Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 278: Nhân Quả

Cập nhật lúc: 22/04/2026 09:01

Khu chung cư không lớn lắm, trông đã có vẻ khá nhiều năm tuổi. Càng đi sâu vào trong, người ta càng cảm nhận được hơi thở cuộc sống nồng đượm ở đây; bên ngoài cửa sổ mỗi căn hộ hầu như đều treo cục nóng điều hòa hoặc quần áo đang phơi khô.

"Ở đây cư dân cư trú rất đông."

Thần Toán T.ử gật đầu: "Gần nhà ga, cộng thêm chung cư cũ giá thuê không đắt, giao thông thuận tiện, xa hơn một chút còn có một trường tiểu học, đương nhiên là đông người ở rồi."

Sau khi vào khu nhà, Thần Toán T.ử rõ ràng không có một mục tiêu cụ thể nào. Cô nhìn quanh một lượt, sau đó nhắm mắt lại và lấy ra một đồng xu.

Đồng xu được tung lên, rồi rơi gọn vào lòng bàn tay.

Thần Toán T.ử mở bàn tay đang khép lại, nhìn vào đồng xu rồi đưa ra kết luận: "Đi sang phải."

Sau đó, cô cầm lấy đồng tiền vốn không có gì khác biệt với những đồng một tệ thông thường này, hỏi Lộc Kim Triều: "Cô biết đây là gì không?"

Câu hỏi đầy ẩn ý này khiến trong đầu Lộc Kim Triều nảy ra một suy đoán ngay tức khắc: "Không lẽ là của tôi?"

"Chính xác." Thần Toán T.ử gật đầu.

Đó chính là đồng một tệ mà Lộc Kim Triều đã dùng trước đó, nhờ nó mà Kỷ Tân Nguyệt mới mở chiếc hộp kia để lấy ra khúc xương quỷ.

"Sao nó lại ở chỗ cô?" Lộc Kim Triều tò mò hỏi.

"Đó vốn dĩ cũng là một cuộc giao dịch giữa tôi và Kỷ Tân Nguyệt." Cô ấy chỉ trả lời một cách khái quát như vậy.

Lộc Kim Triều bỗng thấy người trước mặt mình lại trở nên cực kỳ phức tạp.

"Vậy tại sao lại dùng đồng xu này?" Vì đối phương là Thần Toán Tử, nên Lộc Kim Triều cảm thấy hành động tung đồng xu vừa rồi không chỉ đơn giản là ngẫu nhiên, mà giống như một loại hình thức bói toán hơn.

"Đồng xu này rất đặc biệt, ở ga tàu lần này nó sẽ có tác dụng lớn." Thần Toán T.ử trả lời như vậy.

"Cô có biết về quan hệ nhân quả không?" Cô vừa dẫn Lộc Kim Triều đi về hướng bên phải, vừa lên tiếng hỏi.

Lộc Kim Triều gật đầu: "Biết một chút, nhưng rất nông cạn."

"Thế là đủ rồi." Thần Toán T.ử nói: "Đối với tôi, thế giới là một tấm lưới được dệt nên bởi nhân quả."

"Mọi người hay vật đều mang trên mình những sợi tơ đại diện cho nhân quả."

"Chúng kết nối giữa 'nhân' và 'quả', cấu thành nên một sự kiện, cuộc đời của một con người, hay thậm chí là sự vận hành của cả thế giới."

Nói đến đây, dường như nhận ra mình hơi lan man, cô bắt đầu thu hẹp chủ đề: "Cô còn nhớ lúc bắt đầu nói chuyện, cô vốn định nhờ tôi tính toán điều gì không?"

"Nhớ."

Cha mẹ, chiếc hộp sắt, và tấm da dê.

Lúc đó Thần Toán T.ử đã hộc ra một b.úng m.á.u, nói rằng không thể tính được những thứ khác, chỉ có thể giúp cô giải quyết vấn đề chiếc hộp sắt.

"Gánh vác nhân quả quá mạnh, hoặc liên quan đến những con quỷ cường đại, sức mạnh linh dị, đều sẽ khiến cơ thể và tinh thần của tôi không thể chịu đựng nổi."

