Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 23
Cập nhật lúc: 10/01/2026 11:07
Anh cũng không dám đào về phía móng nhà mà đào về phía sân mở rộng bên dưới, đến lúc đó lát gạch, trát xi măng, chuột có đào hang cũng không vào được, vừa để cất trữ thức ăn, vừa đề phòng trường hợp có lợn rừng hay sói xuống núi, trên núi hoang không có người, hai mẹ con cô cũng có thể trốn xuống hầm ngầm một lát.
Cũng may là lúc dọn đất đã đào hết rễ cây lên rồi, bây giờ bên trên toàn là đất vàng được lấp sau này, nếu không anh muốn đào ra một cái hầm ngầm thì chẳng biết phải tốn bao nhiêu công sức nữa.
Bát cháo khoai lang và mấy miếng khoai tây uống buổi tối đã tiêu hóa hết, Hứa Minh Nguyệt nghe thấy tiếng bụng Hứa Phượng Đài sôi lên ùng ục, cô đưa miếng thịt kho tàu và quả trứng gà mà anh để lại lúc trước cho Hứa Phượng Đài: "Anh ơi, anh ăn cái này lót dạ đi, trong nồi còn nhiều lắm."
Cô ngồi trên chiếc ghế nhỏ trong bếp, nương theo ánh lửa mờ ảo nhìn dáng người gầy nhom như cái que của ông nội phiên bản thanh niên, đi ra ngoài lấy cái váy len và chiếc áo khoác lông vũ màu vàng đất dáng rộng của mình lại, đưa cho Hứa Phượng Đài xem: "Anh cả, anh xem đây là cái gì?"
Hứa Minh Nguyệt không biết là Hứa Phượng Đài vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày nên thực tế anh bị quáng gà, ánh lửa yếu ớt trên lò không đủ để anh nhìn thấy thứ trong tay Hứa Minh Nguyệt.
"Áo len và áo khoác bông ạ!" Cô lại tiến lại gần hơn một chút, giũ giũ bộ quần áo trong tay trước mặt Hứa Phượng Đài mới khiến anh lờ mờ thấy cô đang cầm quần áo.
Hứa Phượng Đài ngẩng đầu lên khỏi hang hầm ngầm, nhìn về phía Hứa Minh Nguyệt nói: "Lan Tử, anh không có bản lĩnh, không giúp được em nhiều, tiền của em thì em tự giữ lấy, mua thêm vài bộ quần áo cho mình và A Cẩm. Đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện mua cái này cái kia cho bọn anh." Nghĩ đến việc em gái cố ý mua thêm nhiều gạch ngói và xi măng như vậy, biết là cô muốn giúp mình, Hứa Phượng Đài vừa thấy xót xa vừa lo lắng cho cô.
Dưới ánh lửa cam nhạt, đôi mắt trong trẻo của Hứa Minh Nguyệt dịu dàng nhìn Hứa Phượng Đài đang đứng trong hầm ngầm, mắt cong như vầng trăng khuyết: "Nhưng em cứ thích tiêu tiền cho mọi người đấy."
Vì anh là ông nội của em mà!
Có lẽ là do Hứa Minh Nguyệt đứng quá gần anh, vốn dĩ không nhìn rõ gì trong bóng tối nhưng anh lại vô tình nhìn thấy tia sáng dịu dàng trong mắt cô.
Không hiểu sao mũi anh cay cay, có chút lúng túng cúi đầu xuống, dùng bóng tối để che giấu khoảnh khắc yếu lòng của mình.
Thực ra anh không phải là người rất mạnh mẽ hay dũng cảm, chỉ là trách nhiệm của người làm anh khiến anh như một ngọn núi, im lặng chắn trước mặt các em, dùng cơ thể gầy gò của mình chống đỡ gia đình này.
Thực ra anh rất mệt, rất mệt.
Sự mệt mỏi này vốn là sự tê dại lặp đi lặp lại ngày qua ngày như không có điểm dừng.
