Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 380
Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:19
Anh không yên tâm nổi, anh luôn không quên được lúc người đàn bà đó vừa tỉnh dậy, những ngón tay bẩn thỉu vung về phía cổ Sở Tú Tú và đôi chân vùng vẫy đạp về phía Nguyễn Chỉ Hề.
Anh chỉ cần nghĩ đến móng tay nhọn hoắt của cô ta cào về phía Hứa Minh Nguyệt, đôi chân cô ta có thể đạp trúng Hứa Minh Nguyệt là anh không yên tâm nổi, trong lòng đầy rẫy sự nôn nóng.
Nhưng bề ngoài anh nhìn vẫn điềm tĩnh, thậm chí mang theo nụ cười.
Hứa Minh Nguyệt dường như nhận ra sự bất an của anh, sau khi đưa ghế gỗ vào xong cũng không ở lại trong phòng mà đi ra cùng anh ngồi dưới hiên trước gian chính sưởi nắng, nhìn những giọt nước tuyết còn sót lại trong khe gạch ngói trên mái nhà chảy dọc theo hiên giống như bức màn nước nhỏ tí tách rơi xuống, va vào những viên đá cuội trước cửa tạo thành những tia nước nhỏ.
Ánh mắt cô vẫn luôn trong trẻo như thuở ban đầu, lúc nhìn anh cười dường như cũng làm dịu đi sự bất an và nôn nóng tận đáy lòng anh.
Cô nắm tay anh, làm nũng đung đưa một chút: “Anh yên tâm, em sẽ không để mình rơi vào nơi nguy hiểm đâu. Anh xem lúc trước giúp cô ấy lau dọn thân thể có phải đều là Sở Tú Tú và Nguyễn Chỉ Hề giúp đỡ, em đều ngồi thật xa không?”
Cô ngồi thật xa là lúc đó không chịu nổi mùi vị trên người Bạch Hạnh, việc Bạch Hạnh tỉnh dậy đột ngột vùng vẫy kịch liệt là điều lúc đó cô cũng không ngờ tới.
Mạnh Phúc Sinh kéo tay cô đặt lên đùi mình đang ngồi, u u nói: “Em còn bế cô ta nữa.”
Bản thân cô là một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà lại đi bế một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i to béo như vậy, cô có phải đã quên hiện giờ tình trạng cơ thể mình không tiện không?
Hứa Minh Nguyệt lúc đó thực sự quên mất, trong đầu cô nghĩ như vậy, động tác đã nhanh hơn não một bước, bế người ta lên rồi.
Hứa Minh Nguyệt nghẹn lời một thoáng: “Em chẳng phải là lúc đó tình thế cấp bách sao.”
“Lần sau cấp bách em có thể để anh làm.” Mạnh Phúc Sinh biết cô là người thích nhẹ nhàng không thích cứng nhắc, có chuyện gì luôn thương lượng với cô, nói không thông thì cô sẽ làm nũng, đối với cô rất hiệu nghiệm.
Quả nhiên thấy anh lộ vẻ lo lắng, Hứa Minh Nguyệt lập tức thấy chột dạ: “Lần này là em không đúng, lần sau anh nhắc nhở em nhiều vào, em sẽ chú ý. Em hứa đấy.”
Cô vẫn là người rất giữ chữ tín, về cơ bản chỉ cần hứa với người khác chuyện gì, trừ khi gặp phải tình huống đặc biệt bất khả kháng, nếu không đều sẽ nói được làm được.
Cũng chính vì vậy người xung quanh cô luôn rất tin tưởng cô, cũng khiến Mạnh Phúc Sinh ở bên cạnh cô cảm nhận được tràn đầy sự an tâm, cảm nhận được đều là những phản hồi tích cực từ cô.
Cô ngượng ngùng ho một tiếng, mắt nhìn nhìn rau xanh anh trồng trong sân, lại nhìn nhìn cây đào bên tường sân có thân cây đã to bằng đùi cô.
Cây đào này cô trồng ngay từ năm đầu tiên xuyên qua đây, là giống đào giòn có khẩu vị rất ngon, rất ngọt của địa phương. Mấy năm nay qua sự ghép cành và bồi dưỡng của Mạnh Phúc Sinh khẩu vị càng thêm ngọt, quả đào cũng to hơn.
Trong sân còn có hai cây dâu tằm, một cây hồng, hai cây tỳ bà.
