Quý Phi Mưu - Chương 4
Cập nhật lúc: 01/08/2026 06:01
Chương 4
Ta lúng túng hồi lâu một câu cũng chẳng nói nên lời.
Chỉ cố quay mặt sang chỗ khác không dám nhìn hắn.
Thấy vậy hoàng thượng càng hứng thú.
Hắn mạnh mẽ xoay người ta lại.
Lồng n.g.ự.c hai người dán c.h.ặ.t vào nhau không còn một kẽ hở.
Ta đau đến khẽ kêu lên theo bản năng ôm lấy cánh tay.
Lúc này hoàng thượng mới phát hiện trên cánh tay ta đã rịn m.á.u.
"Sao lại thế này?"
"Trẫm đâu có dùng sức!"
Khóe mắt ta rưng rưng làm ra vẻ đáng thương.
Rồi từ từ vén tay áo lên chỉ vào nơi từng bị Quý phi véo.
Lúc này đã mưng mủ, lở loét.
Hoàng thượng nhìn thấy cũng phải cau mày.
"Ai làm?"
"Nàng là người của trẫm."
"Kẻ nào dám to gan như vậy?"
Ánh mắt ta né tránh.
Nhưng vẫn không dám mở miệng.
Đến lúc này không cần đoán thì hoàng thượng cũng biết là ai.
Hắn bất lực thở dài rồi ôm ta vào lòng.
"Giải Ngữ được trẫm nuông chiều quá mức."
"Tính tình đúng là có hơi tệ."
"Thật khiến nàng chịu thiệt rồi."
Ta vội lắc đầu rồi đẩy hắn ra.
"Thần thiếp không thấy ấm ức."
"Chỉ là..."
"Quý phi nương nương nói."
"Người đã hứa với nàng ấy một đời một kiếp một đôi người."
"Nàng còn nói thần thiếp chẳng biết liêm sỉ."
"Chẳng khác nào kẻ thứ ba."
"Thần thiếp tuy ngưỡng mộ Hoàng thượng."
"Nhưng vẫn còn biết giữ thể diện."
"Xin Hoàng thượng đừng sủng hạnh thần thiếp nữa."
"Từ nay về sau."
"Được đứng từ xa nhìn người… thần thiếp đã mãn nguyện rồi."
Nói xong ta dứt khoát quay đầu đi.
Vì thở gấp nên bầu n.g.ự.c không ngừng phập phồng.
Ánh mắt Hoàng thượng dần trở nên tối lại.
Hắn lập tức bế ngang ta lên.
"Yêu tinh."
"Nàng như vậy bảo trẫm làm sao nỡ buông tha nàng đây?"
"Sau này không được nói những lời như thế nữa."
"Trẫm là thiên t.ử."
"Muốn sủng hạnh ai thì sủng hạnh người đó."
Đêm ấy.
Lại là một đêm triền miên.
Sáng hôm sau tỉnh dậy hai chân ta mềm nhũn đến đứng cũng chẳng vững.
Hoàng thượng còn đặc biệt sai xe ngựa Phượng Loan Xuân Ân đưa ta trở về tẩm cung.
…
Ngồi trên xe ngựa ánh mắt ta dần trở nên lạnh lẽo.
Mục đích đã đạt được.
Cũng không uổng công ta cố ý để vết thương lở loét khiến Hoàng thượng động lòng thương.
Tiếp theo đã đến lúc để một vài kẻ phải nếm mùi đau khổ.
Thế là ta cố ý bảo kiệu vòng qua trước cửa cung của Quý phi.
Chuyện đêm qua ta thị tẩm khắp hậu cung đều đã biết.
Hiện giờ ta chính là người đang được sủng ái nhất.
Quý phi vừa nhìn thấy ta ánh mắt hận không thể nuốt sống ta.
"Đồ tiện nhân!"
"Lúc trước ngươi đã hứa với ta thế nào?"
"Đúng là miệng đầy lời dối trá!"
"Không biết xấu hổ!"
"Đồ hồ ly tinh!"
Ta che miệng cười khẽ.
"Quý phi nương nương."
"Người nói vậy là không đúng rồi."
"Chính miệng Hoàng thượng đã nói, người căn bản chẳng hề để tâm cái gọi là một đời một kiếp một đôi người."
"Hiện nay thần thiếp đang được sủng ái."
"Nếu trong bụng lại mang được hoàng t.ử."
"Đến lúc đó… còn chưa biết ai mới là kẻ thứ ba đâu."
Nói xong ta nhìn nàng bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
Quý phi siết c.h.ặ.t nắm tay giận đến phát điên.