Nhưng sự thương xót trong mắt em gái giống như trong ngày đông giá rét có người đưa cho anh một ly nước ấm, vừa làm dịu cổ họng khô khốc vừa xua tan lớp sương giá thường xuyên bủa vây quanh người anh.
Hứa Minh Nguyệt vẫn dùng bộ lý lẽ đó để nói với Hứa Phượng Liên: "Chỉ có quần áo nữ thôi, không có đồ nam, nhưng chiếc áo len này rất dài, mặc bên trong người khác cũng không nhìn thấy, dù kiểu dáng thế nào thì ít nhất cũng có thể giữ ấm." Cô suýt nữa thì lỡ miệng gọi một tiếng "ông nội", "Anh ơi, hay là anh đừng đào nữa, thử xem áo len có mặc vừa không, không vừa thì em tìm cách tháo len ra đan lại."
"Còn có cái áo khoác bông này nữa!" Giọng cô hớn hở: "Ấm lắm luôn! Chỉ là hơi nhỏ một chút, anh lên đây thử xem sao, không được thì xem mẹ có sửa lại được không."
Bà nội tuy là chân bó không làm được việc nặng bên ngoài nhưng nữ công gia chánh lại rất khá.
Giọng nói của Hứa Phượng Đài từ dưới hầm vọng lên có chút nghẹn ngào: "Quần áo tốt thế này, em tự giữ lấy mà mặc, cho anh mặc thì phí hoài."
Anh thật sự nghĩ như vậy.
Cả năm trời anh không ở trên đồng ruộng thì cũng ở bãi sông, hoặc là ở hầm than, trên người không là bùn lầy bãi sông thì cũng là bụi than đá, chẳng bao giờ được sạch sẽ.
Bộ quần áo này tuy anh chưa nhìn rõ hình dáng cụ thể nhưng chắc chắn là đồ tốt, nếu mặc ra ngoài bị quẹt hay mòn rách anh sẽ xót c.h.ế.t mất, huống hồ cái nơi hầm than đó, người còn chưa chui vào thì trên người đã chẳng còn mảng màu nào sạch rồi, mặc đẹp thế làm gì? Thà để em gái mặc còn hơn.
Anh là kiểu người điển hình có nhân cách thích hy sinh, từ khi còn là thiếu niên cho đến lúc về già, lúc nào cũng lặng lẽ hy sinh vì người khác, như thể tất cả những điều đó là lẽ đương nhiên, anh đã quen với việc hy sinh rồi.
Nhưng Hứa Minh Nguyệt biết, lão ông này ngoài miệng nói không quan tâm nhưng trong lòng lại cực kỳ thiếu thốn sự quan tâm.
Chẳng hạn như sữa đậu nành cô dùng tiền học bổng mua cho ông, miệng ông nói sữa đậu nành có mùi vị kỳ quái, bảo cô đừng mua nữa, nhưng sáng nào cũng bưng cốc sữa đậu nành chui vào nhóm bạn già của mình, ngồi đó thong thả uống sữa rồi than một câu: "Chao ôi, cái thứ này có gì ngon đâu? Đã bảo nó đừng mua rồi mà cứ nhất định mua cho tôi!"
Cô cũng chẳng thèm quan tâm đến sự từ chối của Hứa Phượng Đài, vươn tay kéo anh lên, nhưng anh lại sợ bùn đất trên người mình làm bẩn Hứa Minh Nguyệt, vội xua tay nói: "Đừng kéo anh, đừng kéo anh, anh tự lên được!"
Sau khi lên, anh vẫn còn chút ngại ngùng, bị Hứa Minh Nguyệt đẩy đi: "Mau đi tắm đi, tắm xong thử xem áo len có mặc vừa không!"
Trên người Hứa Phượng Đài thật sự rất bẩn!
Về cơ bản những người làm việc bên bờ sông không ai có thể giữ được sạch sẽ, mùa đông còn không thể tắm rửa hàng ngày, nếu không sẽ không có quần áo thay, trong một năm ngày anh sạch sẽ nhất chính là từ tối đêm giao thừa đến mùng một Tết.
