Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 206: Di Truyền (12)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:27
Nói là “tư thục”, nhưng thật ra chỉ là một căn phòng trong nhà trưởng thôn được cải tạo thành lớp học.
Toàn bộ ngôi làng chỉ có duy nhất một phòng học này, vì dân số ít, việc học hành cũng không quá nặng nề, nên một phòng là đủ đáp ứng nhu cầu rồi.
Lộc Kim Triều không vội vàng bước vào lớp. Dù sao đây cũng là một “trạm dừng” đặc biệt, nên cô vẫn nên giữ phép lịch sự phần nào với người bản địa.
Bố cục trong nhà trưởng thôn cũng giống đa số các căn nhà khác trong làng, nhưng vẫn có điểm khác biệt: diện tích rộng hơn, phòng ốc cũng nhiều hơn.
Phần lớn các cánh cửa trong làng đều được làm bằng gỗ, nhà trưởng thôn cũng không ngoại lệ. Có vẻ như ngoài những vật dụng thiết yếu, rất hiếm thấy đồ hiện đại trong làng — vừa do đường núi quanh co khó vận chuyển, vừa bởi dân làng có vẻ không muốn tiếp xúc quá nhiều với thế giới bên ngoài.
Trên cánh cửa gỗ treo một chiếc vòng sắt đã rỉ sét theo năm tháng. Tâm trạng Lộc Kim Triều rất tốt, thậm chí còn mang chút tò mò khi kéo vòng sắt, gõ nhẹ vào cửa gỗ.
Rất nhanh, trong sân truyền ra một giọng nói già nua:
“Ơi! Tới liền đây!”
Có lẽ vì trong làng quanh năm hiếm khi thấy người lạ, ai cũng biết rõ nhau, nên khi có người gõ cửa, dân làng không hỏi “ai vậy”, mà ra mở cửa luôn — không hề phòng bị chút nào.
Một bà lão tầm sáu mươi bước ra mở cửa. Dù bước đi không nhanh, nhưng dáng đi của bà vững vàng, không hề run rẩy. Lộc Kim Triều chỉ cần nhìn qua cũng nhận ra thân thể bà cụ này không hề yếu — thậm chí, có thể nói là khỏe mạnh.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, ký ức do con tàu cưỡng chế cấy ghép trong đầu cô bỗng được kích hoạt. Cô lập tức nhận ra — người đứng trước mặt chính là trưởng thôn.
“Ồ? Là cháu à? Có chuyện gì sao?” Giọng bà khàn đục, đôi mắt đục ngầu chẳng hề lộ vẻ ngạc nhiên, như thể sớm biết sẽ có người tìm đến đây.
“Bà ơi, cháu có thể đến xem lớp học được không ạ?”
Lộc Kim Triều không giấu giếm mục đích. Bà lão này khiến cô cảm thấy có điều lạ — thân hình vững chãi hơn cả đàn ông trưởng thành, vẻ mặt bình thản khi thấy người lạ, lại mang danh trưởng thôn... rõ ràng không phải nhân vật đơn giản. Nhưng đã không tỏ ra thù địch, thì cô cũng nên tỏ ra thành thật.
Nghe vậy, bà cụ mỉm cười, khuôn mặt nhăn nheo giãn ra:
“Tất nhiên rồi, các cháu tìm hiểu thêm về ngôi làng cũng là chuyện tốt mà.”
Tốt sao?
Lộc Kim Triều không lộ vẻ gì, chỉ lặng lẽ bước theo bà vào sân. Nhưng bà lão không có ý định dẫn đường, mà chỉ tay về một căn nhà nói:
“Ở đó chính là tư thục, cháu cứ vào xem đi, bà còn chút việc nên không đi cùng.”
“À, phải rồi.” — Bà bổ sung — “Không cần quá câu nệ đâu. Ở trong làng, các cháu có thể đi bất cứ đâu.”
Nói xong, bà nở một nụ cười hiền lành rồi quay lưng rời đi.
Lộc Kim Triều đứng nhìn theo bóng dáng bà cụ, trong lòng lại dần hiện lên một kết luận:
Thái độ của trưởng thôn — là đang cố tình khuyến khích cô tìm hiểu và hòa nhập vào ngôi làng này.
【Bà ta cũng dễ nói chuyện ghê ha.】
Giọng tấm da dê vang lên, chẳng rõ là trêu chọc hay thật lòng.
【Người trong làng này ai cũng tốt hết, hay là mày ở lại đây luôn đi?】
Câu sau khiến Lộc Kim Triều chắc chắn — đúng là nó đang cố ý châm chọc.
Cô vừa đi về phía tư thục vừa hỏi:
“Nếu tao ở lại đây, chẳng phải mày cũng bị kẹt luôn ở ga này sao?”
