Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 175: Ngôi Nhà Ác Quỷ (19)

Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:19

“Cùng lắm chỉ có thể bị bắt thêm một lần nữa thôi, sau đó mình buộc phải đổi sang căn hộ khác.”

Cô không muốn sử dụng chiếc đồng hồ quả quýt nhiều lần, hơn nữa đêm nay chắc chắn sẽ vô cùng hung hiểm, bắt buộc phải để dành thời gian sử dụng đồng hồ cho tối nay. Bóng da của cô cũng đã hỏng gần một nửa, dù không phải đòn chí mạng, nhưng thêm vài lần tấn công nữa e rằng cũng sẽ hư hại.

Về phần những đạo cụ linh dị khác thì ở trạm cấp Giáp tác dụng thực sự có hạn, cô chẳng thể trông mong được bao nhiêu.

“Đã không thể nhiều lần đối đầu trực diện với quỷ, vậy thì bây giờ mình phải đến phòng 302.”

Phải để lại chỗ trống cho những bất trắc có thể gặp dọc đường.

Lộc Kim Triều không còn để ý đến Tần Mộng đang chậm rãi bám theo phía sau, nâng đôi chân đã có phần rã rời, chạy lên tầng ba.

Khi đi ngang tầng hai, cô liếc nhìn vào hành lang, nơi đó trống không.

Xem ra, ba tên quỷ đồng đội của cô chỉ cần không ở cùng nhau thì không thể liên lạc được, hai con quỷ còn lại vẫn chưa biết rằng cô đã quay trở lại tầng ba theo cầu thang.

“Vậy thì càng tốt.”

Quần áo trên người Lộc Kim Triều đã bị m.á.u thấm ra từ vết thương làm ướt đẫm, nhưng dung lượng và sức chứa của balô có hạn, bắt buộc phải giữ ở mức không ảnh hưởng hành động cũng không thêm gánh nặng, cho nên cô không mang theo đồ dự phòng, chỉ có thể tiếp tục mặc bộ đồ đã ướt sũng máu, dính nhớp và khó chịu này.

Chất vải dày hút m.á.u bám dính vào da thịt khiến cô lại nhớ đến cảm giác da thịt của Tần Mộng vừa rồi áp sát vào mình — ẩm ướt, ghê tởm.

Mỗi lần bước đi, khi quần áo dính vào rồi lại tách khỏi những vết thương không còn da che chở, đều mang đến từng đợt đau đớn như thuỷ triều.

Khi những vết thương trên cơ thể đã quá nhiều, cho dù Lộc Kim Triều là người chịu đựng giỏi đến đâu, thì chỉ riêng việc đi lại cũng khiến cô đau đến bực bội.

Cô nhanh chóng chạy lên tầng ba, trong hành lang không thấy bóng quỷ, Lộc Kim Triều cũng không chần chừ, lao thẳng vào phòng 302 rồi dứt khoát đổi không gian căn hộ.

“Chắc bọn chúng cũng chẳng mất bao lâu là tìm đến nơi.”

Theo kinh nghiệm trước đó, tuy quỷ không thể lập tức định vị được cô ở tòa nào, nhưng dường như chỉ cần chuyển sang cùng một tòa căn hộ với cô là chúng có thể cảm nhận được.

Điều duy nhất khiến người ta tạm thở phào là ở đây là tấm vải trắng đã bị vén lên, chứng tỏ đây không phải một căn hộ hoàn toàn mới, mà là nơi cô từng đến rồi.

Cho dù chưa biết việc đổi không gian sẽ mang đến hậu quả gì, bản năng của Lộc Kim Triều cũng đã không muốn đi vào căn hộ mới nữa.

Cô chỉ đổi một lần, rồi bất chấp sàn nhà dơ bẩn, ngồi ngay sát cửa, lôi băng gạc trong balô ra quấn quanh mắt cá, đầu gối, khuỷu tay — những vị trí trọng yếu.

Băng không nhiều, cô chỉ xử lý được những chỗ quan trọng, sau đó ăn qua loa chút đồ bổ sung thể lực rồi ngồi bệt xuống vũng m.á.u mà thở dốc.

Mỗi lần nghe thấy động tĩnh vang lên từ phòng bên cạnh, Lộc Kim Triều đều tranh thủ nhanh hơn quỷ một bước, đổi sang căn hộ khác trước khi chúng mở cửa.

Làm vậy giúp cô tiết kiệm không ít sức, nhưng áp lực vô hình lại theo từng lần đóng mở cửa mà tích lũy, đến mức gần như ngưng tụ thành thực thể. Ngay khi tay chạm vào tay nắm cửa, cô đã cảm thấy khó thở.

Cái “áp lực” ấy đến từ sâu trong lòng, từ tiềm thức.

Não bộ đang cảnh báo cô: cứ tiếp tục thế này, rất nguy hiểm.

“Nhưng mình còn cách nào khác đâu?” Lộc Kim Triều bất lực thở dài.

Không đổi căn hộ thì sẽ phải trực diện ba tên đồng đội kia, chỉ một lần chạm trán thôi, cô đã phải dùng đến đồng hồ bấm giây mới thoát nổi.