Theo phong tục ở đây, ngày trừ tịch nhất định phải gội đầu tắm rửa đón năm mới, mùng một Tết dù thế nào cũng phải nghỉ ngơi một ngày.
Tối nay coi như anh lại được sạch sẽ một lần.
Không có đèn dầu, Hứa Minh Nguyệt dứt khoát thắp một bó đuốc, nếu không tối thui chẳng nhìn thấy gì thì bất tiện quá.
Thực ra cô muốn lấy đèn cắm trại ra để chiếu sáng, nhưng nó quá lạc lõng với thời đại này, cô dùng riêng một mình thì còn đỡ, nếu tùy tiện dùng loạn xạ cô sợ bị người ta nghi ngờ là đặc vụ, gián điệp.
Hứa Phượng Đài tắm trong phòng tắm, Hứa Minh Nguyệt cầm đuốc đứng ở gian chính.
Tối nay cả nhà cùng tắm, đã dùng hết sạch một luồng nước đầy trong cái lu nhỏ mà ban ngày cô gánh từ giếng cổ thôn họ Giang về, nghĩ đến đợt hạn hán ba năm sắp tới, cô hơi đứng ngồi không yên, dù sao đuốc cũng đã thắp rồi, thấy trời vẫn chưa muộn lắm, cô dứt khoát cầm đuốc đến nhà bác cả, nhờ Hứa Phượng Tường liên hệ đội thợ khoan giếng giúp cô khoan một cái giếng trên núi hoang.
Hứa Phượng Tường há hốc mồm trước khả năng tiêu tiền của Hứa Minh Nguyệt, vừa mới mua bao nhiêu gạch ngói xi măng, lại còn trả bao nhiêu tiền công, giờ lại muốn khoan giếng trên núi hoang.
Cứ cho là trong tay cô có một ngàn tệ thì cũng không chịu nổi kiểu tiêu pha này chứ?
"Khoan một cái giếng tốn không ít tiền đâu, sao em lại muốn khoan giếng trên núi hoang?"
Bác gái cả cũng khuyên Hứa Minh Nguyệt: "Đầu thôn họ Giang chẳng phải có giếng sao? Giếng thôn họ Hứa thì ở xa, cháu đến thôn họ Giang gánh nước ăn, gánh một thùng nước chắc cũng chẳng ai nói gì cháu đâu?"
Hứa Minh Nguyệt giả vờ vẻ mặt cay đắng: "Sao lại không nói ạ?" Cô nhìn Hứa Phượng Tường: "Anh cả, sau khi em nhảy sông thì sức khỏe không được tốt lắm, đêm xuống cứ hay ho hắng, từ núi hoang này đến thôn họ Giang còn một quãng đường khá xa, ngày nào cũng đến thôn họ Giang gánh nước em thật sự gánh không nổi."
Bác gái cả nói: "Cháu bảo Phượng Đài gánh cho!"
"Anh cả mỗi ngày trời chưa sáng đã phải đi làm, lúc về trời đã tối mịt rồi, làm việc cả ngày vốn đã mệt, sao còn để anh ấy đi gánh nước được nữa?"
Bác gái cả nghe vậy cũng thấy đúng, nhà Hứa Phượng Đài không giống nhà bà, có ba đứa con trai cộng thêm bác cả nữa là bốn lao động khỏe mạnh, bất kể làm việc gì cũng có người hỗ trợ, để những người khác có thể thở phào nghỉ ngơi một lát.
Nhưng nhà Hứa Phượng Đài chỉ có mình anh là lao động chính, quanh năm suốt tháng bị dùng như trâu già, trâu già đến mùa nhàn hạ còn được nghỉ ngơi, chứ Hứa Phượng Đài quanh năm chẳng bao giờ được nghỉ.