"Lúc đó tôi chỉ nhìn ba thứ đó, định cảm nhận nhân quả của chúng, nhưng chưa kịp đi sâu vào đã bị thương rồi."

"Điều này đại diện cho việc..." Cô nhìn Lộc Kim Triều, giọng nói trở nên trầm xuống: "Ba thứ đó mang theo nhân quả cực kỳ khổng lồ, và sức mạnh linh dị cực mạnh."

Khổng lồ đến mức cô chỉ mới liếc nhìn trộm đã bị thương.

"Cho nên lúc đó, tôi có thể giúp cô tính cách mở hộp sắt, việc đó không khó, nhưng tôi không thể tính những thứ sâu xa hơn."

Mở hộp sắt chỉ là một mắt xích trong chuỗi nhân quả, chỉ cần trả một cái giá tương đối nhỏ. Nhưng cô không thể tính "nguồn gốc" của chiếc hộp, bản chất nó là gì, tại sao lại trở nên như vậy, cũng không thể tính về cha mẹ Lộc Kim Triều, bởi như thế là quá "sâu".

"Tuy nhiên, chỉ với một ý niệm, tôi đã cảm nhận được một vài thứ." Vết thương đó cũng không phải chịu vô ích.

"Lúc đó ba thứ đó liên kết với nhau, và cũng liên quan mật thiết đến bản thân cô, còn tôi..."

"Cũng từ đó mà cảm nhận được một cơ duyên."

"Vì vậy, tôi lập tức liên lạc với Kỷ Tân Nguyệt để thực hiện một cuộc giao dịch."

Cô không hề thúc đẩy quá trình, mà đơn thuần là tính ra được cuối cùng sẽ là Kỷ Tân Nguyệt mở chiếc hộp đó. Điều này không khó, dù sao ở Vân Thành người có năng lực như vậy cũng không nhiều.

Còn Lộc Kim Triều...

"Khí tức nhân quả trên người cô sau khi đến thành phố An Ninh đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Ga tàu lần này vừa là t.ử kiếp của tôi, vừa rất đặc biệt đối với cô."

Cô ấy nói: "Cô hoặc là c.h.ế.t ở đây, hoặc là sẽ thoát t.h.a.i hoán cốt."

Đây là sự mở rộng của một cơ duyên. Thần Toán T.ử sẽ ứng kiếp tại đây.

"Cho nên đồng xu này kết nối không ít nhân quả. Đây là thứ cô đưa ra, nó liền dính dáng đến nhân quả của cô; nó là thù lao để mở hộp lấy xương quỷ, nên nó cũng dính dáng đến nhân quả của xương quỷ; hiện tại tôi đang dùng nó, tự nhiên cũng có một phần của tôi."

"Tuy không phải vật phẩm linh dị, nhưng dùng nó để gieo quẻ tính hướng đi thì vẫn dễ như trở bàn tay."

Dù sao tất cả bọn họ đều phải đi ga tàu lần này. Hơn nữa, nó còn có công dụng khác.

Lộc Kim Triều nghe xong chỉ muốn hỏi: "Đặc biệt với tôi, cụ thể là đặc biệt thế nào, có thể hỏi không?"

Thần Toán T.ử lắc đầu: "Không thể, tôi biết cũng không nhiều, tôi chỉ có thể cảm nhận lờ mờ thôi. Cho nên đôi khi tôi nói chuyện nghe rất giống 'người giời', nhưng đó thực sự là tất cả những gì tôi biết rồi."

Về việc này, Lộc Kim Triều khẳng định: "Đúng là hơi giống người giời thật."

Thần Toán T.ử thì cười hì hì ra vẻ: "Nhưng cô không thấy như vậy trông tôi sẽ rất cao thâm khó lường sao?"

"Hừm..." Lộc Kim Triều lưỡng lự, không biết có nên tán thành câu này không.

"Ồ, cảm nhận được rồi."

