Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 165

Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:35

Chương 122

Mạnh Phúc Sinh đúng thực là đã nhịn quá lâu rồi! Nếu không thì không đến mức "thèm" như thế!

Hứa Minh Nguyệt vốn định dậy xem A Cẩm có đạp chăn không vì không yên tâm về con bé, cuối cùng lại chẳng dậy nổi, ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao!

Phòng ngủ của A Cẩm có giường lò sưởi, có tường sưởi nên thực tế không hề lạnh. A Cẩm là một đứa trẻ sợ nóng, lúc nào cũng ngủ từ đầu này giường sang đầu kia giường, cả đêm cứ đi tìm chỗ mát mẻ, đắp chăn cho con bé thì con bé cũng sẽ liên tục đạp ra thôi.

Con bé buổi tối ngủ sớm nên buổi sáng cũng dậy sớm. Trước khi tỉnh hẳn theo thói quen con bé đưa tay sờ sờ bên cạnh, không thấy mẹ đâu con bé ngồi dậy dụi dụi mắt. Thấy mẹ không có đó con bé cũng chẳng hoảng hốt gì mà ngoan ngoãn mặc áo len, áo bông, đi tất, xỏ đôi giày vải bà nội làm cho rồi lạch bạch chạy ra ngoài vệ sinh cá nhân và đọc sách buổi sáng.

Mạnh Phúc Sinh là một người rất tỉnh ngủ, đêm đến chỉ cần có chút động động là anh sẽ thức giấc ngay. Một đêm thường phải tỉnh giấc rất nhiều lần.

Đêm nay là đêm anh ngủ ấm áp và an lành nhất kể từ khi đến đây.

Không có tiếng chuột kêu chít chít chạy nhảy lung tung trên xà nhà, không có tiếng mèo hoang gào rú ngoài kia như tiếng trẻ con khóc, không có tiếng gió thổi cành cây vi vu.

Chỉ có sự ấm áp, chỉ có sự an lành.

Anh ôm c.h.ặ.t người trong lòng không nỡ buông tay.

Nhưng dù căn nhà này nhờ có tường sưởi và cấu trúc tường đôi nên đủ cách âm, thì động tác thức dậy của A Cẩm vẫn đ.á.n.h thức anh ngay lập tức. Anh nhẹ nhàng dậy khỏi giường, tỉ mỉ đắp lại góc chăn cho cô rồi mặc quần áo đi ra ngoài.

A Cẩm từ cái nồi trên bếp lò ở gian bếp múc nước ấm ra ngồi trên chiếc ghế nhỏ yên lặng đ.á.n.h răng. Thấy Mạnh Phúc Sinh đi ra con bé nhỏ nhẹ gọi một tiếng: "Ba ơi."

Một tiếng "Ba ơi" khiến trái tim Mạnh Phúc Sinh trong buổi sáng thanh vắng lạnh lẽo này như tan chảy thành nước ấm. Anh ngồi thụp xuống hỏi con bé: "Sao con dậy sớm thế?"

A Cẩm nói một cách quen thuộc: "Mẹ bảo phải điểm danh đọc sách buổi sáng ạ."

Thói quen đọc sách buổi sáng con bé đã kiên trì từ lớp một cho đến tận bây giờ, đã năm năm rồi.

Con bé đ.á.n.h răng xong tự mình cầm chiếc khăn nhỏ của mình, bưng chiếc chậu tráng men của mình ra múc nước ấm tỉ mỉ lau mặt, rồi tự mình thoa kem bôi mặt.

Vì con bé hay bị dị ứng nên loại kem bôi mặt Hứa Minh Nguyệt mua cho con bé là loại kem làm dịu da của hãng Winona do bác sĩ da liễu khuyên dùng, màu trắng tinh và không có một chút mùi nào.

Sau đó con bé quay về phòng lấy một cuốn sách ra ngồi trên chiếc ghế nhỏ đọc.

Cuốn "Nhật hữu sở tụng" con bé mang theo hồi nghỉ hè đã sớm học thuộc lòng hết rồi, giờ con bé đang đọc cuốn "Đường thi tam bách thủ". Đa số các bài thơ trong đó con bé đã thuộc rồi, trước đây mẹ đã dạy con bé bài "Thục đạo nan" và "Tỳ bà hành".

