Quý Phi Mưu - Chương 3
Cập nhật lúc: 01/08/2026 06:01
Chương 3
Còn ta.
Khóe môi khẽ cong lên đầy khiêu khích.
Vở kịch… mới chỉ vừa bắt đầu.
…
Khi Thái hậu sai người đưa ta đi tắm gội Quý phi gần như phát điên phía sau.
"Đồ tiện nhân!"
"Ngươi đừng hòng cướp Hoàng thượng!"
"Đừng hòng!"
Ngay sau đó là một tiếng bạt tai vang lên giòn giã.
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Quý phi ôm mặt đầy vẻ không cam lòng.
"Bà già kia!"
"Bà dám đ.á.n.h ta!"
"Đến phụ mẫu ta còn chưa từng đ.á.n.h ta!"
Thái hậu hừ lạnh, khí thế bậc bề trên tràn ngập khắp người.
"Hoàng nhi thích ngươi, nâng niu, nuông chiều ngươi như báu vật."
"Nhưng một khi ai gia vẫn còn sống thì tuyệt đối không thể dung túng ngươi tiếp tục ngang ngược như vậy!"
"Ai gia cảnh cáo ngươi."
"Nếu còn không biết an phận, ai gia bất cứ lúc nào cũng có thể phế ngươi!"
Có lẽ thật sự bị uy h.i.ế.p Quý phi cuối cùng cũng im miệng rồi dùng ánh mắt oán độc nhìn theo ta rời đi.
Trong lúc tắm gội.
Ta mới nghe cung nhân bàn tán.
Quý phi vốn là người từ trên trời rơi xuống.
Nàng khác hẳn tất cả nữ t.ử trong cung.
Không hiểu quy củ.
Không biết lễ nghi.
Thế nhưng Hoàng thượng lại yêu chính sự khác biệt ấy.
Thậm chí còn gọi nàng là Thần nữ.
Hoàng thượng không những sủng ái nàng hết mực mà còn hứa với nàng một đời một kiếp một đôi người.
Kể từ đó đêm nào cũng độc sủng một mình nàng.
Thái hậu vốn đã bất mãn với Quý phi từ lâu nên mới nhân cơ hội này nâng đỡ ta đồng thời cũng muốn cảnh cáo nàng.
Như vậy...
Ta càng phải nắm chắc cơ hội.
Sau khi tắm gội thay y phục.
Ta khoác lên người một lớp sa mỏng đứng chờ trong tẩm điện.
Dưới lớp sa.
Làn da trắng như tuyết ẩn hiện vô cùng mê hoặc lòng người.
Chẳng bao lâu sau.
Hoàng thượng mượn men rượu đẩy cửa bước vào.
Ta giả vờ hoảng sợ co người thành một đoàn.
Bầu n.g.ự.c đầy đặn khẽ nhấp nhô theo từng nhịp thở.
Ban đầu sắc mặt Hoàng thượng rất khó coi.
Nhưng ngay khi nhìn thấy ta ánh mắt hắn gần như đông cứng, chăm chăm nhìn ta không chớp.
Lúc này ta mới để ý.
Trên mặt và cổ hắn có vài vết cào đỏ tươi.
Chắc hẳn là kiệt tác của Quý phi để cảnh cáo hắn không được chạm vào ta.
Nghĩ đến đây ánh mắt ta tối lại.
Lặng lẽ véo mạnh chính mình một cái.
Đến khi ngẩng đầu đôi mắt đã ngập nước.
"Hoàng thượng..."
"Mặt người..."
Vừa nói.
Ta vừa nhẹ nhàng vuốt lên cổ hắn.
Thuận thế áp sát vào người.
Cơ thể Hoàng thượng lập tức cứng đờ, yết hầu khẽ chuyển động.
Ta ghé sát tai hắn.
Nhẹ giọng thì thầm:
"Rốt cuộc là ai."
"Lại dám ra tay nặng như vậy với Hoàng thượng?"
"Nếu là thần thiếp thì chỉ biết đau lòng vì người."
"Người là chân long thiên t.ử, là cửu ngũ chí tôn, sao có thể bị đối xử thô bạo như vậy?"
Hoàng thượng bị ta dỗ đến thần hồn điên đảo.
Ánh mắt đã hoàn toàn mê ly.
Đúng lúc ấy, lớp sa mỏng trên người ta trượt xuống khiến hoàng thượng càng thêm bối rối.
Cố ý dời ánh mắt đi nơi khác.
Ta nhìn hắn đầy quyến rũ.
Kéo tay hắn áp lên n.g.ự.c mình.
"Hoàng thượng."