Thần Toán T.ử bỗng dừng bước, nhìn về phía một tòa nhà dân cư. Tòa nhà ở đây nhìn chung đều không cao, chỉ khoảng năm sáu tầng, không có thang máy.

Tòa này là tòa số 18.

"Con số này không cát tường chút nào nhỉ." Thần Toán T.ử cảm thán.

Ánh mắt Lộc Kim Triều cũng dừng lại trên tòa nhà này. Nhìn từ bên ngoài không có gì bất thường, cũng chẳng khác mấy so với các tòa nhà khác, về bầu không khí ở thế giới thực cũng không cảm thấy điểm gì đặc biệt.

"Đi, vào xem thử."

Vừa bước vào lối đi cầu thang, không khí đột nhiên lạnh lẽo hơn một chút, nhưng đây là chuyện bình thường, nhiệt độ trong lối đi luôn mát hơn ngoài trời.

Thần Toán T.ử chậm rãi đi lên cầu thang từng chút một, tay cô xoay xoay đồng bạc, ánh mắt liên tục quét qua mọi ngóc ngách đi ngang qua, cô đang suy nghĩ rất nhanh.

Khi đi đến tầng bốn, cô dừng lại.

Tòa nhà này không lớn, một tầng chỉ có hai căn hộ. Lúc này ở tầng lầu chật hẹp, bên trái và bên phải mỗi bên có một cánh cửa: 401 và 402.

Lần này Thần Toán T.ử thậm chí không tung đồng xu, chỉ nhìn vào hai cánh cửa này liền dường như cảm ứng được điều gì đó, cô bước về phía phòng 401.

Cộp cộp.

Là tiếng gõ cửa của cô. Hai tiếng hơi trầm đục. Cửa ở đây là loại cửa sắt cũ, không có chuông.

Bên trong không có tiếng trả lời.

Khoảng 10 giây sau, người mở cửa lại là căn 402 phía sau. Một người dì mặc tạp dề mở cửa, tò mò nhìn Lộc Kim Triều và Thần Toán Tử: "Hai cháu đến thuê phòng à?"

"Chủ nhà ở tầng một nhé."

"Dì ơi chào dì, phòng 401 không có người ở ạ?" Thần Toán T.ử lễ phép hỏi.

"Đúng rồi, hai cháu không phải đến thuê phòng sao?" Trong mắt người dì lộ ra chút nghi hoặc.

"Chúng cháu có ạ, chỉ là muốn xác nhận trước một chút thôi." Thần Toán T.ử mỉm cười hỏi tiếp: "Dì biết chủ nhà ở đâu không ạ?"

"Ở tầng một đấy, tầm này chắc cũng đang nấu cơm, hai cháu cứ xuống thẳng đó là tìm thấy." Người dì nhiệt tình trả lời.

"Vậy ở đây còn phòng trống nào khác không ạ?" Thần Toán T.ử lại hỏi.

Người dì lắc đầu nguầy nguậy: "Hết rồi, phòng ở đây đắt hàng lắm! Các cháu muốn thuê thì phải nhanh chân lên."

"Người ở phòng 401 vừa mới dọn đi ạ?" Lộc Kim Triều thuận thế hỏi tiếp.

Nếu đã "đắt hàng" như vậy, sao lại trùng hợp thế, bọn cô vừa tới thì căn phòng này lại trống?

"Ơ?" Người dì nhớ lại theo câu hỏi của Lộc Kim Triều, không nhịn được mà nghi hoặc: "Hình như cách đây một thời gian vẫn có người ở mà nhỉ?"

"Dọn đi từ lúc nào ấy nhỉ..."

Dì thật sự không nhớ ra được, chỉ có thể nói: "Không nhớ nữa."

"Ái chà, dì còn đang xào rau, không nói nữa nhé, muốn thuê phòng thì mau xuống tìm chủ nhà đi."

Cánh cửa vội vàng khép lại. Lộc Kim Triều và Thần Toán T.ử nhìn nhau, rồi lại dời tầm mắt lên cánh cửa đóng c.h.ặ.t của phòng 401.

Quả nhiên là đến đúng chỗ rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.