【Không sao cả.】
Còn tại sao “không sao cả”, nó không nói.
Lộc Kim Triều không thèm để ý thêm.
Bước vào tư thục, cô thấy đó là một căn phòng được bố trí thành lớp học. Bàn ghế ít, chỉ tầm mười bộ. Phía trước là bục giảng đơn sơ với tấm bảng đen đã cũ, phía sau là vài giá sách gỗ, trên đó đặt “sách giáo khoa” — có vẻ dùng chung, học sinh không được mang về nhà.
Lộc Kim Triều đi lên bục giảng, rồi lại xem qua giá sách, nhưng tiếc rằng chỉ toàn sách tiểu học bình thường. Có vẻ như học hết trình độ tiểu học của thế giới bên ngoài là được coi như “tốt nghiệp” rồi.
“Không có thêm manh mối gì cả, xem ra còn cần thời gian.”
Cô hơi thất vọng rời khỏi đó. Hiện giờ, về “bí ẩn” của ga này vẫn còn nhiều điều chưa rõ, nhưng cô đã có vài kết luận chắc chắn:
— Bài vị là vật cực kỳ quan trọng, liên quan đến thân phận của họ trong làng.
— Không có bài vị nghĩa là “người ngoài”, mà kẻ ngoài này ở đây sẽ vô cùng nguy hiểm.
Nhưng thái độ của bà trưởng thôn khiến cô nhận ra — trở thành “người trong làng” cũng không hề an toàn.
Bà ta quá nhiệt tình, quá tin tưởng.
Rõ ràng bọn họ chỉ mới đến ngôi làng này, vậy mà lại “được phép đi bất cứ đâu”, dân làng thì thân thiện khác thường — cứ như thể họ vốn dĩ là người trong nhà.
Thái độ này, rõ ràng có gì đó không ổn.
Lộc Kim Triều lập tức nhận ra — có hay không có bài vị, chỉ là hai loại nguy hiểm khác nhau.
Không có bài vị thì như đứng bên bờ vực, nhưng có bài vị, trở thành người trong làng, lại khiến cô như bị bao quanh bởi lớp sương mù dày đặc — không biết mình đang ở đâu, cũng chẳng rõ liệu bản thân có đang tiến dần đến mép vực hay không.
“Đáng tiếc, không có lựa chọn thứ ba.”
Hai con đường, đều nguy hiểm như nhau. Lộc Kim Triều chỉ có thể chọn giữ bài vị — vì rõ ràng, không có nó thì cái c.h.ế.t sẽ đến sớm hơn.
“Cứ như biết rõ đó là con đường c.h.ế.t, mà vẫn phải bước đi vậy.”
Đúng là ác ý đến tận cùng.
Thậm chí, những hành khách còn phải tranh nhau cái “tư cách” được bước lên con đường c.h.ế.t đó!
Ban ngày hôm ấy, Lộc Kim Triều gần như đi khắp làng, đúng như dự đoán, không tìm thêm được manh mối nào khác.
Cô cũng đã chuẩn bị tâm lý cho việc này.
Dù sao, trước khi vào đây, cô đã biết “Ga tử vong” thường chỉ từ từ hé lộ nanh vuốt của nó theo thời gian và qua từng nhiệm vụ.
Hiện tại họ mới chỉ trải qua một nhiệm vụ, nên số manh mối thu thập được vẫn còn hạn chế.
Rất nhiều dị thường, chỉ khi quỷ xuất hiện mới bắt đầu dần dần lộ rõ. Lúc này, mọi thứ vẫn bình yên, ngôi làng cũng chỉ như một nơi thôn quê bình thường.
Chiều hôm đó, khi mặt trời khuất sau rặng núi, tất cả những ai còn sống và đang giữ bài vị đều cảm thấy cánh tay mình bỏng rát — sau đó, dòng chữ m.á.u từ từ nổi lên trên da.
Nhiệm vụ thứ hai, đã đến.
【Đêm nay, 12:30, đến từ đường canh giữ 10 phút. Trong thời gian đó, không được nói chuyện, không được tự ý di chuyển, không được đi cùng người khác, không được rời khỏi từ đường. Khi canh giữ, phải đặt bài vị cách bản thân ít nhất 5 mét.】
Khoảnh khắc nhìn thấy nhiệm vụ này, Lộc Kim Triều lập tức nhận ra — Đêm nay… sẽ gặp quỷ.
Cô lập tức trở về phòng. Không lâu sau, Thiên Lệ cũng hối hả chạy về. Hai người ngay lập tức đối chiếu nhiệm vụ của nhau để xác nhận lại — và lần này, thời gian thực hiện lại khác nhau.
