Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 161
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:33
Sau Tết măng trên núi càng lúc càng nhiều, đủ loại rau dại, rau dương xỉ cũng bắt đầu nhú mầm.
Phải nói rằng sức sống của thực vật thật mãnh liệt. Vốn dĩ Hứa Minh Nguyệt còn tò mò không biết bao nhiêu thực vật và cây cối bị c.h.ế.t khô trong năm hạn sẽ ảnh hưởng lớn thế nào đến hệ động thực vật trên núi, liệu mùa xuân năm nay có phải tổ chức dân làng lên núi trồng cây không. Không ngờ cô hoàn toàn lo xa rồi.
Xung quanh nhà cô trên núi hoang có không ít cây bị c.h.ế.t khô trong ba năm qua, vậy mà sang xuân lại lác đác đ.â.m ra mầm non. Tuy diện tích lớn của cây nhìn vẫn là trạng thái c.h.ế.t khô, nhưng dù chỉ nhú ra một mầm xanh thôi cũng đủ nói lên rằng những cái cây này ít nhất vẫn đang nỗ lực sinh tồn.
Điều gây ngạc nhiên nhất chính là tre. Tre bị c.h.ế.t khô quá nhiều. Tre không giống như cây gỗ, chúng c.h.ế.t khô là c.h.ế.t thật luôn. Những cây tre mọi khi không được tự ý c.h.ặ.t thì giờ c.h.ế.t rồi có thể c.h.ặ.t từng cây từng cây về nhà.
Hứa Phượng Đài cũng không ngồi không. Anh nghĩ em gái sợ rắn, sợ chuột và những loài động vật thân mềm. Mùa xuân đến rồi, con đường mòn từ núi hoang sang thôn nhà họ Hứa mà Hứa Minh Nguyệt đi hằng ngày chắc chắn sẽ được trồng đủ loại đậu nành, ớt... lại nằm ngay cạnh mương nước lớn, lúc đó chắc chắn không thiếu các loại rắn. Hứa Phượng Đài sợ em gái cả ngày nào cũng phải đi con đường mòn này, A Cẩm lại lớn thêm một tuổi, sau này chắc chắn cũng phải tự mình đi con đường này. Nếu gặp phải rắn nước không độc thì còn đỡ, chứ nếu gặp phải rắn hổ lửa, rắn lục vảy rồng hay những loài rắn độc thường gặp thì sẽ rất nguy hiểm.
Anh lên núi c.h.ặ.t rất nhiều cây tre già vừa cao vừa lớn mang về ngâm trong mương nước, lại vào rừng tre nhặt rất nhiều lá tre già vừa dài vừa lớn. Anh tước lá tre thành từng sợi nhỏ rộng một phân, sau đó cố định những sợi lá tre này lên chiếc ghế gỗ nằm ngang. Hứa Phượng Đài ngồi trên ghế gỗ, xe từng sợi lá tre thành những sợi dây lá tre chắc chắn.
Cũng may lòng bàn tay anh đầy vết chai sần, nếu không việc xe dây lá tre như thế này sẽ rất hại tay.
Sau khi xe xong dây lá tre, anh xếp những cây tre già đã c.h.ặ.t trên núi lại một lượt, buộc thành một hàng làm thành một chiếc cầu tre nhỏ đặt ở cổng nhà Hứa Minh Nguyệt. Anh dùng một sợi dây lá tre thô chắc khác buộc một đầu cầu tre vào gốc cây. Như vậy khi Hứa Minh Nguyệt muốn ra khỏi núi hoang chỉ cần kéo một đầu dây lá tre, mượn cành cây hạ dây xuống là thành một chiếc cầu tre. Khi quay về núi hoang chỉ cần kéo dây thu cầu lại là không cần lo lắng có người ngoài đi qua cầu tre vào núi hoang nữa.
