Quy Tắc Gặp Quỷ - Chương 279: Việc Nhất Định Phải Làm

Cập nhật lúc: 22/04/2026 09:01

Sau khi tìm được chủ nhà và giải thích ý định, bà ta đã mở cửa phòng 401.

"Hai cháu xem này, nội thất bên trong đều còn tốt lắm."

Đúng như lời chủ nhà nói, bước vào căn phòng rộng khoảng 70 mét vuông này, có thể thấy sàn nhà sạch sẽ, đồ đạc đầy đủ, thậm chí trông như mới mua chưa đầy hai ba năm.

"Đống nội thất này là do bác mua ạ?"

"Chắc chắn là không rồi." Chủ nhà lắc đầu: "Là người thuê trước đã mua đấy."

"Đồ tốt thế này mà họ cứ thế bỏ lại sao?" Thần Toán T.ử quan sát kỹ những món đồ gỗ, rồi lại nhìn những vết tích sinh hoạt còn sót lại trong phòng.

Khi bị hỏi đến, trong mắt chủ nhà cũng thoáng hiện lên vẻ mờ mịt: "Cái này... lúc đó trả phòng hình như là trực tiếp không cần nữa thì phải?" Bà ta dường như cũng không thể khẳng định chắc chắn.

"Vậy người thuê trước trả phòng từ khi nào ạ?" Thần Toán T.ử lại hỏi.

"Để bác nhớ xem..."

Chỉ khi được hỏi, chủ nhà mới kinh ngạc nhận ra ký ức của mình về việc người thuê trước trả phòng khi nào đã trở nên mờ nhạt.

"Vài ngày trước?" Bà ta không chắc chắn, rồi lập tức đổi ý: "Vài tuần?" Nói xong, chính bà ta cũng thấy kỳ lạ, chỉ biết cười gượng lắc đầu: "Haiz, thật sự không nhớ rõ nữa, chắc là già rồi."

Thực tế, đây không phải là chuyện mà ngay cả chủ nhà cũng không nắm rõ, nhưng bà ta nói xong rõ ràng cũng không quá để tâm. Lộc Kim Triều và Thần Toán T.ử liếc nhìn nhau, liền biết đối phương có lẽ đã bị sức mạnh linh dị ảnh hưởng.

"Thế nào, có thuê không?" Xem phòng xong, chủ nhà hoàn toàn quên bẵng câu hỏi về người thuê trước, cái giá bà ta đưa ra cũng chỉ là giá thuê nhà trống.

"Thuê một năm đi." Thần Toán T.ử chốt hạ.

Cô không cho rằng chỉ cần vào Ga T.ử Vong ở thành phố An Ninh một lần là có thể giải quyết được vấn đề rò rỉ linh dị. Để đề phòng, vẫn nên thuê căn phòng này dài hạn một chút.

Sau khi ký hợp đồng và trả tiền, chủ nhà đưa chìa khóa cho Thần Toán T.ử rồi không quản họ nữa. Cả hai quay lại phòng 401, căn phòng này cho đến nay vẫn chưa lộ ra điều gì quá kỳ quái.

Thần Toán T.ử nhìn quanh, đặt đồng xu dẫn đường trong tay vào một góc khuất trong phòng, sau đó chắp tay lại: "Trông cậy cả vào mày đấy."

"Đây cũng là một phần của kế hoạch sao?"

"Chính xác!" Thần Toán T.ử gật đầu mạnh một cái, "Việc đã xong, đi thôi, chúng ta nên về Vân Thành rồi."

Lộc Kim Triều ngoái nhìn vị trí của đồng xu đó. Cô không hiểu tại sao Thần Toán T.ử lại phải đến thế giới thực đặt trước một đồng xu, nhưng tóm lại cứ ghi nhớ vị trí này đã.

"Sau này nếu không có việc gì, cũng đừng đến thành phố An Ninh nữa." Trên đường về, Thần Toán T.ử nói với cô như vậy.

"Cô thấy vấn đề của thành phố An Ninh sau này sẽ ngày càng nghiêm trọng sao?" Lộc Kim Triều hỏi, nhưng thực tế trong thâm tâm cô cũng nghĩ vấn đề của nơi này không dễ dàng giải quyết.

"Đúng vậy." Thần Toán T.ử gật đầu. "Không phải tính ra đâu." Cô bổ sung thêm một câu. Thứ này cô không dám tính, sợ tổn thọ.

"So với Ga T.ử Vong sắp tới, thứ mà tôi lo lắng hiện giờ ngược lại là chuyện sau này." Thần Toán T.ử tựa bên cửa sổ, mắt nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài, giọng điệu nhàn nhã như đang tán gẫu.

"Cô lo lắng linh dị rò rỉ sẽ lan rộng đến Vân Thành sao?"

"Phải." Thần Toán T.ử gật đầu. "Gia đình và bạn bè của tôi đều ở Vân Thành cả. Tuy hiện giờ họ không nhớ ra tôi, nhưng tôi muốn họ phải được sống tốt."

Khi nói những lời này, giọng điệu cô hiếm khi nhẹ nhàng, mang theo chút u sầu. Lộc Kim Triều có thể nghe ra, gia đình và bạn bè đối với cô cực kỳ quan trọng. Hơn nữa, cách dùng từ của cô không phải là "muốn họ sống", mà là sự chấp niệm mãnh liệt: "Tôi phải để họ sống".

