Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 22

Cập nhật lúc: 10/01/2026 11:07

Hứa Phượng Phát sau khi tiễn Hứa Phượng Liên về nhà cũ thì một mình quay trở lại.

Cái lạnh đầu đông xen lẫn hơi ẩm lạnh lẽo bên bờ sông như những đòn tấn công ma pháp, thổi vào khiến xương cốt người ta đau nhức.

Cậu nhóc thu vai lại, tuổi còn nhỏ mà hai tay đã thọc vào ống tay áo, lủi vào trong nhà.

Vừa bước vào ngôi nhà trên núi hoang, lập tức có một luồng hơi ấm bao vây lấy cậu.

Tường lửa của Hứa Minh Nguyệt không chỉ có ở phòng ngủ mà bao trùm cả ngôi nhà.

Đây là lần đầu tiên Hứa Minh Nguyệt đỏ lửa, từ việc đun nước tắm buổi chiều, cho đến hầm thịt suốt một tiếng đồng hồ, buổi tối lại đun nước nóng, trong bếp luôn có củi gỗ ấm áp, nướng cả căn nhà ấm sực lên, ấm đến mức những nốt sưng tấy do lạnh trên mu bàn tay Hứa Phượng Phát bắt đầu ngứa ngáy.

Vết sưng tấy năm nay mới chỉ bắt đầu, đợi đến khi những ngày lạnh nhất kéo đến, lúc đó cả mu bàn tay sẽ nứt nẻ, chảy m.á.u.

Nhưng đây là điều cậu đã quen từ nhỏ.

Thấy Hứa Phượng Phát quay lại, Hứa Minh Nguyệt đã dỗ bé A Cẩm ngủ xong bước ra, khẽ hỏi Hứa Phượng Phát: "A Phát, hôm nay tường lửa trong nhà đốt nóng rồi, trên bếp lò ở bếp có một nồi đất lớn đầy nước nóng, em có muốn tắm một cái không?"

Hứa Phượng Phát vốn không định tắm, nhiều khi cả mùa đông bọn họ cũng chỉ tắm vài lần, lúc quá mệt mỏi ngay cả chân cũng chẳng muốn rửa, cứ thế mà đi ngủ.

Có lẽ hôm nay trong nhà quá ấm áp, bữa thịt kho tàu buổi tối ăn quá thỏa mãn, nhìn thấy nồi nước nóng đầy ắp trong bếp, cậu không nhịn được mà gật đầu: "Vâng ạ."

Thực ra đối mặt với Hứa Minh Nguyệt, cậu có chút gò bó, cậu luôn cảm thấy chị cả có gì đó không giống lúc trước, nhưng lại không nói rõ được là không giống ở đâu.

Lúc chị cả đi lấy chồng cậu đã chín tuổi rồi, đối với người chị cả đã một tay nuôi nấng mình trưởng thành, đương nhiên là rất thân thuộc, nhưng chị cả trước mắt lại khiến cậu vừa thấy quen thuộc vừa thấy xa lạ.

Mọi người đều nói, là do chuyện ly hôn này đã gây kích động quá lớn cho chị cả.

Lại có người nói, chị cả thực ra không phải chị cả của cậu, mà là con ma c.h.ế.t đuối dưới sông.

Nhưng cậu nghĩ, chẳng có con ma c.h.ế.t đuối nào lại làm thịt kho tàu ngon như vậy cho cậu ăn cả.

Hứa Minh Nguyệt nói: "Vậy em bê chậu tắm vào phòng tắm trong phòng chị đi, A Cẩm ngủ rồi, em làm nhẹ tay một chút."

Hiện tại chỉ có phòng ngủ của cô là có phòng tắm, phòng ngủ còn lại không xây phòng tắm, nếu tắm ở phòng kia làm ướt sàn thì buổi tối Hứa Phượng Đài và Hứa Phượng Phát sẽ khó ngủ.