Con bé đặt giờ trên đồng hồ đếm ngược rồi không màng đến Mạnh Phúc Sinh nữa mà tự mình đọc vang lên.

Thầy giáo bảo phải đọc xong mới được nói chuyện với người khác.

Mạnh Phúc Sinh đầu tiên ngồi xổm bên cạnh con bé xem một lúc, không làm phiền con bé mà đứng dậy đi vệ sinh cá nhân, rồi vào bếp. Anh tìm thấy một chiếc nồi đất cỡ vừa trong tủ bếp, vo gạo và khoai lang cho vào nồi đất đun nhỏ lửa.

Đây là việc anh đã làm quen tay trong mấy ngày đến núi hoang này. Bản thân Hứa Minh Nguyệt rất lười, nhưng hằng ngày vì bữa sáng của A Cẩm mà cô buộc phải dậy sớm để chuẩn bị cho con bé. Mạnh Phúc Sinh đến núi hoang là tiếp quản luôn công việc này, thế là cô cũng yên tâm mà ngủ nướng.

Nhưng hôm nay cô thực sự không phải ngủ nướng, cô thực sự chỉ là ngủ bù thôi.

Trận chiến quá muộn nên căn bản là không tỉnh nổi.

Trong lúc nấu cháo Mạnh Phúc Sinh cũng đã vệ sinh cá nhân xong xuôi. Bàn chải đ.á.n.h răng là loại bàn chải khách sạn không có nhãn hiệu mà Hứa Minh Nguyệt đưa cho anh.

Bản thân anh cũng có bàn chải đ.á.n.h răng nhưng sớm đã dùng đến mức mòn vẹt lông rồi.

Vệ sinh xong thì cháo trong bếp cũng gần sôi rồi, anh cho hai quả trứng gà đã rửa sạch vào nồi.

Hứa Minh Nguyệt đã nói mấy lần rồi là bảo anh cho ba quả để mỗi người một quả, nhưng anh biết trứng gà quý giá thế nào, đặc biệt là sau ba năm đại hạn thì gia cầm trong cả nước chỉ còn lại một phần hai mươi. Trong thời điểm này mà Hứa Minh Nguyệt ở đây vẫn có thể cho A Cẩm một quả trứng gà mỗi ngày thì đã là điều cực kỳ hiếm có rồi.

Về nguồn gốc của trứng gà thì anh cũng không đi sâu tìm hiểu. Đến đây hơn hai năm anh cũng hiểu rõ ở nơi này có rất nhiều con đường mà anh không biết để có được một số thứ. Ví dụ như anh đã từng nhìn thấy trên đường đi thuyền sang bến Phổ Hà có một hòn đảo nhỏ giữa sông Trúc có nuôi thả một ít gà vịt. Bên ngoài dù có hạn hán đến đâu thì những con gà vịt nuôi thả trên hòn đảo giữa sông này chỉ cần ăn ốc, tôm cá ven bờ sông là sẽ có sản lượng trứng dồi dào.

Những hòn đảo nhỏ như vậy không chỉ có một hòn. Cụ thể có bao nhiêu thì Mạnh Phúc Sinh – một người ngoại tỉnh – dĩ nhiên sẽ không đi tìm tòi làm gì.

Chưa kể phía sau còn có một dãy núi mênh m.ô.n.g, trong núi sâu còn có rất nhiều người miền núi sinh sống. Ở sâu trong núi nếu giải quyết được vấn đề dã thú và quây một mảnh đất nuôi một ít gà thì cũng khả thi thôi.

Còn chưa nói đến chuyện mấy chục năm sau thực sự có không ít người thầu lại những ngọn núi ở đây để nuôi gà chạy bộ, lợn rừng, trứng gà ta ăn ngô và sâu bọ trong bụi cỏ, bán chẳng rẻ chút nào đâu!

Trước đây Hứa Minh Nguyệt đã nói mấy lần bảo anh cũng nấu cho mình một quả trứng nhưng anh không làm. Hứa Minh Nguyệt bèn chia một nửa quả trứng nhét vào miệng anh: "Giờ có mưa rồi, mùa xuân sâu bọ nhiều lắm. Sang xuân bắt mấy con gà con và vịt con về nuôi, đến lúc đó chúng ta sẽ có trứng gà ăn thoải mái thôi!"

