Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 381

Cập nhật lúc: 11/01/2026 02:19

Những quả trứng chấy bị ép nát liền thuận tay ném vào chậu than.

Không biết từ lúc nào Bạch Hạnh đã chìm sâu vào giấc ngủ trong chiếc chăn bông ấm áp tỏa mùi nắng.

Bác sĩ Trương thấy cô ấy đã ngủ, tóc cũng đã sấy khô liền lấy một cái ghế dời chậu than đi, nhẹ nhàng đặt đầu cô ấy lên ghế, bản thân thì đi thu dọn những sợi tóc vụn rơi trên mặt đất lúc cắt tóc cho cô ấy lúc nãy. Bà sợ trong tóc vụn có chấy rận nên còn đặc biệt vào bếp múc một ít tro than còn đốm lửa rắc lên chỗ tóc vụn rơi rụng để che phủ, cho dù trên đất có chấy rận và trứng chấy cũng sẽ bị tro than thiêu c.h.ế.t.

Bà quét tóc trên đất cùng với tro than vào trong hót rác định đem đổ xuống dưới gốc cây ăn quả trong sân làm phân bón. Vừa ra khỏi cửa liền thấy Mạnh Phúc Sinh đang đào cây trong sân, có chút không hiểu hỏi: “Tiểu Mạnh à, anh làm cái gì thế này? Cây tỳ bà này đang mọc tốt thế anh đào nó đi làm gì?”

Mạnh Phúc Sinh không nói là vì câu ‘Đình hữu tỳ bà thụ’ của Hứa Minh Nguyệt lúc nãy khiến anh thấy không lành, khẽ nhếch môi cười với bác sĩ Trương một cái: “Chẳng phải xuân đến rồi sao, tôi đem chúng di dời ra rừng quả phía sau xem có thể trồng loại khác không.”

Mấy năm thời gian núi hoang vốn chẳng ai màng tới được anh từng chút một cải tạo thành một rừng quả nhỏ. Mỗi độ mùa quả chín luôn có những đứa trẻ nghịch ngợm trong thôn và những kẻ tham rẻ đến rừng quả núi hoang hái trộm quả.

Hứa Minh Nguyệt cũng không ngăn cản, quả trong rừng nhiều đến mức ăn không xuể. Bây giờ lại không được buôn bán, ngoài việc hái làm ít đồ hộp đào, mứt quả, rượu quả ra thì cũng chỉ có thể làm phong phú thêm cái miệng của lũ trẻ trong thôn thôi.

Trái lại Mạnh Phúc Sinh chăm sóc cây ăn quả rất tốt, mấy năm nay luôn có người đến chỗ anh xin cây ăn quả về trồng. Lúc đầu thấy Mạnh Phúc Sinh là người ngoài địa phương, nhìn bộ dạng lầm lì không biết nói chuyện tưởng anh cũng sẽ không đi mách tội với Hứa Minh Nguyệt nên cứ đòi thẳng, còn tự mình hái trộm. Sau này bị lão hiệu trưởng biết được trực tiếp dẫn người đem cây ăn quả đào về còn mỉa mai châm chọc cho một trận, sau này những người này mới thôi, biết Hứa Minh Nguyệt tuy chỉ có sáng tối mới về núi hoang nhưng thôn họ Hứa, tam phòng nhà họ Hứa không phải người dễ bị bắt nạt. Vợ chồng Hứa Minh Nguyệt tuy ban ngày không ở núi hoang nhưng tam phòng nhà họ Hứa vẫn còn ở đó mà. Sau này lại muốn xin Mạnh Phúc Sinh cây giống ăn quả thì đều mang đồ đến: một nắm rau xanh trồng trong ruộng nhà mình, mấy miếng măng khô nhà tự phơi, một nắm rau dớn khô, bất kể cái gì cũng đều có thể mang đến đổi.

Tiểu Mạnh đồng chí đừng thấy người ít nói chuyện mà lại là người sảng khoái, trừ phi gặp kẻ quá đáng thực sự còn bình thường mang đồ đến đổi anh đều sẽ đổi cho.