Ba năm trước Hứa Phượng Đài vẫn luôn không làm chiếc cầu tre như vậy cho Hứa Minh Nguyệt vì sợ rằng có một chiếc cầu tre như thế sẽ mang lại nguy hiểm cho cô khi sống một mình trên núi hoang. Giờ đây em gái cả đã trở thành cán bộ, địa vị ở đại đội bộ ngày một cao, cộng thêm trận pháp kiếm tre trong sân nhà cô giờ gần như ai ai cũng biết, nên đã không còn ai không sợ c.h.ế.t mà dám lên núi hoang tìm Hứa Minh Nguyệt nữa rồi.
Trong khi Hứa Phượng Đài đang bận rộn thì Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát cũng không ngồi không. Hai người ngày nào cũng chạy sang đại đội bộ nhờ Giang Kiến Quốc bổ túc bài vở cho.
Mười lăm tháng Giêng vừa qua đi, một đại sự kinh thiên động địa đã xảy ra ở đại đội Lâm Hà!
Bí thư đại đội Giang Thiên Vượng được điều động lên công xã Thủy Bộ, thăng chức làm Bí thư công xã Thủy Bộ rồi!
Ai cũng nghĩ Bí thư đại đội có thể lên chức, bởi lẽ trong ba năm hạn hán, số lương thực đại đội Lâm Hà nộp lên hằng năm đã giải quyết được vấn đề lớn lao thế nào cho các lãnh đạo cấp trên, cứu sống được bao nhiêu nạn dân, các lãnh đạo cấp trên đều biết rõ.
Nhưng không ai ngờ lại thăng chức to như vậy, thăng chức nhanh như vậy!
Tương tự như vậy, quyết định Hứa Kim Hổ chính thức thôi chức Chủ nhiệm sản xuất đại đội Lâm Hà để kiêm chức Chủ nhiệm Ban Vũ trang công xã Thủy Bộ đã hạ xuống. Đồng thời cũng có thông báo Hứa Hồng Hoa chính thức nhậm chức Chủ nhiệm sản xuất đại đội Lâm Hà, và Giang Kiến Quân – nguyên Tổ trưởng Tổ quản lý kho hậu cần đại đội bộ – nhậm chức Bí thư đại đội mới.
Giang Kiến Quân chính là con trai cả của nguyên Bí thư đại đội Giang Thiên Vượng.
Đại đội Lâm Hà cùng một lúc thay đổi cả người đứng đầu thứ nhất và thứ hai, lại đều do con trai họ kế nhiệm, cứ như là gia tộc truyền thừa vậy, cha đi con nối. Nhưng sự kế nhiệm này không hề có ai phản đối, giống như cha của nguyên Chủ nhiệm Hứa vốn là trưởng thôn thôn nhà họ Hứa vậy. Nơi này hẻo lánh và khép kín, rất nhiều sự kế thừa chính là như thế.
Đặc biệt là Giang Thiên Vượng và Hứa Kim Hổ, một người đã thành Bí thư công xã Thủy Bộ, một người đã thành Chủ nhiệm Ban Vũ trang công xã Thủy Bộ kiêm Chủ nhiệm sản xuất bến Phổ Hà. Chưa nói đến uy tín bản thân họ ở đại đội Lâm Hà vốn đã cực cao, mà chỉ riêng chức vụ hiện tại của họ thì còn kẻ ngốc nào đi phản đối cơ chứ?
So với sự điều động chức vụ của họ thì sự thay đổi công việc của Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Đài lại chẳng đáng nhắc tới, nhưng ở đại đội Lâm Hà vẫn là chuyện lớn lao.
Bởi vì chức vụ người chấm công trên người Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Đài đều đã được bãi miễn.
Hứa Phượng Đài tiếp quản chức vụ cũ của Hứa Hồng Hoa, trở thành Tiểu đội trưởng của tam phòng thôn nhà họ Hứa.
Đừng thấy chức Tiểu đội trưởng nhỏ, đó là đã thực sự bước vào hàng ngũ cán bộ, trở thành cán bộ cấp 30. Từ hôm nay trở đi Hứa Phượng Đài chính thức được ăn lương nhà nước, mỗi tháng có mười tám đồng tiền lương và một ít tem phiếu.