Trong xe của cô mỗi tháng chỉ làm mới được sáu mươi quả trứng gà, vừa đủ cho cô và A Cẩm ăn thôi nên đúng thực là không có dư cho Mạnh Phúc Sinh.

"Nuôi thêm hai con ngỗng trắng lớn nữa, ngỗng có thể trông nhà." Nghĩ đến ngỗng trắng lớn, hồi nhỏ con ngỗng trắng lớn nhà bác cả đúng thực là nỗi ác mộng tuổi thơ của cô mà.

Đợi đến khi cháo sôi lục bục sánh đặc lại thì buổi đọc sách sáng của A Cẩm cũng kết thúc.

Lúc này con bé mới đi quanh sân một vòng rồi đi vào bếp khẽ hỏi: "Ba ơi, mẹ con đâu rồi ạ?"

Mạnh Phúc Sinh chỉ tay về phía phòng ngủ bên phải, nhỏ nhẹ bảo: "Mẹ đang ngủ, chúng ta không làm phiền mẹ để mẹ ngủ thêm một lát được không con?"

A Cẩm lấy tay bịt miệng, đôi mắt to nhìn ba rồi gật đầu mạnh một cái, sau đó nói nhỏ xíu với ba về bí mật của mình: "Ba ơi, con nói cho ba một bí mật nhé. Lúc mẹ đang ngủ thì không được làm phiền mẹ đâu, nếu không mẹ sẽ giận đấy ạ!" Con bé chống nạnh hai tay, nhướn mày bĩu môi làm vẻ mặt tức giận sắp phun hỏa: "Giống như thế này này, giận lắm giận lắm luôn!"

Mạnh Phúc Sinh không nhịn được khẽ cười thành tiếng. Tay anh khuấy nồi cháo gạo sánh đặc thơm phức trong nồi đất, vớt trứng gà ra bát rồi ngâm nước lạnh cho nguội bớt. Một lát sau anh bóc trứng đặt vào bát rồi bảo A Cẩm: "Con ăn trứng trước đi, coi chừng nóng đấy."

A Cẩm đảo mắt một cái rồi cười hì hì đưa lòng đỏ trứng mà con bé không thích ăn cho Mạnh Phúc Sinh: "Ba ơi, cho ba ăn này!"

Mạnh Phúc Sinh sớm đã biết tâm tư nhỏ của con bé rồi nên cũng cười từ chối: "Trong trứng gà có lecithin, trẻ nhỏ ăn vào sẽ thông minh hơn đấy, không được kén ăn đâu."

A Cẩm hơi thất vọng bảo: "Hóa ra ba cũng biết điều đó ạ!"

Con bé cứ tưởng chỉ có mỗi mẹ biết thôi chứ!

Thực ra sau khi trải qua thời đại vật tư cực kỳ thiếu thốn suốt ba năm thì A Cẩm thực tế đã không còn kén ăn nữa rồi. Lòng đỏ trứng vốn không thích ăn trước đây thì đối với con bé bây giờ cũng là món ăn rất quý giá. Con bé chỉ là muốn chia sẻ với ba mà thôi.

Ăn xong bữa sáng A Cẩm cũng không đi học ngay. Con bé còn phải đứng tựa vào tường dang rộng hai cánh tay thực hiện mười tổ kéo giãn và mười tổ rèn luyện thể lực. Sau khi khởi động xong xuôi mới đến thời gian học buổi sáng.

Trong lúc đó Mạnh Phúc Sinh quay về phòng xem Hứa Minh Nguyệt mấy lần, định gọi cô dậy ăn sáng.

A Cẩm cũng rón rén đi vào thấy mẹ thực sự đang ở phòng của ba, con bé kéo kéo tay mẹ rồi khẽ hỏi Mạnh Phúc Sinh: "Ba ơi, sao mẹ lại ở phòng của ba thế ạ?"

Mạnh Phúc Sinh kiên nhẫn trả lời con bé: "Ba và mẹ đã kết hôn rồi nên mẹ phải ngủ chung với ba thôi."

A Cẩm "uầy" một cái tròn xoe mắt, không thể tin nổi bảo: "Vậy còn con thì sao?"