Cây ăn quả anh trồng luôn to hơn, ngọt hơn nhà người khác, ngay cả tỳ bà mọc ra cũng tốt hơn nhà khác, khiến A Cẩm không thiếu hoa quả ăn đồng thời cũng trở thành đứa trẻ được yêu thích nhất cả đại đội.
Con bé luôn rất hào phóng, dẫn đầu đưa các bạn nhỏ đến rừng cây ăn quả xung quanh nhà mình mà cha mình trồng để hái quả ăn.
Cây tỳ bà là sau khi Mạnh Phúc Sinh đến mới trồng, lúc này trên cây trọc lốc, chỉ đợi tháng Tư tháng Năm đến là lại trĩu quả đầu cành.
Trong đầu cô không hiểu sao bỗng nhiên hiện lên một câu nói: Đình hữu tỳ bà thụ, ngô phu thành hôn chi niên sở thủ thực dã, kim dĩ đình đình như cái hỷ. (Trong sân có cây tỳ bà, do chồng tôi tự tay trồng vào năm thành hôn, nay đã cao lớn tỏa bóng như tán lọng rồi.)
Mạnh Phúc Sinh không biết cô đang cười cái gì, cô liền đem câu nói mình nghĩ trong đầu kể cho Mạnh Phúc Sinh nghe.
Mạnh Phúc Sinh đầu tiên cảm thấy không lành, hơi nhíu mày một cái, lại nghe cô nói ‘ngô phu’ (chồng tôi), trong lòng dâng lên một luồng ấm áp ngọt ngào, cười kéo tay cô đặt trên đùi, hoàn toàn không có cách nào với cô.
Trong phòng tắm, bác sĩ Trương cuối cùng cũng giúp Bạch Hạnh gội xong đầu.
Tóc cô ấy thực sự bẩn quá, từng gáo nước ấm dội lên đầu cô ấy, xà phòng tinh dầu đ.á.n.h hết lớp này đến lớp khác mới coi như miễn cưỡng gội sạch không còn mùi lạ nữa.
Không chỉ có tóc mà còn có tai và vùng cổ, bác sĩ Trương không biết có phải cô ấy mấy tháng trời chưa từng tắm rửa hay không, vùng cổ hoàn toàn là màu đen, kết lại một lớp dày cộp không biết là cáu bẩn hay là cái gì cứng ngắc.
Bác sĩ Trương là trong quá trình gội đầu cho cô ấy đã thuận tiện làm mềm vùng cổ cho cô ấy, lại thoa xà phòng tinh dầu vò ra lớp bọt mịn màng, dùng xơ mướp kỳ cọ lớp bùn bẩn đã được ngâm mềm ở vùng cổ cho cô ấy.
Bánh xà phòng tinh dầu Hứa Minh Nguyệt cho bà đã bị bà dùng mòn đi một vòng lớn!
Nhưng lúc này bà cũng không màng xót xà phòng tinh dầu nữa. Trong phòng tắm ánh sáng lờ mờ nhưng bà vẫn sờ thấy chấy trên đầu Bạch Hạnh, trên người cô ấy chắc chắn cũng có chấy.
Bác sĩ Trương trái lại không sợ chấy nhưng bà biết Hứa Minh Nguyệt sợ. Nhà cô sạch sạch sẽ sẽ, bà trước đây nghe A Cẩm nhắc qua, mấy năm trước ngay cả em gái ruột của cô là Hứa Phượng Liên qua đây cô còn chê trên đầu con bé có chấy, không cho con bé ngủ lại núi hoang, mãi sau này chấy trên đầu con bé trừ sạch hết mới cùng A Cẩm ngủ qua mấy lần.
Nhưng hiện giờ trong phòng tắm của phòng Hứa Minh Nguyệt, không biết bao nhiêu chấy rận nhảy nhót bị dội xuống lỗ thoát nước. Bà nghĩ lát nữa sau khi tắm xong cho Bạch Hạnh, bà còn phải múc thêm ít nước giếng vào xối rửa phòng tắm của cô thêm vài lần nữa.
Thực ra phòng tắm lờ mờ như vậy cho dù có chấy rận nhảy nhót Hứa Minh Nguyệt xác suất cao cũng không nhìn thấy được, nhưng bác sĩ Trương chính là không muốn để cô thấy khó chịu.
Gội đầu và cổ cho Bạch Hạnh xong bác sĩ Trương cũng thuận tay cởi quần áo trên người cô ấy ra giúp cô ấy tắm rửa.
Lần này Bạch Hạnh chỉ là cơ thể hơi cứng đờ thu mình lại một chút, sau đó so vai chứ không hề phản kháng.
