Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 164
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:34
Hiện giờ danh phận đã có, A Cẩm lại thân thiết với Mạnh Phúc Sinh, Mạnh Phúc Sinh hiện tại trông có vẻ thực sự đối xử rất tốt với A Cẩm, nên Hứa Minh Nguyệt dĩ nhiên cũng thấy vui mừng.
Tuy nhiên A Cẩm rõ ràng là còn quá nhỏ tuổi nên đã nghĩ chuyện mẹ kết hôn quá đơn giản rồi.
Con bé tưởng mẹ cưới ba về là con bé cũng có ba giống như các bạn nhỏ khác, mà không biết rằng ba phải ngủ chung với mẹ, từ nay về sau con bé phải ngủ riêng một phòng một mình rồi.
Thế nên đến buổi tối con bé vẫn giống như trước kia, ngâm cái chân nhỏ, thoa kem thơm rồi nằm lên giường đòi mẹ kể chuyện, tối đến vẫn ngủ cùng với mẹ.
Thông thường mà nói thì trẻ nhỏ tám tuổi đã sớm nên ngủ riêng một phòng rồi. Nhưng Hứa Minh Nguyệt kiếp trước có một người bạn thân kể với cô rằng, con gái lớn của cô ấy lúc nhỏ cũng ngủ cùng mẹ, mãi đến năm mười hai tuổi con bé mới tự động không muốn ngủ cùng mẹ nữa, cứ thế tự nhiên độc lập ra ngủ riêng một giường thôi.
Hứa Minh Nguyệt chỉ sống cùng với A Cẩm, nghe bạn thân nói vậy nên vẫn luôn không tách giường với A Cẩm, hai mẹ con ngày nào cũng ôm nhau ngủ.
Vì thế trong quan niệm từ nhỏ đến lớn của A Cẩm, mẹ chính là người ngủ cùng con bé.
Hiện giờ trời lạnh, Hứa Minh Nguyệt vẫn chưa thể để A Cẩm một mình ngủ ở phòng khác được. Chưa nói đến chuyện phòng khác không có giường lò sưởi, mà chỉ riêng cái dáng ngủ kiểu "cối xay gió" thần kỳ của A Cẩm thôi là Hứa Minh Nguyệt đã không yên tâm rồi, sợ đêm đến con bé đạp chăn ra mà bị cảm lạnh.
Thế nên Hứa Minh Nguyệt tuy đã "kết hôn" rồi nhưng thực tế cô và Mạnh Phúc Sinh buổi tối vẫn ngủ riêng phòng.
Hứa Minh Nguyệt sang nhà bác thợ mộc già ở thôn nhà họ Đinh mua một chiếc giường cao bằng gỗ thật, tạm thời đặt ở phòng bên phải cho Mạnh Phúc Sinh ở tạm. Giường mới, trải nệm mới, chăn bên trên là hai chiếc chăn bông nặng năm cân, kích thước hai mét nhân hai mét hai, được l.ồ.ng trong một bộ vỏ chăn bằng cotton màu xám thuần túy.
Hứa Minh Nguyệt sợ trên người anh có chấy nên còn bắt anh vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân. Tóc anh ngắn, tắm xong cô cũng không bắt anh phải ra ngoài ngay mà để anh ở trong căn phòng ấm áp của cô lau khô tóc trước rồi mới đưa đồ ngủ cho anh thay.
Đúng vậy, đồ ngủ, được làm từ tấm ga trải giường bằng cotton màu xám trong xe của cô.
Hứa Minh Nguyệt dĩ nhiên là không biết may vá, cô đã nhờ Triệu Hồng Liên may giúp bộ đồ ngủ. Hai tấm ga giường làm được hai bộ, lại làm thêm vài cái quần lót nữa, số vải còn thừa thì đưa hết cho Triệu Hồng Liên.
Triệu Hồng Liên biết người chồng trước đây của cô em chồng này làm ở nhà máy dệt, biết lúc cô ly hôn quay về có mang theo một rương lớn đồ tốt, nên tưởng mảnh vải cotton màu xám này chính là xấp vải mà cô em chồng cất giữ từ trước, nên cũng chẳng thấy lạ lùng gì.
