Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 162
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:34
Nhưng trong mắt Hứa Minh Nguyệt thì tuổi mụ hai mươi bốn tuổi, trời ơi, trẻ biết bao nhiêu chứ!
Kiếp trước hai mươi bốn tuổi cô mới vừa tốt nghiệp đại học được hai năm, vẫn còn ngô nghê chưa từng nếm trải mùi vị tình yêu nữa là!
Hứa Minh Nguyệt bài trừ hôn nhân nhưng không bài trừ yêu đương, nghe vậy liền nói: "Bà nội, bà cứ yên tâm đi, con tự có tính toán trong lòng."
Bà nội lại bảo: "Con tự có tính toán? Con có tính toán cái con khỉ gì, hai năm nay toàn nghe con nói thế mà chẳng thấy con sốt sắng gì cả." Bà khổ tâm khuyên nhủ: "Con ơi, mẹ biết con không muốn tái giá, nhưng con không nghĩ cho bản thân mình thì cũng phải nghĩ cho A Cẩm chứ. Hiện giờ con còn trẻ còn có thể làm chỗ dựa cho A Cẩm, đợi sau này con già rồi chỉ còn lại mình A Cẩm, không có anh chị em tương trợ thì con bảo một mình nó phải làm sao?"
Thế gian này thiếu gì những kẻ chuyên đi "ăn tuyệt hộ" (ăn bám gia đình không có người nối dõi). Đừng nói là bây giờ, ngay cả thời hiện đại mấy chục năm sau, những cô con gái độc nhất mất cha mất mẹ thì khi nào thiếu kẻ đi tính toán mưu mô chứ?
Đó còn là thời đại pháp trị, còn bây giờ chỉ có trần trụi hơn, đẫm m.á.u hơn, bất chấp thủ đoạn hơn mà thôi!
Hứa Minh Nguyệt chưa bao giờ nghĩ theo hướng này.
Chuyện này không phải cô không hiểu, kiếp trước ở Thượng Hải có một cô con gái độc nhất người địa phương mất cha mẹ bị gia đình chồng hại c.h.ế.t, người chồng chỉ ngồi tù vài năm rồi lại ra, ở trong căn nhà của cô ấy, tiêu số tiền cha mẹ cô ấy để lại, rồi lại lấy một người vợ khác.
Hứa Minh Nguyệt trong lòng thấy hơi khó chịu. Quay về núi hoang suy nghĩ một hồi cô bèn bế A Cẩm đặt lên đùi, nghiêm túc hỏi con bé: "A Cẩm, con thực sự muốn thầy Mạnh làm ba của con sao?"
A Cẩm vốn từ nhỏ đã mong ước có một người ba, nghe vậy mắt sáng rực lên, mong chờ hỏi lại: "Mẹ ơi, mẹ đồng ý rồi sao ạ? Mẹ thực sự chuẩn bị 'cưới' một người ba về cho con rồi sao ạ?"
Hứa Minh Nguyệt nhìn thẳng vào mắt con bé nói: "A Cẩm, con phải biết rằng nếu mẹ thực sự cưới một người ba về cho con thì sau này con có thể sẽ có thêm em trai hoặc em gái."
Bản tâm cô là không muốn sinh con nữa, có một mình A Cẩm là đủ rồi, nhưng không loại trừ khả năng xảy ra ngoài ý muốn. Điều kiện y tế thời này kém như vậy, nếu nhỡ có ngoài ý muốn cô cũng không thể phá bỏ được.
A Cẩm nghe vậy mắt càng sáng hơn: "Con muốn có em trai em gái ạ!"
Tất cả bạn tốt của con bé đều có em trai em gái, chỉ mình con bé là không có, con bé cũng muốn có!
Mỗi lần con bé nói với mẹ rằng con bé muốn có một đứa em trai hoặc em gái thì mẹ đều bảo: "Con có thể nuôi một con ch.ó."
Nhưng con ch.ó nhỏ đâu phải là em trai em gái đâu chứ!