Mạnh Phúc Sinh cũng rất kiên nhẫn trả lời: "A Cẩm là trẻ lớn rồi nên phải học cách tự lập khi ngủ một mình thôi, có được không con?"

A Cẩm trả lời rất dứt khoát: "Không được đâu ạ! Con muốn ngủ cùng mẹ cơ!"

Về mặt tâm lý con bé vẫn rất dựa dẫm vào mẹ, theo phản xạ cảm thấy mẹ là của riêng con bé.

Nhưng thực tế đối với việc mẹ ở phòng bên cạnh còn bản thân ngủ một mình thì con bé cũng chẳng có gì là không thích nghi cả. Tính theo tuổi tâm lý thì hiện giờ con bé phải mười một tuổi chứ không phải là một đứa trẻ sáu tuổi thực sự. Theo đúng tuổi thực của con bé thì cũng đúng là đã đến lúc muốn có một căn phòng riêng để ngủ rồi.

Hứa Minh Nguyệt ngủ một mạch đến tận mười giờ mới được Mạnh Phúc Sinh đi tới khẽ gọi dậy.

Hứa Minh Nguyệt nhìn thấy anh theo phản xạ kéo chăn lên tận cổ, đỏ mặt đuổi anh: "Anh ra ngoài đi!"

Dù mọi người đều đã nhịn lâu rồi nhưng cũng không thể "vắt kiệt" như thế được chứ!

Mạnh Phúc Sinh khẽ cười một tiếng chứ không cố ý trêu chọc cô. Cô lúc này mới kéo đôi chân dường như vì lâu ngày không vận động mà đột ngột leo một chuyến núi nên rã rời đi xuống giường. Sau khi ra khỏi phòng cô lườm Mạnh Phúc Sinh một cái thật sắc rồi đi vệ sinh cá nhân và ăn sáng.

Đối với Hứa Minh Nguyệt mà nói thì cái lợi lớn nhất của việc kết hôn đại khái chính là không cần phải dậy sớm nấu bữa sáng cho A Cẩm nữa, bản thân ngủ dậy là đã có bữa sáng sẵn sàng để ăn rồi.

Những ngày sau đó tối nào Mạnh Phúc Sinh cũng đến kể chuyện cho A Cẩm nghe. Ngoài truyện "Hai vạn dặm dưới đáy biển" ra thì toàn là những câu chuyện con bé chưa từng nghe bao giờ. Đợi con bé ngủ say rồi đến sáng tỉnh dậy là mẹ lại bị ba dụ dỗ sang phòng của ba mất rồi!

Sau khi sang xuân thì nước mưa không lúc nào ngớt. Lượng mưa dồi dào khiến nước sông Trúc nhanh ch.óng dâng cao. Đợi đến khi hơi ấm mùa xuân làm tan băng giá thì người dân toàn vùng phía nam sông lớn dường như lại bừng tỉnh sau kỳ nghỉ đông dài dằng dặc. Tân Chủ nhiệm sản xuất và Bí thư đại đội của đại đội Lâm Hà lại bắt đầu tổ chức dân làng đại đội Lâm Hà đi đào đê.

Đê điều không phải chỉ tu sửa đoạn trước cửa nhà là xong. Thực tế con đê mà đại đội Lâm Hà xây dựng này vốn không nằm trong kế hoạch ban đầu, đây là một con đê mới được thêm vào tạm thời sau khi Hứa Minh Nguyệt đến đây ba năm trước. Trong ba năm qua để quây lấy hơn một nghìn mẫu ruộng tốt được cải tạo từ bãi sông đó thì người dân đại đội Lâm Hà đã vội vã khẩn trương mới hoàn thành xong con đê dài dằng dặc này. Con đê này được xây dựng vừa cao vừa rộng, hai bên có hình thang, độ rộng đủ để một chiếc xe bò đi qua được!

Người dân đại đội Lâm Hà chỉ sợ số ruộng tốt vốn không phải là đất rừng mà họ vất vả lắm mới có được này nếu lỡ gặp một trận lũ lụt nữa là hơn một nghìn mẫu ruộng tốt này sẽ tiêu tùng mất.

Hiện giờ họ lại phải mang theo xẻng sắt và sọt tre để bắt đầu xây dựng một đoạn đê mới."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.