Đồ đạc của Hứa Phượng Phát và Hứa Phượng Đài đều ở nhà cũ, chỗ này thực tế chỉ là nơi ngủ buổi tối của hai anh em, ngoài lớp cỏ khô và rơm rạ lót dưới đất thì chỉ có một chiếc chăn bông cũ nát mà trước đó bọn họ dùng khi ngủ ở lán trên núi hoang.

Nếu cậu muốn tắm ở đây thì cậu còn chưa có quần áo để thay.

Ở nhà cũ thực ra cũng chẳng có quần áo gì cho cậu thay giặt, nhiều nhất cũng chỉ là thay cái áo mỏng bên trong thôi.

Cô tìm trong đống quần áo cũ của mình ra một chiếc sơ mi denim.

Chiếc sơ mi denim này vốn là để khoác ngoài vào mùa xuân hè, không hề mịn màng mềm mại như những chiếc sơ mi mặc sát người, thậm chí sờ vào còn có chút thô ráp của vải bò, màu sắc cũng khá phù hợp với sự giản dị của thời đại này.

Lại tìm thêm một chiếc quần lót chống lộ hàng của bé A Cẩm.

Chiều cao của bé A Cẩm tăng vọt rất nhanh, chưa đầy tám tuổi nhưng chiều cao đã gần 1m40, vì vậy quần áo của con bé thường được Hứa Minh Nguyệt mua tăng thêm 15 đến 20 size.

Ba chiếc quần lót chống lộ hàng mới tinh cô mang theo đều là size 150, quần đùi cotton bốn góc rộng rãi, dài hơn một chút so với quần lót bình thường, ở gấu quần có chun rộng thu vào trong để ngăn trẻ nhỏ bị lộ hàng khi mặc váy chơi đùa.

Dù sao bé A Cẩm thật sự rất năng động, leo trèo lộn nhào không lúc nào nghỉ, mỗi ngày tập bơi ba ngàn mét cũng không tiêu hao hết năng lượng dồi dào của con bé.

Nhắc đến bơi lội, từ khi đến đây, bé A Cẩm đã một tháng không bơi, cũng không tập bơi và rèn luyện hàng ngày, bây giờ đến núi hoang thì có thể bắt đầu tập luyện lại rồi, tuy không cần đi thi đấu nhưng ở đây gần sông, bé A Cẩm lại thích bơi, rất khó để ngăn con bé ra ao hoặc sông bơi vào mùa hè, vì vậy kỹ năng bơi lội vẫn không thể bỏ.

Đặc biệt là những người sống ven sông như bọn họ còn đặc biệt mê tín, lấy thôn họ Hứa làm ví dụ, mỗi mùa hè ở thôn họ Hứa đều có trẻ con c.h.ế.t đuối, thế là có lời đồn mê tín rằng, vì hình dáng thôn họ Hứa giống như một con thuyền, thôn họ Hứa lại lớn như vậy, nhân khẩu đông đúc, nên mỗi năm đều sẽ có người từ trên thuyền rơi xuống nước, chẳng phải sẽ c.h.ế.t đuối sao?

Bảo là mê tín thì đúng là mê tín, nhưng cũng không hẳn là mê tín hoàn toàn, bởi vì bọn họ lớn lên bên bờ sông lớn, trẻ con dù biết bơi nhưng khi không có người lớn trông coi, việc bơi ở chỗ nước sâu vẫn là một việc rất nguy hiểm.

Những kẻ bị c.h.ế.t đuối thường lại chính là những người bơi giỏi nhất.

Còn về phần quần, trong đống đồ cũ của cô đúng là có vài cái, cái nào cũng xấu điên đảo.

Một cái quần ống rộng kẻ caro nữ, lúc đó mua trong phòng livestream, nhìn trên livestream thì khá đẹp, kết quả mua về mặc vào trông như quần chín tấc, có thể khiến người ta trông như tỉ lệ cơ thể 5:5, cô lười trả hàng nên chưa mặc lần nào đã vứt đáy rương.