Bác sĩ Trương thấy cô ấy không còn bài xích nữa cuối cùng cũng cởi bỏ được bộ quần áo bẩn thỉu không ra hình thù gì không biết đã bao lâu chưa thay giặt trên người cô ấy ra.
Lúc này mới phát hiện trên người Bạch Hạnh không chỉ có vết bẩn mà còn có vết thương.
Lúc bác sĩ Trương cầm khăn kỳ cọ thân thể cho cô ấy cơ thể cô ấy không ngừng muốn né tránh về phía sau, bác sĩ Trương vẫn luôn nhẹ giọng trấn an cô ấy: “Đứa trẻ ngoan, không sao rồi, chuyện đều đã qua rồi, không phải lỗi của cô, đừng sợ!”
Một câu ‘không phải lỗi của cô’ khiến Bạch Hạnh đang quay lưng về phía bác sĩ Trương trên mặt đầy nước mắt, nước mắt hòa lẫn với những giọt nước trên tóc cũng không phân rõ cái nào là nước mắt, cái nào là giọt nước từ tóc rơi xuống nữa.
Người trong núi đều tưởng cô ấy không nghe hiểu tiếng địa phương của họ, lúc đầu cô ấy thực sự không hiểu, nghe nhiều rồi cũng liền hiểu.
Người ở nơi đó rõ ràng là cô ấy bị bắt nạt, vậy mà luôn chỉ tay vào cô ấy mắng ‘đồ lăng loàn’, mắng cô ấy ‘hồ ly tinh’, mắng cô ấy đủ loại lời bẩn thỉu, khó nghe, thậm chí mười tám năm qua cô ấy chưa từng nghe qua, giống như muốn đạp cô ấy xuống địa ngục còn phải giẫm thêm hai cái trên đầu cô ấy mới hả dạ.
Gương mặt của những kẻ đó trong cơn ác mộng của cô ấy méo mó giống như những con quỷ dữ xé xác quấn lấy cô ấy. Những tiếng nh.ụ.c m.ạ đó giống như những lời nguyền rủa ngày đêm không dứt khiến cô ấy không cách nào thoát ra được.
Bác sĩ Trương cẩn thận lau rửa những nơi bị đ.á.n.h để lại sẹo trên người cô ấy, trong lòng thầm mắng một tiếng súc sinh, thầm nghĩ lát nữa đi ra ngoài nhất định phải mách tội thật kỹ với bí thư Hứa.
Với tư cách là tội nhân bị đưa xuống bến sông Bồ Hà gần ba năm, sự hiểu biết của bà về Hứa Minh Nguyệt có thể nói là rất nhiều. Muốn nói tội nhân bị bắt nhiều nhất, trừng phạt nặng nhất ở bến sông Bồ Hà ngoài những tên g.i.ế.c người không ghê tay ra thì chính là những tên phạm ‘tội lưu manh’.
Ngoài việc phải thường xuyên liên tục đào đá, những kẻ này thỉnh thoảng còn bị ăn roi, làm công việc nặng nhọc nhất, ăn ở kém nhất. Trong nhà tù có ai bắt nạt những kẻ này Hứa Minh Nguyệt cũng chưa từng quản, mặc định bọn chúng chính là tầng lớp thấp nhất của nhà tù. Có thể bị bắt vào nhà tù này thì có mấy kẻ thực sự là người tốt? Kẻ thực sự hiền lành đã sớm được Hứa Minh Nguyệt phân bổ đến những phòng giam khác rồi.
Các tội nhân khác thấy bọn họ bắt nạt những tên phạm ‘tội lưu manh’, các dân binh cai ngục ở nhà tù hoàn toàn không quản, chủ nhiệm sản xuất Hứa Minh Nguyệt cũng giả vờ không thấy, ở trong nhà tù càng thêm bắt nạt những tên phạm tội lưu manh này rồi!
Hứa Minh Nguyệt cũng không ở bên ngoài lâu, cảm thấy bên trong chắc tắm gần xong rồi cô đứng dậy đi tìm một bộ quần áo của mình đặt lên chiếc rương gỗ trong phòng, gõ gõ cửa phòng tắm: “Bác sĩ Trương, tôi để quần áo trên rương ngoài này rồi, lát nữa bà cầm vào thay cho cô ấy.”
“Ơi, được rồi!” Giọng bác sĩ Trương từ bên trong vọng ra.