Lần này nhà họ Hứa thực sự đã có hai người làm cán bộ rồi.
Chuyện này lập tức để trống hai vị trí người chấm công. Mà ở thôn nhà họ Giang, Giang Kiến Quân nhậm chức Bí thư đại đội mới nên vị trí Tổ trưởng quản lý hậu cần cũng trống. Một người vốn là Tiểu đội trưởng được thăng lên làm Tổ trưởng quản lý kho hậu cần, một học sinh cấp hai đã trở thành người chấm công ba năm trước nay trở thành Tiểu đội trưởng mới, như vậy lại trống thêm một vị trí người chấm công nữa.
Cộng thêm số ruộng tốt mới khai khẩn cần tăng thêm hai vị trí người chấm công, nên kỳ thi đầu năm mới này cần tuyển mới năm người chấm công.
Vốn dĩ chuyện điều động chức vụ của Bí thư đại đội và Chủ nhiệm sản xuất đã gây chấn động vùng phía nam sông lớn, giờ năm vị trí người chấm công này vừa đưa ra đã lập tức thu hút sự tranh giành của đám thanh niên toàn đại đội Lâm Hà. Đủ loại người đến tặng quà, nhờ vả quan hệ họ hàng tìm đến cửa nhà tân Chủ nhiệm và tân Bí thư đại đội ngày nào cũng không thiếu người. Bất kể là ai đến, họ đều cùng một giọng điệu: Phải đi thi!
Họ vừa mới nhậm chức nên càng không dám để xảy ra một chút sai sót hay để lại cán bướm cho người ta nắm thóp, kỳ thi được tổ chức rất chính quy và nghiêm ngặt.
Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát đều đã báo danh.
Thành tích của Hứa Phượng Liên là không cần ai phải lo lắng cả. Cô luôn lấy Hứa Minh Nguyệt làm tấm gương, việc học tập và luyện chữ chưa bao giờ dừng lại. Chương trình lớp 3 tiểu học của A Cẩm cô đã học hết rồi.
Đọc viết đều không thành vấn đề.
Hứa Phượng Phát thì kém hơn một chút. Anh đọc thì không có vấn đề gì, nhưng viết thì cái chữ viết ra còn xấu hơn cả cua bò đại, bản thân anh cũng chẳng thèm để ý. Đối với việc mình có thể đọc, có thể viết, có thể tính toán là anh đã thấy rất mãn nguyện rồi.
Kỳ thi người chấm công một lần ba năm trước đã dấy lên một cơn sốt đi học lớp xóa mù chữ ở đại đội Lâm Hà, nhưng theo năm hạn đến, nhiều người bắt đầu bữa đực bữa cái. Có người ở lớp xóa mù chữ đan giỏ tre, có người ở lớp xóa mù chữ khâu đế giày, có người ở lớp xóa mù chữ trông con...
Số người thực sự kiên trì và luôn luôn kiên trì đi học là rất ít.
Nhiều người chỉ nhận được vài chữ, không nhiều, lại không biết viết, hoặc viết thiếu tay thiếu chân, chỉ có bản thân họ mới nhận ra được.
Dù cho trước khi thi đã bắt đầu ôn tập nhưng Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát đều thuận lợi thi đỗ người chấm công, đặc biệt là Hứa Phượng Liên vậy mà lại đỗ hạng nhất.
Vốn dĩ cô đã là con dâu út tương lai chắc chắn của Bí thư đại đội, giờ lại thi đỗ với thứ hạng cao như vậy nên những người vốn định lấy lý do Hứa Phượng Đài đã là người chấm công nên gia đình không thích hợp có thêm người chấm công nữa đã không còn lời gì để phản đối.
Cô là con dâu tương lai của Bí thư đại đội, lại là em gái của Chủ nhiệm Hứa, ai dám cướp chức của cô chứ?
Thành tích của Hứa Phượng Phát không cao bằng Hứa Phượng Liên, nhưng trong một đám người nửa vời bữa đực bữa cái thì thành tích này của anh cũng lọt vào top 5.
