng tranh, giọng nói thánh thót như chim oanh: “Thần nữ Thẩm Dao, nguyện chúc Thái hậu phước như đông hải, thọ tỷ nam sơn.”
Nhưng ngay khi Thái hậu vừa mỉm cười định khen ngợi, sắc mặt Thẩm Dao bỗng chốc đại biến. Độc tính của "Mạn Đà La tán" nén lại ba ngày qua, nay gặp phải mùi hương trầm đặc biệt trong cung điện liền lập tức phát tác mạnh mẽ.
Đôi mắt Thẩm Dao đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Ả bỗng nhiên quăng mạnh bức tranh thêu xuống đất, rồi dùng hai tay điên cuồng cào rách mặt mình, vừa cào vừa gào hét t.h.ả.m thiết:
“Nóng quá! Có người muốn hại ta! Tiêu Dực… cứu thiếp! Chẳng phải chàng nói sau khi trừ khử được Thẩm Thanh Loan và Thẩm gia, chàng sẽ phong thiếp làm Hoàng hậu sao? Tại sao bây giờ ả ta vẫn chưa c.h.ế.t? Đồ tiện nhân Thẩm Thanh Loan!”
Cả đại điện lập tức rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Tiếng tơ trúc tắt ngấm.
Lời nói của Thẩm Dao như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt hoàng tộc. "Trừ khử Thẩm gia", "Phong làm Hoàng hậu" — đây là những lời đại nghịch bất đạo, mưu phản trắng trợn!
“Bạt mạng! Ngươi nói cái gì đó?!” Hoàng đế đập mạnh tay xuống bàn, tức giận đùng đùng.
Tiêu Dực mặt cắt không còn một giọt m.á.u, lập tức quỳ sụp xuống đất: “Bệ hạ bớt giận! Thẩm nhị tiểu thư rõ ràng là bị điên loạn, nói lời mê sảng, xin bệ hạ minh xét!”
Hắn vừa nói vừa ra hiệu cho hộ vệ định kéo Thẩm Dao đi để bịt miệng. Nhưng làm sao ta có thể để hắn toại nguyện?
“Hoàng thượng, xin hãy cứu muội muội thần nữ!” Ta lập tức lao ra giữa điện, quỳ sụp xuống bên cạnh Thẩm Dao đang điên dại, khóc lóc t.h.ả.m thiết, “Muội muội vốn ngoan ngoãn, sao tự nhiên lại phát điên nói lời kinh thiên động địa thế này? Chắc chắn là có kẻ hạ độc hãm hại ả, mưu đồ bôi nhọ Nhiếp chính vương và Thẩm gia chúng thần!”
Đúng lúc này, Tiêu Hoán từ tốn đẩy xe lăn ra giữa điện, giọng nói lười biếng nhưng lạnh thấu xương vang lên: “Nếu Hoàng huynh đã nghi ngờ, thần đệ vừa hay có một báo cáo từ mật vệ. Đêm qua, mật vệ của ta phát hiện có người lén lút vận chuyển v.ũ k.h.í và tư binh vào trang trang riêng của Nhiếp chính vương ngoại thành, trùng hợp thay, người đứng tên trang trang đó lại là… Thẩm Dao nhị tiểu thư đây.”
Tiêu Hoán thẳng tay ném một tập mật văn lên bàn kinh của Hoàng đế.
Tiêu Dực đứng trơ mắt nhìn, toàn thân run rẩy. Hắn không hiểu tại sao bí mật nuôi tư binh của mình lại bị Tiêu Hoán phát hiện, càng không hiểu sao nó lại được gắn c.h.ặ.t với Thẩm Dao một cách hoàn hảo đến thế.
Hoàng đế xem xong mật văn, sắc mặt xám xịt, hung hăng chỉ tay vào Tiêu Dực: “Nhiếp chính vương! Ngươi nuôi tư binh, mưu đồ bất chính, lại dung túng cho nữ t.ử bôi nhọ triều đình! Từ hôm nay, tước bỏ ba phần binh quyền của Nhiếp chính vương giao cho Thần Vương quản lý! Còn ả điên này, đày vào lãnh cung, vĩnh viễn không được ra ngoài!”
“Bệ hạ…!” Tiêu Dực gầm lên một tiếng đầy bất lực, nhưng nhìn vào ánh mắt đầy sát khí của Hoàng đế và nụ cười ngạo nghễ của Tiêu Hoán, hắn hiểu mình đã thua t.h.ả.m hại.
Hắn quay đầu lại nhìn ta, ánh mắt tràn ngập sự nghi ngờ và thù hận. Còn ta, trong thế quỳ khóc lóc thương tiếc cho muội muội, khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, đôi môi nở một nụ cười lạnh lùng, đầy thách thức.
Cánh tay đắc lực nhất, quân cờ tình ái đắc ý nhất của ngươi, ta bẻ gãy trước một cái!