Còn có một cái quần leo núi chống thấm nước lót nhung màu đen, vốn dĩ mua để mặc khi đưa đón A Cẩm vào những ngày mưa mùa đông để tránh ướt quần gây đau chân, bị vứt đáy rương là vì cô cao, chân dài, cái quần leo núi mua về lúc nào cũng bị ngắn ống, thế là cô dứt khoát mua luôn một cái quần nam về, ống quần thì đủ dài rồi nhưng lại đặc biệt rộng thùng thình, phía trước còn có khóa kéo thiết kế riêng cho nam giới đi vệ sinh, mùa đông cô mặc hai lần rồi chê nó xấu nên không mặc nữa.

Một cái quần jeans lót nhung ống đứng, bất kể là chiều dài hay chất liệu đều rất tốt, nhưng không hiểu sao có một thời gian lại thịnh hành thiết kế kiểu vẩy những đốm sơn lên quần jeans, vì vậy bề mặt cái quần này trông giống như thợ sơn lúc làm việc không cẩn thận làm vẩy đầy đốm sơn không giặt sạch được vậy.

Lúc mua cô không thấy sao, mặc được một lần rồi càng nhìn càng thấy mấy đốm sơn đầy quần đó không ổn, càng nhìn càng thấy xấu!

Đúng rồi, còn có một cái quần lông vũ, lại còn là lông ngỗng nữa.

Xấu đến mức nào ư? Mặt sau nó là màu đen thuần, cái này không vấn đề gì, vấn đề là họa tiết ở phần hai bắp đùi phía trước, là nguyên một hình hoa văn gốm sứ thanh hoa nền trắng.

Nhìn trên ảnh thì cũng được, mua về giặt một lần không hiểu sao màu đen phía sau và hoa văn thanh hoa phía trước lại bị phai một chút, làm loang lổ nền trắng tinh khôi thành màu trắng xanh đen bẩn bẩn, trông như mặc cả chục ngày nửa tháng chưa giặt quần vậy.

Nhưng cái quần này là lông ngỗng, mua cũng chẳng rẻ tí nào, bỏ đi thì tiếc, không bỏ thì lại chẳng mặc ra đường được!

Cái quần jeans vẩy đầy sơn đó Hứa Phượng Phát có thể mặc được, nhưng nó dài quá.

Hơn nữa, trước đây cô chê nó xấu, nhưng đến thời đại này cô không còn lựa chọn nào khác cả, trong vali toàn là quần áo mùa hè, chỉ có bấy nhiêu cái quần mùa đông, cái quần leo núi nam đó cô định để dành cho ông nội mình, cái quần ống rộng caro màu nâu thì có thể cho cô út chống rét mùa đông, còn về bộ đồ thể thao màu đen và quần jeans cô mang theo, cô đã đưa cho ông chú, vậy là cô chẳng còn gì để mặc cho mùa xuân thu nữa rồi!

Mặc dù cô muốn giúp ông chú, nhưng cũng phải dựa trên tiền đề là sau khi đã chăm sóc tốt cho bản thân và còn dư sức lực, chuyện hy sinh bản thân vì người khác cô thật sự không làm được!

Cô cũng không muốn làm thánh nhân hy sinh bản thân.

Nếu cô là người vô tư như vậy thì cô đã chẳng làm được cái việc từ nhỏ đã giả vờ yếu đuối, giả vờ mảnh mai để trốn tránh việc đồng áng.

Đưa hai bộ quần áo này cho Hứa Phượng Phát, cô gọi cậu lại rồi đưa cho: "Chị cũng không biết cái quần lót này em có mặc vừa không, nếu mặc thấy chật quá thì em tháo cái chun ở dưới ra."

Hứa Phượng Phát nhận lấy quần áo thì ngẩn người một lát.

Bởi vì chiếc sơ mi denim sờ vào hơi thô, có chút giống cảm giác của vải lanh, Hứa Phượng Phát cũng không nghĩ nhiều, cứ tưởng là quần áo cũ của anh rể cũ để lại, được chị cả mang về.