Vừa hay số lượng người chấm công lần này đúng lúc cần 5 người.
Hứa Phượng Phát cũng được tuyển dụng.
Ai mà ngờ được mấy anh chị em nhà họ Hứa này chưa từng được đi học vậy mà tất cả đều trở thành cán bộ đại đội.
Tuy chức "cán bộ" của Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát không vào cấp bậc, không có lương nhưng nếu vị trí phía trước có chỗ trống thì người tiếp theo được thăng lên chính là những người chấm công như họ.
Hứa Phượng Đài và người chấm công của thôn nhà họ Giang chẳng phải đã nhờ đó mà thăng lên làm Tiểu đội trưởng sao?
Hứa Phượng Đài trở thành Tiểu đội trưởng, người vui mừng nhất không ai khác chính là bà nội rồi. Đây thực sự là cán bộ thực thụ!
Trước Tết bà còn đang lo lắng chuyện cưới vợ cho con trai út sau này, nào ngờ vừa qua Tết là chuyển mình ngoạn mục. Đầu tiên là con gái lớn đưa tiền, sau đó là con gái út và con trai út cùng lúc trở thành người chấm công.
Bà nội mừng rỡ bái lạy miếu Hà Thần hết lần này đến lần khác, rồi lại ra mộ người chồng đã khuất bái lạy liên hồi.
Những người trước đây chưa thèm để mắt tới Hứa Phượng Phát thì sau khi anh trở thành người chấm công, người đến dạm ngõ không ngớt.
Tuổi tác của anh cũng vừa khéo, bước sang năm mới là mười sáu tuổi. Rất nhiều người mười lăm mười sáu tuổi đã đính hôn, mười bảy mười tám tuổi đã kết hôn rồi. Nhất thời người đến nhà họ Hứa làm mối đông đến mức dẫm nát cả bậc cửa.
Họ làm sao mà ngờ được chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, nhà họ Hứa cứ như mồ mả kết phát vậy, ngày tháng từ nghèo khổ bần cùng trước kia nay lại phất lên như diều gặp gió, cả nhà nam phụ lão ấu, chị em đều trở thành cán bộ cả rồi!
Chương 119
Nhất thời nhà họ Hứa tấp nập như trẩy hội, toàn là người đến làm mối cho Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Phát.
Bà nội bèn gọi Hứa Minh Nguyệt đến hỏi ý kiến của cô: "Bây giờ ông trời đã cho mưa xuống, nước sông đã dâng lên, trông thấy năm nay sẽ không còn hạn hán nữa, ngày tháng dễ thở hơn rồi, con cũng nên tính đến chuyện đại sự cả đời của mình đi, không thể cứ mãi sống trong cái hố đen quá khứ mà không chịu leo ra được." Bà lại nói: "Hiện giờ hôn sự của Tiểu Liên đã định xong rồi, theo lẽ thường cũng nên là người chị cả như con thành thân trước rồi mới đến lượt các em phía dưới."
Có phong tục như vậy cũng là vì sợ các em phía dưới đều đã thành thân mà người anh chị lớn phía trên cứ như không lấy được vợ gả không được chồng vậy. Thời gian lâu dần người ngoài sẽ tưởng người anh chị lớn của nhà này có khiếm khuyết gì đó, các em phía dưới đều lấy được vợ gả được chồng mà người anh chị lớn phía trên lại không ai thèm, sau này càng khó làm mối hơn, nói không chừng sau này chỉ có thể làm trai già hoặc gả cho người góa vợ thôi.
Bà nội thực sự lo lắng cho Hứa Minh Nguyệt. Bước sang năm mới, tuổi mụ của Hứa Minh Nguyệt đã hai mươi bốn rồi, đúng thật là gái già rồi.
Ở tuổi này của cô tranh thủ lúc còn trẻ còn có thể sinh nở được hai đứa con của mình, thêm vài năm nữa thì chỉ có thể làm mẹ kế nuôi con người khác thôi.