Chuyện này thực sự quá phổ biến ở thời đại này rồi. Một mảnh vải cả nhà không nỡ dùng, cất giữ suốt mấy năm trời để đợi khi con trai kết hôn thì may bộ đồ mới, hay cho con gái may bộ váy cưới hoặc vỏ gối, nhan nhản khắp nơi.
Vải mới mua về mà dùng ngay mới là chuyện hiếm thấy.
Cô chỉ cảm thán rằng Mạnh kỹ thuật viên này thực sự đã ở rể nhà cô em chồng rồi. Miếng vải cotton tốt như vậy mà cô cũng nỡ mang ra may đồ cho anh mặc, nếu là người khác sớm biết có chuyện tốt như vậy thì ngưỡng cửa nhà cô chắc đã bị dẫm nát từ lâu rồi, làm gì đến lượt Mạnh kỹ thuật viên ngoại tỉnh này chứ?
Cô là một tay may vá giỏi, thêu thùa hoa lá cành thì có lẽ hơi khó khăn vì không có truyền thống chuyên nghiệp để học tập, nhưng chỉ là cắt may quần áo thì tay nghề lại rất nhanh nhẹn, lại có bà nội giúp đỡ nên rất nhanh đã làm xong một bộ trước.
Cô tưởng đây là quần áo mặc ra ngoài cơ, nào ngờ đây lại là đồ ngủ Hứa Minh Nguyệt chuẩn bị cho Mạnh Phúc Sinh mặc.
Hứa Minh Nguyệt nhìn Mạnh Phúc Sinh với mái tóc được chải chuốt gọn gàng, trên người tắm rửa sạch sẽ thanh sảng, râu ria trên mặt cũng đã được cạo sạch, mặc bộ đồ ngủ vừa vặn ngồi trên giường lò cùng A Cẩm chơi xếp hình thì thấy vô cùng hài lòng. Sau đó cô bèn đuổi Mạnh Phúc Sinh về phòng ngủ bên phải đi ngủ.
Mấy ngày liên tiếp đều như vậy.
Chỉ là Mạnh Phúc Sinh này chẳng biết tại sao lại bám cô dữ dội như vậy. Không chỉ buổi tối anh lưu luyến không muốn rời xa cô, muốn quấn quýt bên cô, mà ban ngày cũng bám cô kinh khủng, một khắc cũng không nỡ rời xa. Cô ở đâu là anh cũng ở đó, lúc thì đọc sách, lúc thì nhìn cô.
Ngay cả trong lúc dạy học cho A Cẩm anh cũng phải nhìn cô một cái, đôi mắt đào hoa tràn đầy ý cười, đáy mắt đều là sự ấm áp.
Hứa Minh Nguyệt lại chẳng bao giờ coi những thứ đó là chuyện to tát. Người ta vẫn bảo muốn xem một người đàn ông là người hay là ma thì chỉ có đến lúc m.a.n.g t.h.a.i sinh con mới biết được.
Ví dụ như người chồng cũ "dở sống dở c.h.ế.t" của cô vậy. Trước khi cưới anh ta cũng chu đáo tỉ mỉ vô cùng, cô lên xe anh ta cũng lấy tay chắn trên khung cửa xe vì sợ cô bị va đầu, đủ loại chi tiết chu đáo đến mức khiến bạn cảm thấy người này thực sự rất yêu bạn. Ai mà ngờ được khi bạn m.a.n.g t.h.a.i đến tháng thứ bảy thứ tám, bạn bảo anh ta lúc về thuận đường mua giúp ít trái cây thôi mà anh ta cũng không chịu nữa chứ?
Vì thế việc Mạnh Phúc Sinh hiện giờ tỏ ra bám cô cũng được, siêng năng cũng được, hay quan tâm đến việc học tập sinh hoạt của A Cẩm cũng được, Hứa Minh Nguyệt cũng chỉ cười trừ cho qua thôi, chẳng coi là thật. Cô chỉ đặc biệt yêu thích khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú và đôi bàn tay xương xẩu thon dài mạnh mẽ của anh thôi. Cụ thể biểu hiện ở chỗ cô đã chuẩn bị cho anh những lọ gốm nhỏ đựng kem bôi mặt và kem bôi tay, bắt anh sáng tối đều phải bôi mặt bôi tay.