Hứa Minh Nguyệt biết rõ con bé hoàn toàn chưa hiểu được sau khi có em trai em gái thì sẽ ảnh hưởng thế nào đến con bé. Đầu tiên là sau khi có em trai em gái, sự chú ý của Hứa Minh Nguyệt chắc chắn sẽ chia sẻ bớt cho đứa trẻ mới sinh, như vậy chắc chắn sẽ bớt quan tâm đến A Cẩm hơn.
Bản thân A Cẩm lại là một đứa trẻ có nhu cầu cao. Nuôi lớn chừng này vì chỉ có mình con bé nên Hứa Minh Nguyệt mới đủ yêu thương và coi trọng con bé, dẫn đến cả nhà từ ông bà ngoại đến cậu đều coi con bé như báu vật trong lòng bàn tay, như trung tâm của cả nhà. Con bé đã quen với sự yêu thương như vậy rồi, bao gồm cả sau khi đến thế giới này, vì mối quan hệ của Hứa Minh Nguyệt nên Hứa Phượng Đài, Hứa Phượng Liên, Hứa Phượng Phát, kể cả bà nội và Triệu Hồng Liên đều vì mối quan hệ của cô mà yêu thương A Cẩm hết mực, thậm chí còn coi trọng hơn cả Tiểu Vũ vài phần.
Đến lúc đó con bé liệu có thích nghi nổi với sự chênh lệch như vậy không?
Cô đem những điều này phân tích kỹ càng cho A Cẩm nghe, nhưng đối với những chuyện chưa xảy ra thì cô có nói thế nào đi chăng nữa con bé cũng không có trải nghiệm thực tế được. Con bé chỉ biết rằng mình sắp có ba rồi, cả người hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui sướng vì sắp có ba.
Thậm chí con bé còn không biết sự khác biệt giữa ba ruột và ba dượng, chỉ nghĩ rằng chỉ cần người đàn ông mà mẹ cưới về thì chính là ba của con bé. Mẹ và ba ly hôn rồi thì ba đó không còn là ba nữa, người ba mới mới chính là ba của mình.
Sau khi Hứa Minh Nguyệt bàn bạc kỹ lưỡng với A Cẩm và xác định được suy nghĩ của con bé, cô liền sang đại đội bộ tìm Mạnh Phúc Sinh.
Sau khi kỳ thi người chấm công kết thúc, đại đội bộ vẫn rất vắng lặng.
Cái gọi là "tuyết rơi không lạnh, tuyết tan mới lạnh", lớp tuyết dày tan đi từng ngày. Hiện giờ trên mặt đất cơ bản không còn tuyết nữa, trên mái hiên toàn là những cột băng dài hơn một mét rủ xuống. Cột băng nhỏ nước tòng tọc xuống dưới, thỉnh thoảng một cột băng trong suốt thô chắc từ trên mái hiên rơi xuống, phát ra tiếng "rắc" giòn tan ở góc tường.
Vì tuyết tan nên đường xá lầy lội không chịu nổi. Nông thôn đa phần lại đi giày vải, giày vải chỉ cần dính một chút nước bùn là lập tức đế giày sẽ ướt sũng.
Lúc này là mùa dễ bị cảm lạnh nhất nên dân làng thà ru rú trong nhà chứ không muốn ra ngoài.
Lại vì mặt đất đóng băng cứng ngắc không đào được, tạm thời không phải đi đào đê nên dù đã sang xuân nhưng bên ngoài vẫn chẳng thấy bóng người.
Hứa Minh Nguyệt lúc chậm nhiệt thì có thể lừ đừ mấy năm trời cũng không ra tay, nhưng một khi đã nghĩ thông suốt rồi thì lại vô cùng trực tiếp.
Cô trực tiếp đến đại đội bộ tìm Mạnh Phúc Sinh hỏi anh: "Chuyện hôm đó A Cẩm nói, anh bảo anh đồng ý, là thật lòng chứ?"
Mạnh Phúc Sinh không ngờ cô lại trực tiếp như vậy. Anh vốn đang đứng đó mỉm cười nhìn cô, đôi mắt lập tức tràn ngập ý cười dịu dàng, gật đầu nói: "Dĩ nhiên là thật rồi, em đồng ý sao?"