Nàng lại định giống lần trước ép ta uống t.h.u.ố.c tránh thai.
Đương nhiên ta sẽ không để nàng toại nguyện.
Ta lập tức quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa khiêu khích.
"Quý phi nương nương!"
"Người vẫn nên bớt phí sức đi!"
"Nhìn dung nhan tàn phai của người xem."
"Sao còn bì được với thần thiếp đang tuổi xuân thì?"
"Được sủng ái bao năm mà trong bụng vẫn chẳng có lấy một chút động tĩnh đúng là đáng thương!"
Lần này quý phi hoàn toàn mất lý trí.
Nàng không màng tất cả bưng bát t.h.u.ố.c đuổi theo ta.
Ta cố ý chạy vòng vèo thật lâu.
Cuối cùng mới lách người chạy tới trước cung của Thái hậu.
Quý phi vẫn không hề phát giác.
Trong đầu chỉ nghĩ đến việc ép ta uống t.h.u.ố.c.
"Ta bảo ngươi đắc ý!"
"Ta bảo ngươi thị tẩm!"
"Còn muốn sinh con cho Hoàng thượng?"
"Nằm mơ đi!"
"Ta nói cho ngươi biết."
"Chỉ cần Tô Giải Ngữ ta còn ở đây một ngày đừng kẻ nào mơ tưởng đến chuyện nhờ con mà được vinh hiển!"
Đến khi Quý phi thành công ép cả bát t.h.u.ố.c vào miệng ta thì Thái hậu đã đứng ngay phía sau nàng.
Ta bị sặc đến ho liên tục khóe mắt đỏ hoe.
"Thái hậu..."
"Cứu thần thiếp..."
"Quý phi muốn hại thần thiếp."
"Nàng không cho thần thiếp sinh hạ long tự!"
Quý phi lập tức tái mét mặt.
Lúc này mới nhận ra mình đã trúng kế của ta.
…
"Quý phi!"
"Ngươi thật to gan!"
"Ai cho ngươi cái quyền tác oai tác quái như thế?"
Thái hậu nhìn thấy bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i lập tức nổi trận lôi đình.
Bà đẩy Quý phi ngã xuống đất.
Đến lúc này bà mới hiểu vì sao bao năm qua hậu cung chưa từng có tin mừng.
Hoàng thượng đang độ xuân thu.
Dù sau khi Quý phi nhập cung.
Người tuy rất ít sủng hạnh các phi tần khác nhưng cũng không thể đến mức dưới gối không một mụn con.
Hiển nhiên tất cả đều là Quý phi âm thầm giở trò.
Ngay từ lần bị ép uống bát t.h.u.ố.c kia ta đã đoán được tám chín phần là vậy.
Cho nên hôm nay ta mới cố ý bày ra vở kịch này.
Để Quý phi tự lộ nguyên hình ngay trước mặt Thái hậu.
Dù Hoàng thượng có sủng ái nàng đến đâu.
Nhưng chuyện này liên quan đến hoàng tự, liên quan đến sự truyền thừa của hoàng thất người nhất định không thể bỏ qua.
Thái hậu nổi giận lập tức hạ chỉ tước bỏ phong hiệu của Quý phi đày vào lãnh cung.
Quý phi oán độc trừng mắt nhìn ta nhưng cuối cùng cũng biết sợ.
Nàng ngồi bệt xuống đất vừa khóc vừa gào.
"Không!"
"Ta không đi!"
"Ta không vào lãnh cung!"
"Thái hậu!"
"Xin người nghe thần thiếp giải thích!"
"Chính con tiện nhân đó cố ý chọc tức thần thiếp!"
"Thần thiếp muốn gặp Hoàng thượng!"
"Thần thiếp muốn chính miệng người quyết định!"
Thái hậu nhíu mày đạp mạnh vào n.g.ự.c Quý phi.
Bà định sai người kéo nàng đi ngay để tránh đêm dài lắm mộng.
Nhưng cung nữ bên cạnh Quý phi đã sớm nhận ra tình thế không ổn mà âm thầm chạy đi báo tin.
Đúng lúc Thái hậu định xử trí Quý phi thì hoàng thượng vội vàng chạy tới.
Kịp thời cứu nàng.
"Mẫu hậu!"
"Xin người bớt giận!"
"Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm!"
Vừa nhìn thấy Hoàng thượng Quý phi lại bắt đầu khóc lóc làm loạn.
Nàng kêu mình đau n.g.ự.c.
Lại nói ta và Thái hậu cấu kết với nhau bắt nạt nàng.
Hoàng thượng dù sao vẫn hết mực yêu thương Quý phi.