Mấy năm trôi qua cả đại đội Lâm Hà gần như nhà nào nhà nấy trước cửa cũng trồng một hai cây ăn quả. Thích ăn đào thì trồng cây đào, thích ăn hạnh thì trồng cây hạnh, trồng nhiều nhất vẫn là cây đào và cây hồng.

Tỳ bà suy cho cùng vẫn quá chua, rất nhiều người già thậm chí là người trung niên răng cỏ không chịu nổi. Thời đại này quá thiếu vị ngọt, trái lại vị ngọt mềm của hồng lại càng thích hợp với khẩu vị của người trung niên và người già hơn, vả lại đất đai và khí hậu địa phương vô cùng thích hợp cho cây hồng sinh trưởng, về cơ bản chỉ cần đem cây hồng trồng xuống đất là chẳng cần quản gì cả, năm sau có thể thu hoạch được rất nhiều quả hồng vừa to vừa đỏ.

Cũng chính là ở phía nam sông lớn của công xã Thủy Bộ mới có thể trồng cây ăn quả như vậy mà không có ai đến c.h.ặ.t phá. Hứa Minh Nguyệt đã chạy đi tỉnh vài lần, cũng đi thành phố Ngô họp vài lần, đi ra ngoài rồi mới phát hiện lũ Hồng tiểu binh bên ngoài vì để ‘cách mạng’, vì để ‘phê đấu’ mà nhiều nơi sắp phát điên rồi. Họ đem những cây đào, cây tỳ bà, cây nho... một loạt các cây ăn quả trồng trong ruộng riêng của xã viên các công xã đại đội đều coi là ‘cái đuôi của chủ nghĩa tư bản’. Họ gọi hành vi trồng cây ăn quả trong ruộng riêng của xã viên là ‘mâu thuẫn giữa cá nhân và tập thể trong việc tranh phân bón, tranh sức lao động, tranh mùa vụ xuất hiện trong sản xuất ruộng riêng’ ①, ra lệnh cho cán bộ quần chúng bên dưới ngẩng đầu c.h.ặ.t trụi tất cả cây ăn quả trong ruộng riêng. Một số đại đội trước khi thành lập công xã vốn đã là làng đào nổi tiếng gần xa, ‘làng tỳ bà’, kết quả một cuộc vận động trôi qua hàng nghìn hàng vạn cây ăn quả bị c.h.ặ.t trụi gây tổn thất cực lớn cho kinh tế địa phương.

Lũ Hồng tiểu binh như vậy cứ cách một thời gian lại lập nhóm đến công xã Thủy Bộ một lần. Nếu trực tiếp đến công xã Thủy Bộ thì còn đỡ, chỉ sợ họ đến các đại đội dưới công xã gây chuyện, Hứa Kim Hổ đuổi không kịp, đám cán bộ đại đội bên dưới lại không dám đắc tội Hồng tiểu binh từ thành phố đến nên chỉ đành mặc kệ họ phá hoại.

Đây cũng là nguyên nhân Hứa Minh Nguyệt muốn thí điểm khai hoang trồng trà cũng chỉ có thể làm ở phía nam sông lớn có sông Trúc ngăn cách với thế giới bên ngoài. Việc trồng trọt ở phía đông sông lớn của công xã vô cùng khó khăn, có thể bạn vừa trồng cây ăn quả xuống thì hôm sau đã bị lũ Hồng tiểu binh dẫn người đến c.h.ặ.t rồi. Cây ăn quả kết trái cần có thời gian, có thể mấy năm chờ đợi trồng trọt cuối cùng đều sẽ hóa thành mây khói.

May thay ở phía nam sông lớn bên này nhờ có Hứa Kim Hổ ở công xã Thủy Bộ chắn cho, lại có núi cao sông dài ngăn cách nên không bị những sự phá hoại do con người gây ra này.