Còn ý định leo ra cửa sổ giờ cũng bất khả thi, mấy đốt xương ngón tay đã gãy, căn bản không thể bám trụ ở mép cửa sổ được nữa.

Không phải cô đang buông xuôi, cũng chẳng phải thấy cách đó an toàn tiện lợi, mà là thật sự không còn cách nào rồi.

Sau lần thứ bảy đổi không gian căn hộ, mặt trời đã lặn.

Ánh hoàng hôn cam rực xuyên qua những tờ báo dán trên cửa sổ hắt vào phòng, Lộc Kim Triều để ý thấy đã gần một tiếng rồi mà ba tên đồng đội kia vẫn chưa tìm đến.

Chắc chắn không phải vì bị lạc đường.

“Là bảng quy tắc trên bảng đen hạn chế chúng?”

“Hay là… vì nguyên nhân nào khác?”

Nếu không phải quy tắc, vậy trong tòa căn hộ này còn có thứ gì có thể kiềm chế chúng?

Trời dần tối, Lộc Kim Triều bật đèn. Ánh sáng vốn đã mờ tối lại bị m.á.u trong phòng nhuộm thành một màu đỏ sẫm. Cô cảm thấy bất kể là căn phòng, mùi trong khoang mũi, hay bộ quần áo đang mặc, không thứ gì thoát khỏi chữ “máu”.

Giống như, cả người cô đã bị ngâm trong một thế giới m.á.u tươi.

Khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống, thần kinh của Lộc Kim Triều lại căng chặt thêm lần nữa.

Cô thả bóng da ra, đứng trên mảng trần nhà nhỏ bé duy nhất chưa bị m.á.u nhuộm đỏ, nhưng chỗ đó nhiều lắm chỉ giữ được hai phút. Không, nếu đêm nay “dị thường” càng dữ dội, có lẽ hai phút cũng không trụ nổi.

Quả nhiên, khi mặt trời khuất hẳn, dị thường xuất hiện, nhưng khác với trước đó.

Trong phòng, bắt đầu “mưa”.

Từ trần nhà nhỏ xuống vô số giọt mưa đỏ máu, lớp m.á.u mỏng như màng bọc trên sàn nhanh chóng tích tụ thành vũng, hệt như cảnh ngập nước trong ngày mưa lớn.

Tệ hơn là, những giọt mưa rơi trên ba t.h.i t.h.ể không chảy đi, mà bị hút vào.

Đây là một hiện tượng cực kỳ nguy hiểm, Lộc Kim Triều lập tức nhận ra đêm nay nguy cơ sẽ đến từ đâu!

“Những đêm trước, tất cả dị thường đều ám chỉ nguy hiểm đến từ trong tường.”

“Còn bây giờ, mưa m.á.u từ trong tường bị xác trong phòng hấp thụ… chúng sẽ trở thành môi giới cho quỷ trong tường sao?”

Còn căn phòng nhuộm đỏ bởi m.á.u này nữa.

Trong đầu cô lướt qua những suy nghĩ ấy chỉ mất hai giây, rồi lập tức đưa ra quyết định — cô lao tới cửa sổ, thử đập vỡ kính, nhưng…

Cửa sổ phòng 302 không giống nhà vệ sinh, cô không phá được, ngay cả khi dùng bóng da cũng không thể.

Không còn kịp nữa. Lộc Kim Triều bỏ qua cửa sổ, vươn tay kéo một xác c.h.ế.t ra cửa, định ném nó ra ngoài.

Dù chẳng biết có ích gì không, nhưng ít nhất phải thử.

Điều khiến cô may mắn là khi cô nắm lấy và kéo lê thi thể, thứ bị m.á.u thấm đẫm ấy cũng không bất chợt bật dậy hay sinh ra biến hóa nào khác.

“Có lẽ vẫn còn kịp?”

Nghĩ vậy, cô mở cửa phòng 302, chuẩn bị vứt xác ra ngoài.

Nắm cửa xoay ra mà không gặp chút cản trở nào, dường như căn phòng này không hề ngăn cản ý định rời đi của cô.

Điều này khiến Lộc Kim Triều thoáng thấy kỳ quái. Trong khoảnh khắc đó, đủ thứ ý nghĩ lướt qua, thậm chí cô còn tưởng tượng đến cảnh ba tên đồng đội kia đang chực chờ ngoài cửa — thật khủng khiếp.

May mắn thay, sau khi mở cửa, cô không thấy chúng.

Nhưng xui xẻo là, sau khi mở cửa, cô nhìn thấy một mảnh đỏ thẫm.

Không có hành lang, không có căn phòng đối diện, chỉ có một căn phòng giống hệt 302 và ba xác c.h.ế.t giống hệt.

Cứ như thể, cô đang đứng ở hành lang, mở cửa bước vào 302 vậy.

Lộc Kim Triều quay đầu lại, phía sau vẫn là căn phòng 302 quen thuộc, vì cô đang kéo một cái xác, trong phòng giờ chỉ còn lại hai xác.

Cô lại nhìn về phía trước, không sai, vẫn là 302.

Hành lang biến mất, hay nói đúng hơn, ngoại trừ phòng 302, mọi thứ khác đều biến mất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 175: Chương 175: Ngôi Nhà Ác Quỷ (19) | MonkeyD