Một người bình thường trông có vẻ tưng t.ửng lại vào lúc này âm thầm nói ra tâm sự thật lòng. Có lẽ vì họ sắp cùng tiến vào một ga tàu cực kỳ nguy hiểm, và đó còn là t.ử kiếp của Thần Toán Tử, nên cô mới mở lòng vào lúc này?

【Nó nói với mày mấy cái này làm gì, tụi mày thân lắm à?】

Tấm da dê im hơi lặng tiếng bấy lâu sau khi rời khỏi thành phố An Ninh lại "sống" dậy.

Lộc Kim Triều không thèm để ý đến nó, chỉ tán gẫu với Thần Toán T.ử một lát. Cô biết được Thần Toán T.ử là con một, mẹ cô năm xưa bị thương mất một bàn tay trong nhà máy mà không nhận được bồi thường thỏa đáng, cha cô vì thế mà ly hôn rồi tái hôn từ lâu. Cô học không nhiều, sớm nghỉ học ra đời làm thuê kiếm tiền, trước đây thực sự từng là một nhân viên giao hàng.

Có lẽ chính khao khát mãnh liệt muốn trở nên mạnh mẽ đã thu hút đoàn tàu, khiến cô trở thành hành khách. Hiện tại cô không thiếu tiền, nhưng cô không thể yên tâm để mẹ lại một mình trên đời này. Sau khi hiện tượng rò rỉ linh dị xuất hiện, người ngoài không nhìn ra, nhưng chỉ Thần Toán T.ử biết cô đã lo âu đến mức nào.

Tuyệt đối không thể để sự kiện linh dị làm liên lụy đến những người bình thường ở Vân Thành. Tốt nhất là có thể giải quyết triệt để mối họa ngầm này...

Trở về Vân Thành, Lộc Kim Triều chia tay Thần Toán Tử. Hai ngày sau, cô nhận được tin nhắn từ Lâm Lâm, xác nhận rằng Lâm Lâm cũng sẽ tham gia Ga T.ử Vong lần này, ngoài ra còn có các đặc cấp từ Thủ đô cùng đi.

【Đúng rồi, chúng tớ phán đoán có lẽ sẽ có không ít hành khách bản địa của thành phố An Ninh tiến vào ga tàu lần này, hơn nữa, biết đâu sẽ có cả người mới.】

Lộc Kim Triều nhìn tin nhắn này mà cau mày. Người mới tiến vào Ga T.ử Vong? Cho dù may mắn đến đâu, e rằng cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t...

【Hệ thống hành khách của thành phố An Ninh đã hoàn toàn sụp đổ rồi. Các đặc cấp phía Thủ đô thuộc các phe phái khác nhau hai ngày nay đã cùng mở một cuộc họp, kết luận chung của mọi người là phải ngăn chặn sự khuếch tán linh dị của An Ninh.】

Có thể sống sót trên đoàn tàu đến cấp đặc cấp, ai cũng hiểu rõ tác hại của linh dị, hay nói cách khác là của quỷ. Không ai muốn thấy quỷ xuất hiện ở thế giới thực, hay thế giới thực biến thành ga tàu. Nếu vậy, họ còn nơi nào để thở dốc nữa? Cho dù không phải vì đại nghĩa, thì chỉ vì bản thân và người thân bạn bè, họ cũng nhất định phải ngăn chặn.

【Các đặc cấp ở những nơi khác chắc là vài ngày tới cũng sẽ lần lượt nhận được tin tức, nhưng họ sẽ không tham gia Ga T.ử Vong lần này. Họ muốn xem chúng ta có thể mang được gì về từ ga tàu này không, rồi mới tính tiếp.】

【Tóm lại, ga tàu lần này, phải cẩn thận.】

Lộc Kim Triều đọc hết tất cả tin nhắn Lâm Lâm gửi. Có thể khẳng định rằng, đối với tất cả hành khách hiện nay, hiện trạng của thành phố An Ninh đã trở thành một vấn đề lớn được quan tâm gắt gao, và những người thuộc nhóm đầu tiên tiến vào đó sau vụ rò rỉ linh dị như họ càng nhận được nhiều sự chú ý.

Khoảng thời gian tiếp theo, Lộc Kim Triều ngoan ngoãn ở nhà chờ đợi. Vận rủi của cô cũng ập đến vào một khoảnh khắc nào đó, ngoài việc trong nhà diễn ra một màn "final destiation" phiên bản đời thực thì cô cũng không bị thương gì mấy.

Thời gian từng chút trôi qua, rất nhanh, ngày lên tàu đã đến.

Dòng chữ m.á.u trên cánh tay lại hiện lên, đi kèm với cảm giác đau rát như bị thiêu đốt, Lộc Kim Triều nghe thấy tiếng ù ù khi đoàn tàu vào ga.

Thần Toán T.ử đã đợi sẵn ở nhà ga từ sớm, sắc mặt cô trông có vẻ hơi mệt mỏi, không rõ một tháng qua cô ấy đã làm những gì.

"Đi thôi." Thần Toán T.ử cười có chút tùy ý: "Thời khắc nghênh đón cái c.h.ế.t đến rồi đây."

P/S: Chương tiếp theo bắt đầu trạm “Tân Sinh”, sốp sẽ đợi full rồi up một thể nhé cả nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.