Bác sĩ Trương không hiểu tại sao cái này còn chưa hết tháng Giêng mà Tiểu Mạnh đồng chí đã phải di dời cây ăn quả rồi. Bà đối với những cái này cũng không hiểu rõ, đem đống tro cỏ cây lẫn lộn tóc và xác chấy rận dưới đáy nồi rắc xuống dưới cây đào rồi lại quay vào phòng. Bà phải nói với Hứa Minh Nguyệt về tình trạng cơ thể của Bạch Hạnh hiện giờ.

Đông y tứ chẩn: Vọng, Văn, Vấn, Thiết, trước đó bà mới chỉ bắt mạch cho Bạch Hạnh lúc đang hôn mê, kiểm tra qua tình trạng cơ thể cô ấy, thực tế hạng mục ‘Vấn’ (Hỏi) này cũng vô cùng quan trọng, bà có thể qua việc hỏi han tình trạng cơ thể bệnh nhân để phán đoán tình trạng cơ thể cô ấy rốt cuộc đã đến mức nào.

Bà lo âu nói với Hứa Minh Nguyệt: “Tình trạng cơ thể cô ấy rất không lạc quan. Những triệu chứng tôi dự đoán trước đó cô ấy sẽ xuất hiện tôi vừa mới hỏi han đơn giản trong phòng tắm thì cơ bản đều tồn tại. Điều này sẽ khiến cô ấy gặp phải nguy cơ cực lớn khi sinh nở.” Bà vẻ mặt có chút nặng nề: “Chúng ta có lẽ phải làm tốt sự chuẩn bị cho phương án xấu nhất.”

Cũng tức là có thể cần phải sinh mổ sớm cho cô ấy.

Nguy cơ này cũng cực lớn.

Hứa Minh Nguyệt chỉ trầm ngâm một lát rồi nói: “Cái này tôi sẽ cố gắng hết sức giải quyết.”

Bác sĩ Trương lại lắc đầu nói: “Cái này không phải một mình cô muốn giải quyết là giải quyết được. Cho dù cô có xin được dụng cụ phẫu thuật từ cấp trên nhưng làm một ca phẫu thuật không chỉ là bác sĩ làm phẫu thuật m.ổ b.ụ.n.g, có t.h.u.ố.c kháng sinh là xong đâu, khâu gây mê trước đó của cô cũng cần bác sĩ gây mê.”

Ở đây chỉ có một mình bà là bác sĩ, bà cũng không phải bác sĩ gây mê, bến sông Bồ Hà đơn sơ ngay cả muốn dựng một phòng phẫu thuật vô trùng cũng không dễ dàng.

Bà sợ Hứa Minh Nguyệt sợ liền vươn tay vỗ vỗ lên mu bàn tay cô: “Cô cũng đừng sợ, điều kiện cơ thể cô tốt nên sinh thường sẽ không có vấn đề gì, cho dù có vạn nhất cô cũng có thể đến bệnh viện thành phố hoặc bệnh viện tỉnh nằm viện sớm.”

Hứa Minh Nguyệt là cán bộ công xã, thân phận thành phần hoàn toàn khác với Bạch Hạnh hiện giờ, nguồn lực y tế mà Hứa Minh Nguyệt có thể nhận được cũng khác với Bạch Hạnh.

Kiếp trước lúc Hứa Minh Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i A Cẩm bác sĩ cũng từng nói cô dáng người cao, điều kiện cơ thể tốt. Lúc đó cô không hiểu thế nào là điều kiện cơ thể tốt, chỉ thấy mình đau đến mức không còn cách nào khác chỉ muốn bác sĩ mau ch.óng giúp mình mổ lấy đứa trẻ ra để cô sớm kết thúc nỗi đau đớn này.

Sau này cô mới biết điều kiện cơ thể mình thực sự tốt, đau đẻ bốn tiếng đồng hồ là đứa trẻ đã ra đời, quá trình sinh nở cũng vô cùng thuận lợi. Không chỉ bản thân cô điều kiện cơ thể tốt mà vòng đầu, thể hình, kích cỡ, trọng lượng của t.h.a.i nhi cũng đều ở một con số vô cùng thích hợp để sinh thường.