Hứa Minh Nguyệt nói: "Dù sao tiền trong tay em để lại cũng chẳng có tác dụng gì, không có phiếu thì ra ngoài ngay cả bao diêm cũng chẳng mua nổi, em cứ nghĩ khoan một cái giếng trên núi hoang, sau này em và A Cẩm dùng nước trên núi hoang cũng thuận tiện hơn, đỡ phải chạy đi xa đến thôn họ Giang gánh nước, lúc không thiếu nước thì còn đỡ, chứ lỡ mà thiếu nước thật sự thì đừng nói là đến thôn họ Giang gánh nước, ngay cả cái giếng trong thôn chắc người ta cũng chẳng cho em gánh đâu."
Điều này quả thực là thực tế, ngay cả bác cả và bác gái cả cũng không còn gì để nói.
Mặc dù nơi này của bọn họ gần sông, phần lớn thời gian không thiếu nước, nhưng cũng không phải là chưa từng bị hạn hán, lúc hạn hán nước giếng đều cạn trơ đáy, người trong thôn dùng nước còn chẳng đủ, người làng khác mà dám đến tranh nước uống, không đ.á.n.h vỡ đầu người ta đã là nhẹ cho rồi.
Đặc biệt là hiện tại cô còn mang cái thân phận bị ly hôn, ở nông thôn thì đó chính là tầng lớp thấp nhất trong chuỗi thức ăn, người ta nhìn thấy rồi chỉ trỏ nói vài câu phiếm đã là tốt rồi, chỉ sợ người ta tìm đến bắt nạt mình thôi.
Bác gái cả gật đầu nói: "Cháu khoan một cái giếng trên núi hoang cũng tốt, sau này đóng cửa lại mà sống cũng không cần cầu cạnh ai. Chỉ là cái việc khoan giếng này tốn nhiều tiền thật đấy, cháu tuy có mấy đồng tiền trong tay nhưng cũng phải tiết kiệm mà tiêu, sau này ngày tháng còn dài lắm."
Hứa Minh Nguyệt khiêm tốn gật đầu, điểm này cô quả thực biết rõ, nhà cô trước đây từng khoan một cái giếng, tốn hết ba ngàn tệ, có những nơi khác nhau, chất đất khác nhau, độ sâu của giếng nước khoan được khác nhau thì giá cả cũng có sự d.a.o động, trước đây cô từng xem trên mạng thấy có nơi ở vùng Trung Nguyên, khoan một cái giếng tốn tận mười ngàn tệ mà còn chưa chắc đã ra nước.
Cô trực tiếp lấy ba trăm tệ đưa cho Hứa Phượng Tường: "Chuyện khoan giếng nhờ cậy cả vào anh cả ạ, số tiền này em cũng không biết có đủ không, thiếu bao nhiêu sau này em bù thêm, em chỉ muốn khoan giếng sâu thêm một chút, tốt nhất là khoan sâu hơn ba mươi mét, chuyện này em muốn làm nhanh một chút, tốt nhất là trước Tết giếng phải khoan xong, nếu không ngày nào cũng đến thôn họ Giang gánh nước ăn thì phiền phức quá."
Hứa Phượng Tường gật đầu, hỏi cô: "Em khoan giếng sâu thế làm gì?"
Cần phải biết rằng, thông thường chi phí khoan giếng được tính theo mét, một mét bao nhiêu tiền, khoan sâu thêm mười mấy mét thì phải tốn thêm rất nhiều tiền.
Hứa Phượng Tường làm sao biết được Hứa Minh Nguyệt là sợ đợt hạn hán sắp tới, nếu khoan giếng nông quá thì đến lúc giếng cạn, nước sẽ không đủ dùng.
Còn về chuyện khoan giếng trên núi hoang không ra nước thì cô thật sự không lo.
Nơi này của bọn họ vì gần sông nên có nguồn nước ngầm dồi dào, kiếp trước khi nơi này chưa có nước máy thì gần như nhà nào cũng có giếng, chưa từng nghe nói nhà nào đào giếng trong sân mà không ra nước cả.
Trên núi hoang cây cối xanh tốt, cỏ cây mọc um tùm, bên cạnh rãnh ruộng rặng liễu rủ bóng, rõ ràng là có nước ngầm.