Hứa Minh Nguyệt hơi ngại ngùng vén sợi tóc tơ bên tai ra sau, bị ánh mắt không hề che giấu của anh nhìn khiến tim đập nhanh hơn, nhưng vẫn phải nói rõ ràng mọi chuyện: "Em đã có một mình A Cẩm rồi, tương lai không muốn sinh thêm nữa, anh có đồng ý không?"
Mạnh Phúc Sinh không biết là nghĩ đến điều gì, thoáng qua một chút đau thương nơi đáy mắt, nhưng rất nhanh lại mỉm cười gật đầu: "Tôi đồng ý."
Hứa Minh Nguyệt không nói tuyệt đối: "Nhưng nếu sau này có ngoài ý muốn thì đó là chuyện khác, nhưng bản tâm em là không muốn sinh nữa. Điều kiện y tế ở đây sinh con nguy hiểm quá."
Câu nói này lại khiến tim Mạnh Phúc Sinh nhói đau. Anh đưa bàn tay thon dài nắm lấy bàn tay không mấy mềm mại, thậm chí còn hơi thô ráp của cô vào lòng bàn tay: "Chúng ta không sinh nữa, chúng ta chỉ cần một mình A Cẩm thôi."
Một động tác vô cùng tự nhiên của anh lại khiến tai Hứa Minh Nguyệt lập tức nóng bừng lên. Trong một khoảnh khắc cô thậm chí quên mất mình định nói gì, tay rụt lại một chút không rụt về được nên cũng mặc kệ anh.
Bản thân cô không nhìn thấy nụ cười nơi khóe môi mình, còn tưởng mình đang bình tĩnh lắm, tiếp tục nói: "Vậy em kết hôn cũng không phải là muốn tìm một ông tổ về thờ đâu. Việc nấu nướng trong nhà em bao hết, còn việc khác trong nhà anh phải làm đấy!"
Mạnh Phúc Sinh chỉ thấy cô đáng yêu vô cùng, nắm lấy tay cô, ánh mắt cười đầy mãn nguyện: "Được, đều để tôi làm."
Hứa Minh Nguyệt đỏ bừng mặt nhưng miệng vẫn không chịu thua: "Anh phải nói được làm được mới tốt, em là không sợ ly hôn đâu. Anh mà làm không tốt là em sẽ..." Cô chưa nói hết câu đã bị anh nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Mùi trên người anh không hề khó ngửi, có chút mùi của tro củi.
Xà phòng quả bồ kết và xà phòng giặt đồ rất hiếm, muốn giặt quần áo sạch sẽ thì chỉ có thể dùng nước tro củi để ngâm.
Thực ra còn rất nhiều lời Hứa Minh Nguyệt muốn nói trước cho mất lòng, nhưng bị anh ôm lấy, cô lại chẳng nói ra được lời nào.
Đầu óc cô tuy mụ mẫm nhưng lòng lại tỉnh táo vô cùng, hoàn toàn không định đi đăng ký kết hôn với anh. Trong lòng còn nghĩ thầm, đợi sau này anh muốn đi thì cô sẽ đổi một người đẹp trai hơn, trẻ trung hơn...
Mãi một hồi lâu sau cô mới đẩy đẩy anh, tự thoát ra khỏi vòng tay anh, đỏ mặt nói: "Cũng không thể ở bên nhau một cách danh bất chính ngôn bất thuận được, phải công khai rõ ràng mới được."
Anh vẫn nắm lấy tay cô không buông: "Đều nghe theo em cả."
Tay anh hơi lành lạnh, không giống như tay cô, ấm áp hừng hực như ánh mặt trời, như lò sưởi, sáng lạn và nồng nhiệt!
Hứa Minh Nguyệt bàn bạc xong với anh rồi định bụng đi tìm một người mai mối để đến nhà dạm ngõ. Người đầu tiên cô nghĩ tới chính là vợ Chủ nhiệm Hứa – Triệu Tú Vân.
Chưa kịp để cô đi nói với bà nội và Triệu Tú Vân thì vợ nguyên Bí thư đại đội, cũng chính là mẹ già của tân Bí thư đại đội, đã vừa thấp thỏm vừa nhiệt tình tìm đến tận cửa.