Ở nông thôn có câu nói cũ: "Mới cho anh lớn, cũ cho anh hai, rách rưới cho đứa thứ ba", câu này vận vào người Hứa Phượng Phát thì thật sự chẳng sai tí nào!

Hứa Phượng Phát từ nhỏ đến lớn mặc quần áo, không phải là đồ cũ Hứa Phượng Đài mặc lúc nhỏ thì cũng là đồ cũ Hứa Phượng Khởi mặc chật để lại.

Hứa Phượng Khởi vốn đã là cái "đứa thứ ba rách rưới" rồi, có thể tưởng tượng được những bộ quần áo cũ nát đó truyền đến tay đứa em út là Hứa Phượng Phát thì đã rách đến mức nào.

Dù sao cậu lớn ngần này rồi vẫn chưa từng mặc một cái quần nào mà m.ô.n.g và đầu gối không có miếng vá, thường là vá hết lần này đến lần khác.

Tính tình cậu thực ra có chút khờ, có chút ngây ngô, chị cả cho quần áo thì cậu cứ nhận lấy thôi.

Trong bóng tối cậu cũng không nhìn rõ quần áo trong tay trông thế nào, chỉ thấy cái quần đùi cầm trong tay khá mềm.

Hiếm khi được tắm một lần, Hứa Minh Nguyệt bèn lấy miếng xà phòng mỡ cừu ban ngày dùng để tắm rửa giặt chăn ra cho cậu, bảo cậu làm ướt người rồi đ.á.n.h xà phòng lên, kỳ cọ cho sạch, sau đó dùng gáo bầu múc nước dội lên người như tắm vòi sen để rửa sạch những vết bùn đất trên người.

Hứa Phượng Phát gãi đầu cười cười, mùa hè cậu toàn ra bờ sông tắm rồi về, mùa đông thì chỉ rửa chân, trên người thực sự rất bẩn, tắm xong cậu lần mò mặc chiếc sơ mi denim vào, nằm trong ngôi nhà ấm áp, lần đầu tiên trong đêm mùa đông lạnh giá, cậu có một giấc ngủ an lành không phải run cầm cập vì lạnh.

Chỉ còn lại Hứa Phượng Đài, vẫn đang nương theo ánh lửa yếu ớt từ lò bếp, hì hục đào hầm ngầm.

Phòng bếp nằm ở phía hông phòng ngủ của Hứa Minh Nguyệt, bếp đun củi vừa hay thông với giường sưởi trong phòng ngủ của cô, lò hơi thì thông với tường lửa ở gian trước.

Thực ra người ở vùng này rất ít khi làm tường lửa và giường sưởi, việc chống ẩm toàn dựa vào giường cao.

Nhưng Hứa Minh Nguyệt đã quen với những ngày có sưởi sàn vào mùa đông, không có tường lửa và giường sưởi, hơi ẩm bên bờ sông lại nặng như vậy, mùa đông thật sự rất khó vượt qua.

Cô khẽ gọi Hứa Phượng Đài: "Anh ơi, anh làm việc cả ngày rồi, nghỉ ngơi một lát đi, bây giờ cũng chưa có đồ gì cần cất giữ, hầm ngầm không vội đâu, trên lò có nước nóng, trong phòng không lạnh, hay là anh đi tắm nước nóng cho người ngợm thoải mái chút."

"Không sao đâu, em đi ngủ đi, anh làm xong rồi ngủ."

Hầm ngầm ở nông thôn thực ra rất đơn giản, lấy ví dụ là hầm ngầm ở nhà Hứa Minh Nguyệt hồi nhỏ, chính là một cái hang đất giấu dưới gầm giường của cô, trong hang xếp đầy khoai lang, còn bên trong rốt cuộc trông như thế nào, vì bên trong lúc nào cũng tối thui nên thực tế cô vẫn chưa bao giờ nhìn rõ được toàn cảnh hầm ngầm nhà mình.

Nhưng vì Hứa Minh Nguyệt có gạch và xi măng nên Hứa Phượng Đài muốn đào cho cô một cái hầm ngầm lớn hơn một chút, vuông vức một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.