Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 176: Ngôi Nhà Ác Quỷ (20)

Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:19

Có lẽ Lộc Kim Triều đã hiểu vì sao “đồng đội” của mình không đến tìm nữa.

Bọn họ biết đêm nay, ở phòng 302 sẽ xảy ra biến hóa gì đó, và họ không muốn tới.

Điều này có nghĩa là, 302 nơi cô đang ở bây giờ, còn đáng sợ hơn cả ba “đồng đội” kia!

“Đúng là… tin tức tồi tệ đến cực điểm.”

【Vậy thì, có muốn giao dịch không?】

Tấm da dê nhận thấy Lộc Kim Triều đang dâng lên tuyệt vọng, liền kịp thời hiện ra.

“Không, vẫn chưa đến lúc chắc chắn phải c.h.ế.t đâu.”

Lộc Kim Triều từ chối.

【Có gì khác biệt sao?】

Tấm da dê khó hiểu.

【Chỉ là sớm hay muộn thôi.】

“Các trạm cấp Giáp, đều khó đến vậy sao?” Lộc Kim Triều thở dài, trong lòng dần trở nên tê dại.

【Đại khái vậy.】

【Nhưng người khác có đồng đội, mày thì không.】

Đó chính là khác biệt lớn nhất.

Có thêm vài hành khách, dù không mạnh bằng mình, chẳng phải cũng thêm vài kẻ c.h.ế.t thay sao?

Huống hồ, người có thể vào trạm cấp Giáp, gần như đều có mệnh cách và vật phẩm linh dị đáng tin cậy, ít nhiều cũng có thể hợp tác.

Chỉ riêng Lộc Kim Triều, lại bị kéo vào ngay khi chưa có bao nhiêu đạo cụ linh dị, mệnh cách cũng chưa kịp hoàn thiện.

Điều này đồng nghĩa, trạm này vốn được lập ra để đẩy cô vào chỗ c.h.ế.t.

“Là vì tao đã hấp thu khúc xương của Quỷ Anh đó sao?”

【Còn hỏi giả vờ.】

【Tao đã nhắc mày rồi, đừng dùng.】

Lộc Kim Triều nâng tay, ném xác trong tay vào một căn 302 khác, rồi lại đi khiêng một cái xác nữa.

【Vô ích thôi.】

Tấm da dê dường như tin chắc cô sắp c.h.ế.t, nên thong thả buông lời nhắc nhở.

【Xác để đâu cũng như nhau cả.】

【Nhưng mày thật nên cảm thấy may mắn vì đã kịp thời nhận ra “đồng đội” của mình không phải là người.】

Từ chữ nghĩa của tấm da dê, Lộc Kim Triều nhạy bén nhận ra sự hả hê.

“Tại sao lại nói vậy?”

Cô vừa tiếp tục khiêng xác, vừa hỏi.

Máu từ trần nhà không ngừng nhỏ xuống, khiến Lộc Kim Triều tránh thế nào cũng bị dính ướt.

【Nếu như mày nhận ra quá sớm rằng bọn họ là quỷ, khi 302 chưa dị hóa đến mức này, thì theo quy tắc cho phép, chúng vẫn có thể đến 302 vào ban đêm, và 302 sẽ không bài xích chúng.】

【Nếu như mày nhận ra quá muộn, thì với ảnh hưởng của mày - con người thật sự duy nhất, tòa chung cư sẽ tiêm nhiễm sự nhận thức rằng chúng cũng là người thuê, lúc đó mày phải đối mặt không chỉ với 302, mà còn cả những phòng khác.】

【Nhưng mày thật sự may mắn, đã vạch trần thân phận quỷ của bọn chúng đúng lúc, khiến chúng vừa không được chung cư thừa nhận, cũng không được 302 thừa nhận, ngược lại còn cho mày tạo ra một cơ hội.】

【Nhưng cơ hội này cũng chỉ đủ cho mày sống sót đến trước đêm cuối cùng mà thôi.】

Tấm da dê tin chắc Lộc Kim Triều tuyệt đối không qua nổi đêm nay, nên cao ngạo mà giải đáp thắc mắc cho một kẻ sắp c.h.ế.t.

Nhưng nó chỉ nói về những chuyện đã thành định cục, một chút thông tin về “con đường sống” thì lại tuyệt nhiên không chịu hé lộ.

Thế nhưng Lộc Kim Triều cho rằng, cho dù nhiệm vụ lần này được lập ra là để g.i.ế.c c.h.ế.t cô, thì ắt hẳn cũng phải tồn tại một con đường sống.

Chỉ là, cô không chắc mình đã bỏ lỡ rồi, hay vẫn chưa tìm thấy.

【Này, đừng khiêng cái xác rách nát đó nữa, tao nói rồi, vô ích thôi!】

Thấy Lộc Kim Triều vẫn đang khiêng xác, tấm da dê có phần không nhịn được.