Đợi đến khi tắm sạch hoàn toàn cho Bạch Hạnh, một bồn gỗ lớn nước tắm, một chậu tráng men nước, cộng thêm ba phích nước nóng để sẵn đề phòng nước nguội thì châm thêm vào đều dùng hết sạch mới coi như miễn cưỡng tắm sạch người.
Dù là cơ thể chưa đầy năm mươi tuổi của bác sĩ Trương cũng mệt đến lả đi.
Bà dùng chiếc khăn vải đay sạch sẽ Hứa Minh Nguyệt đưa cho quấn tóc Bạch Hạnh lại, mặc cho cô ấy bộ quần áo sạch sẽ. Không chỉ có quần áo lót mặc sát người bên trong, Hứa Minh Nguyệt còn tinh ý đặt một chiếc áo lông vũ màu vàng phân hươu vừa rộng vừa to trên rương gỗ.
Kiểu áo lông vũ này bác sĩ Trương cũng có một chiếc y hệt.
Bà không biết Hứa Minh Nguyệt đào đâu ra nhiều chiếc áo lông vũ cùng kiểu dáng như vậy, cũng không quan tâm vấn đề này, chỉ mặc hết quần áo cho Bạch Hạnh, lúc này mới dẫn cô ấy ra gian chính, lau mái tóc ướt sũng cho cô ấy, nói với cô ấy: “Bạch Hạnh, trên tóc cô có chấy, tôi giúp cô cắt ngắn đi có được không? Đợi sau này tóc mọc lại sẽ đẹp thôi.”
Bà vốn còn sợ Bạch Hạnh không đồng ý, không ngờ Bạch Hạnh vừa nghe lời bà nói liền vội lắp bắp nói: “Không... không cần đẹp...” Cô ấy ra tay làm tư thế muốn cắt bỏ: “Cắt... cắt đi, cắt hết đi...”
Mùa đông tóc dài cũng không dễ sấy khô, bác sĩ Trương nhân lúc tóc Bạch Hạnh lau khô một nửa liền ra tay cắt tóc cho Bạch Hạnh. Để tiện trừ chấy bà cắt tóc cho cô ấy chỉ dài hơn tóc đinh một chút, do kỹ thuật có hạn nên tóc cắt có chút nham nhở, nhìn từ phía sau hoàn toàn là kiểu đầu con trai.
Trong khoảng thời gian này Mạnh Phúc Sinh luôn không xuất hiện trước mặt họ.
Đợi bà giúp Bạch Hạnh cắt xong tóc, lật chân tóc ra phát hiện bên trong còn rất nhiều trứng chấy màu trắng chưa rửa sạch, cái này cũng không phải một ngày hai ngày là rửa sạch được, định tuốt hết trứng chấy trên chân tóc xuống cho cô ấy lại sợ tóc cô ấy chưa khô làm cô ấy bị lạnh.
Lúc đi dọn dẹp chiếc giường tre cô ấy nằm phát hiện ga trải giường đã bẩn liền gọi Hứa Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, trong nhà còn ga sạch không? Ga giường của Tiểu Hạnh phải thay rồi!”
Nhà Hứa Minh Nguyệt thứ khác không nhiều chứ ga giường thì cực nhiều.
Cô trực tiếp lấy một chiếc vỏ chăn đưa cho bà, cùng bác sĩ Trương hợp lực đem chiếc chăn bông lót cho Bạch Hạnh l.ồ.ng vào vỏ chăn, lại lót cho cô ấy nửa chiếc đắp nửa chiếc, bên trên đắp thêm một chiếc chăn bông nữa là coi như tạm ổn để giữ ấm.
Bạch Hạnh đã rất lâu, rất lâu rồi không được tắm rửa, mặc quần áo sạch sẽ. Tắm xong gánh nặng ngàn cân trên người cô ấy giống như được trút bỏ, khiến cô ấy nằm trong bộ chăn nệm ấm áp mềm mại, nơi cổ lót một nắm vải đay sạch sẽ, mái tóc được sưởi ấm dưới chậu than đã được l.ồ.ng chụp tre che chắn kỹ càng, trên đỉnh đầu cô ấy là đôi tay nhẹ nhàng tìm tòi của bác sĩ Trương, thỉnh thoảng lại tuốt những quả trứng chấy trên sợi tóc xuống dùng móng tay của hai ngón cái ép nát giống như ép nát từng quả trứng gà nhỏ xíu, phát ra tiếng kêu tách tách tách rất giòn giã, vô cùng giải tỏa căng thẳng.