Hằng ngày đối diện với một khuôn mặt đẹp trai quá mức và đôi bàn tay gợi cảm đẹp đẽ như vậy, Hứa Minh Nguyệt cảm thấy cuộc sống dường như tươi sáng thêm vài phần. Anh đứng trong căn nhà tồi tàn này thực sự mang lại cảm giác "nhà tranh rực rỡ".
Vì Hứa Minh Nguyệt sợ A Cẩm ghen tị nên anh cũng cố kìm nén khao khát muốn được gần gũi với cô, dành nhiều tâm sức và thời gian hơn cho A Cẩm, mang lại cho con bé nhiều cảm giác an toàn hơn, dần dần bồi dưỡng ý thức độc lập cho A Cẩm, cho đến khi A Cẩm bày tỏ với Hứa Minh Nguyệt rằng con bé muốn ngủ một mình một phòng.
Thực ra kiếp trước A Cẩm cũng đã từng bày tỏ ý muốn được ngủ riêng một phòng rồi, chỉ là con bé chưa bao giờ thực hành cả, miệng thì bảo: "Mẹ ơi, ngày mai con sẽ ngủ một mình ạ."
Rồi đến tối lại theo thói quen chạy sang giường Hứa Minh Nguyệt, kéo cánh tay Hứa Minh Nguyệt ra rồi tự nhiên rúc vào lòng cô.
Hôm nay sau khi vệ sinh cá nhân xong, Mạnh Phúc Sinh vẫn không vội vàng, mà cùng A Cẩm thu dọn đồ chơi xếp hình rồi nói với A Cẩm: "Muộn lắm rồi, để ba kể cho con nghe một câu chuyện trước khi ngủ rồi mình đi ngủ nhé?"
A Cẩm đang trong cơn phấn khích vì có ba mới nên dĩ nhiên Mạnh Phúc Sinh nói gì con bé cũng bảo vâng. Con bé cũng không đòi mẹ phải vào chăn ngủ cùng ngay lập tức. Sau khi có ba mới mẹ vẫn ở bên cạnh con bé hằng ngày, mẹ lúc nào cũng ngủ muộn hơn con bé, đợi con bé ngủ thiếp đi rồi thì mẹ tự nhiên sẽ ở bên cạnh con bé thôi.
Vì thế con bé rất an tâm nằm trong chăn, nghe ba mới kể chuyện cho nghe.
Mạnh Phúc Sinh kể truyện "Hai vạn dặm dưới đáy biển", kết quả mới kể được đoạn đầu thôi mà mắt A Cẩm đã sáng rực lên: "Con biết rồi! Là tàu Nautilus! Câu chuyện này con xem rồi ạ!"
Đây là cuốn sách bắt buộc phải đọc của học sinh lớp hai. A Cẩm – người sắp lên lớp ba vào nửa cuối năm nay – đã đọc xong cuốn sách này từ lâu rồi! Tuy nhiên con bé mới chỉ đọc lướt qua một lần nên giờ nhiều tình tiết đã quên hết rồi, chỉ còn nhớ tên sách và tên nhân vật chính, cả tàu Nautilus nữa thôi.
Mạnh Phúc Sinh hơi ngạc nhiên khi con bé đã xem cuốn sách này rồi, anh tiếp tục kể cho con bé nghe.
A Cẩm dù đã xem cuốn sách này rồi nhưng vẫn nghe một cách say sưa.
Giọng của Mạnh Phúc Sinh như có ma lực vậy, A Cẩm nghe truyện rồi chẳng mấy chốc đã nhắm mắt chìm vào giấc mộng.
Hứa Minh Nguyệt tranh thủ lúc này cũng vào phòng vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt. Tai nghe thấy tiếng kể chuyện trầm thấp trong phòng, đợi khi mọi thứ đã dọn dẹp xong xuôi, cô lau mặt, cổ và tay đi ra thì thấy A Cẩm đã ngủ say rồi.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
Hứa Minh Nguyệt không yên tâm để A Cẩm ngủ một mình nên dĩ nhiên là định ở lại cùng con bé, cô bèn đuổi anh ra ngoài, nhưng lại bị anh nắm lấy tay, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Đêm ở núi hoang đen đặc như mực, dù trong phòng có thắp một ngọn đèn dầu vàng vọt nhưng Hứa Minh Nguyệt vẫn cảm nhận được hơi nóng nhanh ch.óng bốc lên trên mặt mình, và hơi ấm truyền đến từ cơ thể anh. Cô không nhịn được đưa tay đẩy anh đang xáp lại gần ôm mình, nhỏ giọng nói: "Mau ra ngoài đi, A Cẩm đang ở đây đấy!"