【Mày sắp c.h.ế.t rồi, tao khuyên mày nên dành chút thời gian cuối nói chuyện với tao nhiều hơn, có gì muốn dặn dò thì cứ nói, biết đâu tao sẽ đại phát từ bi mang về giúp mày.】

Máu đã dâng đến nửa bàn chân, trán Lộc Kim Triều rịn ra đầy mồ hôi lạnh. Không phải vì khiêng xác mệt, mà là bởi khi cô giẫm trong vũng máu, trong não luôn vang lên tiếng nổ chói tai, tựa như đang ở trong luyện ngục, bàn chân giẫm lên lưỡi d.a.o của tử vong.

Hoảng sợ trào dâng từ sâu thẳm, sắc mặt cô trắng bệch, cố gắng khống chế cơ thể không run rẩy vì cảm xúc tiêu cực dữ dội.

Điều này bất thường, cô vốn không nên sợ hãi, kinh hoàng đến thế, nó đã vượt quá giới hạn cảm nhận của cô. Ngay cả trong tình cảnh này, Lộc Kim Triều vẫn nhận định được, là 302 đang tác động tới cảm xúc của mình.

“Tao chẳng có gì để nói cả.”

Khi Lộc Kim Triều nói câu này, cô nhận ra răng mình đang run lập cập, giọng nói yếu ớt và mỏng manh.

Cô ném cái xác cuối cùng vào một phòng 302 khác, rồi đóng cửa lại.

Cái giọng điệu hiếm hoi, yếu đuối đến vậy, khiến tấm da dê sững lại trong chốc lát.

【Ha ha, sợ rồi chứ gì?】

【Sợ rồi còn không mau giao dịch với tao?】

【Dù mày bán hai phần ba linh hồn, thì vì đây là cơ thể của mày, người làm chủ vẫn là mày, trừ khi mày bán đứt toàn bộ linh hồn.】

Tấm da dê nghiêm túc nói.

“Nếu tao c.h.ế.t ở đây thì sao?”

Lộc Kim Triều nhìn căn phòng ngập m.á.u đang dần dâng lên, khẽ hỏi.

【Thì cơ thể này sẽ thuộc về tao.】

“Ồ?”

Lộc Kim Triều yếu ớt mà ngạc nhiên: “Thế thì tại sao mày còn muốn giao dịch với tao? Cứ lấy thẳng xác tao chẳng phải xong sao?”

【Mày biết cái gì chứ?】

Tấm da dê khinh bỉ.

【Càng nhiều linh hồn, tao càng có lợi!】

【Nếu không thì sao tao không g.i.ế.c thẳng mày luôn cho rồi chứ?】

【Hơn nữa, so với việc c.h.ế.t ở ga cấp Giáp, tao càng muốn thấy mày đi ga Tử Vong, c.h.ế.t ở đó còn hữu dụng hơn nhiều.】

【Thế nào, giao dịch chứ? Nếu không thì mày thật sự sắp c.h.ế.t rồi.】

【Tao không dọa đâu.】

Lộc Kim Triều khẽ cười: “Tao từ chối.”

Tấm da dê lập tức phẫn nộ.

【Thế thì cứ chờ c.h.ế.t đi!】

【Đáng đời! C.h.ế.t đi!】

【Tao sẽ vỗ tay hoan hô đó!】

Mày chỉ là một tấm da dê, lấy gì mà vỗ tay?

Câu này dâng lên nơi cổ họng, nhưng Lộc Kim Triều lại nuốt xuống.

Cô thấy chẳng cần phí sức mà đôi co với nó nữa.

Máu vẫn không ngừng dâng cao, “mưa” rơi xuống ngày càng lớn, cảm giác nguy hiểm trong lòng Lộc Kim Triều tựa như cái nhiệt kế thủy ngân nổ tung, đến mức chẳng còn phát ra nổi âm thanh.

Lộc Kim Triều giơ bàn tay hứng vài giọt mưa máu, rồi phát hiện phần lớn trượt khỏi tay, chỉ có một phần rất nhỏ, giống như từng rơi lên đám xác kia, thấm vào cơ thể cô.

Cô chợt nhận ra, có lẽ là vì cơ thể đã được cải tạo bởi xương quỷ, so với người sống, lại càng giống với xác c.h.ế.t?

Khi m.á.u dâng lên đến mắt cá chân, dị thường, rốt cuộc lại xuất hiện.

Mặt nước vốn lăn tăn vì “mưa” bỗng cuộn trào, như thể bên dưới lớp m.á.u đục ngầu có gì đó đang giãy giụa.

Ngay sau đó, một cái xác quen thuộc, từng bị gắn trong sofa, từ “mặt đất” bò ra.

Máu tựa như thông suốt đến từng căn 302, sau cái xác đầu tiên chật vật chui ra khỏi mặt nước, rất nhanh, đến cái thứ hai, thứ ba, rồi… cái thứ tư.

Lúc này, tấm da dê cất tiếng cười âm hiểm.

【Khà khà…】

【Mày còn nhớ mình đã mở cửa phòng 302 bao nhiêu lần, tạo ra bao nhiêu căn 302 mới không?】

Tạo ra…?

Trong lòng Lộc Kim Triều chợt lạnh lẽo, tuy không nói thành lời, nhưng đã có đáp án.

Ít nhất, thông qua việc hoán đổi không gian, cô đã tạo ra 26 căn phòng 302!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 176: Chương 176: Ngôi Nhà Ác Quỷ (20) | MonkeyD