"Người nghe xem… tim thần thiếp… có hoảng loạn hay không?"
Cuối cùng hoàng thượng cũng hoàn toàn chìm đắm vào ta.
Sau một đêm triền miên hắn mới thỏa mãn rời đi.
Nhưng hắn vừa đi chưa được bao lâu thì Quý phi đã kéo đến tìm ta tính sổ.
…
Lúc ấy, ta đang uể oải nằm trên giường.
Những dấu hồng loang lổ khắp cơ thể không ngừng nhắc nhở chuyện đã xảy ra đêm qua.
Quý phi hùng hổ kéo ta xuống giường, túm c.h.ặ.t tóc ta.
"Đồ tiện nhân!"
"Ngươi không xứng mang long chủng của Hoàng thượng!"
"Người đâu! Đổ t.h.u.ố.c cho ả!"
Ta còn chưa kịp phản ứng đã bị hai cung nữ cạy miệng.
Bọn họ cưỡng ép đổ cả một bát t.h.u.ố.c đặc sệt vào miệng ta.
Ta đoán, đó hẳn là t.h.u.ố.c tránh thai.
Nhưng cũng tốt, vốn dĩ ta cũng chưa từng có ý định sinh con cho Hoàng thượng.
Sau khi xác nhận ta đã uống sạch không còn một giọt.
Quý phi mới hất ta ngã xuống đất giọng điệu đầy mỉa mai:
"Đúng là hạng tiện chủng trời sinh!"
"Ngươi tưởng leo được lên long sàng thì Hoàng thượng sẽ thích ngươi sao?"
"Nếu ở thời hiện đại, ngươi chính là kẻ thứ ba hiểu chưa?"
"Hoàng thượng đã hứa với ta một đời một kiếp một đôi người."
"Ngươi đừng có si tâm vọng tưởng nữa!"
Có lẽ vì e ngại Thái hậu nên ngoài việc buông lời uy h.i.ế.p thì Quý phi cũng không tiếp tục làm gì ta.
Ta nằm bò dưới đất, vô cùng chật vật đành cúi đầu chịu thua.
"Vâng."
"Thần thiếp hiểu rồi."
"Thần thiếp... sẽ không dám nữa."
Miệng thì nói vậy nhưng khóe môi ta lại khẽ cong lên thành một nụ cười đầy thâm ý.
Một đời một kiếp một đôi người sao?
Ta thật muốn xem.
Tình cảm của hai người họ… rốt cuộc có thật sự bền c.h.ặ.t đến thế hay không.
Thấy ta khom lưng cúi đầu Quý phi hừ lạnh.
Nàng vốn định quay người bỏ đi.
Nhưng vẫn chưa hả giận lại véo mạnh vào cánh tay ta một cái.
"Con tiện nhân!"
"Nhớ kỹ lời ngươi vừa nói!"
"Nếu còn để ta thấy ngươi quyến rũ Hoàng thượng."
"Ta sẽ lấy mạng ngươi!"
Ta đau đến khẽ nhíu mày nhưng không hề tỏ ra bất mãn.
Đợi nàng rời đi sắc mặt ta mới dần trở nên âm trầm.
Quý phi nương nương.
Sẽ có một ngày… những đau đớn hôm nay ta sẽ trả lại cho ngươi gấp mười… gấp trăm lần!
Kể từ hôm đó ta bắt đầu cố tình tránh mặt Hoàng thượng.
Mỗi khi rảnh rỗi ta đều đến hầu hạ Thái hậu.
Mỗi lần Hoàng thượng tới tẩm cung của ta đều chỉ gặp cảnh người không nhà trống.
Cho dù hắn đã nếm trải tư vị cùng ta, nhiều lần muốn triệu ta thị tẩm thì ta cũng đều lấy cớ thân thể không khỏe để từ chối.
Lâu dần hoàng thượng càng thêm nhớ nhung, khó lòng dằn lòng.
Dẫu sao… con mèo đã nếm mùi tanh thì làm sao còn nhịn được không ăn thịt?
Cuối cùng.
Nửa tháng sau, hoàng thượng chặn được ta ở một góc hành lang.
…
Ta giả vờ hoảng sợ quay người định bỏ chạy.
Nhưng Hoàng thượng giữ c.h.ặ.t lấy ta.
Một tay mang theo ý trừng phạt bóp mạnh lên n.g.ự.c ta.
"Còn muốn chạy?"
"Trẫm là thiên t.ử."
"Chưa từng có nữ nhân nào dám kháng chỉ!"
"Chẳng phải trước kia nàng còn nói đau lòng vì trẫm sao?"
"Vậy sao giờ lại tránh trẫm như tránh rắn rết?"