Thấp thỏm là vì kỹ thuật viên Mạnh đang ở đại đội bộ vậy mà lại tìm bà nhờ làm mối, muốn cưới người mà hiện giờ cả vùng phía nam sông lớn đều muốn cưới – vị Chủ nhiệm Hứa cán bộ cấp 25! Bà thấy kỹ thuật viên Mạnh là một người đàn ông đơn độc, ngoại tỉnh, chân lại hơi thọt, không xứng với Chủ nhiệm Hứa, dù anh cũng là cán bộ có lương chính thức.
Nhiệt tình là vì con trai út nhà bà và em gái của Chủ nhiệm Hứa đã đính hôn rồi. Theo phong tục ở đây thì phải để Chủ nhiệm Hứa kết hôn trước thì em gái cô ấy mới dễ gả đi. Cô ấy một ngày chưa kết hôn thì con trai út bà một ngày chưa được rước Tiểu Liên về dinh. Chuyện liên quan đến đại sự cả đời của con trai út nên bà làm sao không sốt sắng cho được? Đặc biệt là cô con dâu út này của bà không phải dạng vừa đâu, cả nhà làm cán bộ đã đành, bản thân cô ấy còn trở thành người chấm công, sau này sẽ nhận mức 10 công điểm.
Không phải không có phụ nữ nhận 10 công điểm, nhưng đó đều là những người phụ nữ cực kỳ giỏi giang tháo vát ở đại đội bộ, kiểu coi mình như đàn ông mà làm việc vậy!
Phụ nữ bình thường mỗi ngày tối đa cũng chỉ được 8, 9 công điểm, ai yếu ớt hơn một chút thì chỉ nhận được 7,5 công điểm thôi.
Con trai út nhà bà nếu không phải đã sớm đính hôn với Tiểu Liên thì không biết có bao nhiêu người tìm đến cửa nhà thông gia để dạm ngõ đâu nhé!
Vốn dĩ bà còn lo lắng kỹ thuật viên Mạnh là "đơn phương tình nguyện", nào ngờ Chủ nhiệm Hứa vốn ba năm trời không chịu tái giá lần này vậy mà lại đồng ý! Chuyện này khiến mẹ Bí thư đại đội mừng rỡ khôn xiết!
"Vậy để tôi đi nói với kỹ thuật viên Mạnh chuẩn bị sính lễ!"
Đối với kỹ thuật viên Mạnh mà nói thì chẳng có sính lễ gì cả. Tất cả số tiền anh có đều là sính lễ, đều đưa hết cho Hứa Minh Nguyệt.
Hứa Minh Nguyệt không đếm thì thôi, đếm rồi mới giật cả mình.
Kỹ thuật viên Mạnh tuy là cán bộ đại đội nhưng lương của anh không phải do đại đội bộ chi trả, mỗi tháng lương lên tới 38 đồng, các loại tem phiếu cũng rất nhiều, tem lương thực, tem vải đều là tem toàn quốc.
Ở vùng phía nam sông lớn này anh ngoại trừ vài lần mua tôm cá thì chẳng có chỗ nào để tiêu tiền. Hai năm rưỡi trôi qua anh đã để dành được hơn 800 đồng, các loại tem phiếu cũng thành một xấp dày!
Điều khiến Hứa Minh Nguyệt kinh ngạc là các loại tem phiếu anh tích góp được hoàn toàn khác với số tem phiếu cô lục soát được từ Vương Căn Sinh. Tem phiếu của anh là loại không có thời hạn sử dụng, chỉ ở phía dưới con dấu đỏ bên phải có in dòng chữ màu đỏ "Chuyên dùng cho cán bộ xuống cơ sở", bên trái ghi "Lưu hành toàn quốc", bên cạnh có chữ "Phiếu phụ". Giữa phiếu phụ và phiếu chính có một đường đứt nét, trên đường đứt nét ghi "Xé phiếu phụ sẽ mất giá trị".
Hóa ra là loại phiếu đặc biệt!