Mạnh Phúc Sinh vừa bước ra khỏi phòng là cô định đóng cửa ngay.
Vào đêm "động phòng hoa chúc" hôm đó Mạnh Phúc Sinh cứ tưởng cô sẽ ở cùng anh, ai ngờ sau khi cô đuổi anh ra khỏi phòng thì bản thân cô lại quay về phòng mình đi ngủ.
Anh bỗng cảm thấy lòng mình như trống rỗng, cả người như rơi vào bóng tối lạnh lẽo.
Anh nắm lấy tay cô: "Em không ở cùng tôi sao?"
Hứa Minh Nguyệt chỉ thấy mặt nóng bừng lên, định rụt tay lại, giọng nói cũng nhỏ hẳn đi, lí nhí bảo: "A Cẩm quen ngủ với em rồi, con bé đột nhiên ở một mình em không yên tâm."
Mạnh Phúc Sinh bèn mỉm cười, móc lấy ngón tay cô rồi kéo cô vào lòng. Trên người anh vì vừa ra khỏi phòng ngủ ấm áp nên còn vương chút hơi lạnh của đêm, lại có thêm vài phần mùi hương xà phòng sữa dê dễ chịu.
Anh nhẹ nhàng ôm cô, cho đến khi cơ thể cô không còn cứng nhắc nữa mới ôm c.h.ặ.t thêm một chút, rồi nắm lấy tay cô, ghé sát tai cô nói bằng giọng trầm thấp như đang làm nũng: "Đã bao nhiêu ngày rồi? Em định bỏ mặc tôi một mình nữa sao?"
Khi nói đến câu bỏ mặc anh một mình, giọng anh không giấu nổi vẻ lạc lõng và tủi thân.
"Chuyện này..." Hứa Minh Nguyệt là kiểu người ưa mềm không ưa cứng, đặc biệt là không chịu nổi khi người khác làm nũng với mình, "Cũng không phải như vậy đâu mà..."
Chẳng phải là hơi ngại ngùng sao?
Hứa Minh Nguyệt cũng chỉ nghĩ là anh đã sống độc thân ở đây suốt ba năm trời nên "thèm" rồi, cô cũng có thể thông cảm được. Kiếp trước sau khi ly hôn cô vừa phải chăm con nhỏ vừa phải gây dựng sự nghiệp, bận tối tăm mặt mũi nên chẳng còn tâm trí đâu mà phát triển thêm một đoạn tình cảm nào nữa. Cô cũng đã sống độc thân nhiều năm trời, không phải chưa từng nghĩ đến việc tìm "tiểu tiên nhục" để yêu đương mà không kết hôn, ngặt nỗi một là bận đến mức phân thân không kịp, hai là đủ loại tin tức xã hội về các loại bệnh tật khiến cô sợ mình mắt mù lại tìm phải kẻ tồi tệ, dẫn đến cô hơi sợ hãi những mối quan hệ thân mật sâu sắc.
Yêu đương hay không không quan trọng, sức khỏe quan trọng nhất nhé!
Hoan lạc chỉ là nhất thời, sức khỏe mới là mãi mãi.
Tuy tính cách cô hơi bị động nhưng một khi người khác đã chủ động thì cô cũng không phải kiểu người vặn vẹo làm bộ làm tịch. Dù sao người trước mắt này cũng "xinh xẻo ngon lành", hiện giờ lại là tân hôn nên khi lòng xao động cô cũng không từ chối khi anh đẩy tới.
Ngủ xong rồi là Hứa Minh Nguyệt lật lọng ngay. Cô định ngồi dậy xỏ dép lê về phòng mình ngủ.
Chủ yếu cũng thực sự lo lắng cho A Cẩm chưa từng rời xa cô bao giờ, và cô cũng không quen ngủ cùng người khác ngoài A Cẩm ra.
Cô vừa mới nhúc nhích là Mạnh Phúc Sinh như đã đoán được ý đồ của cô, anh lập tức ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, lật chăn kéo cô lại vào lòng.