Nhưng cô không biết điều kiện cơ thể tốt mà bác sĩ Trương nói bây giờ và ‘điều kiện cơ thể tốt’ mà bác sĩ chủ nhiệm kiếp trước nói có phải cùng một cái ‘điều kiện tốt’ hay không. Đối với sự bất lực và những thứ không thể kiểm soát, chưa biết trước, con người luôn mang theo một sự lo lắng và bất an nhất định.

Cuộc trò chuyện của họ không ở trong gian chính vì sợ Bạch Hạnh nghe thấy làm cô ấy sợ hãi, hai người liền đứng dưới gốc cây đào ngoài sân khẽ trò chuyện.

Nói xong chuyện tình trạng cơ thể hiện giờ của Bạch Hạnh bác sĩ Trương lại nói đến chuyện Bạch Hạnh ở lại nhà Hứa Minh Nguyệt: “Cô ấy từ đại đội nào đến còn chưa biết, cũng không tiện cứ ở mãi chỗ cô thế này. Bản thân cô hiện giờ cơ thể cũng còn đang bất tiện, càng không tốt khi còn phải chăm sóc một phụ nữ mang thai. Cô ấy đã là đến báo danh dự thi thì sau này cô định để cô ấy ở ký túc xá trường sao?” Ngừng một chút bà lại nói: “Tình trạng cơ thể cô ấy thế này tốt nhất là đừng để cô ấy ở ký túc xá trường, trong trường lũ trẻ đông, chạy nhảy loạn xạ nếu chẳng may va phải hay đụng phải cũng là một rắc rối.”

Điểm này Hứa Minh Nguyệt trái lại có nghĩ qua, nói: “Điểm thanh niên tri thức phía sau chẳng phải đã xây xong rồi sao? Vốn dĩ là định đợi kỳ thi tuyển giáo viên kết thúc, những giáo viên thi đỗ tiếp tục ở ký túc xá trường, những thanh niên tri thức không thi đỗ toàn bộ sẽ dọn ra ngoài ở điểm thanh niên tri thức. Sau này trong thời gian trường học lên lớp cửa chính đóng lại, người không phải giáo viên và nhân viên nhà trường không được vào, đối với học sinh mà nói tính an toàn cũng cao hơn một chút.”

Hiện giờ dãy nhà ở điểm thanh niên tri thức đã xây xong một dãy, nhưng tính kỹ ra thực tế cũng chỉ có sáu phòng, ở giữa là một gian chính cho mọi người ăn cơm, hai bên mỗi bên hai phòng ngủ, hai bên mỗi bên một gian bếp, sau này nếu đông người một gian bếp không đủ nấu cơm thì có thể chia nam nữ riêng biệt, nhà vệ sinh được sắp xếp ở phía đối diện, ở giữa để lại cho họ một mảnh đất làm ruộng riêng của điểm thanh niên tri thức để tiện cho các thanh niên tri thức sau này tự mình trồng ít rau củ tự ăn.

Nay nhà ở điểm thanh niên tri thức đã xây xong chỉ còn thiếu đồ đạc bàn ghế và đất ruộng riêng chưa được lật lên thôi.

Nhà ở điểm thanh niên tri thức bất cứ lúc nào dọn vào cũng có thể ở được, bên trong cũng là giường sưởi lớn, có điều ngoài giường sưởi lớn ra thì cái gì cũng trống trơn, chẳng có gì cả.

Bác sĩ Trương nói: “Hay là tôi cũng dọn vào đi. A Cẩm hiện giờ đang ở cùng Tiểu Vũ, tôi dù sao tuổi tác cũng lớn rồi ở cùng A Cẩm cũng không tiện lắm. Tôi dẫn Bạch Hạnh dọn vào, tình hình của cô ấy hiện giờ có tôi vào chăm sóc cũng thuận tiện.” Bà lại nói: “Mấy đứa học trò ở bến sông Bồ Hà cô cũng không cần lo lắng, hiện giờ chúng đang giúp tôi thu gom thảo d.ư.ợ.c, tác dụng của một số loại thảo d.ư.ợ.c chúng cũng đều biết cả rồi. Những bệnh đau đầu sổ mũi thông thường dù chúng không biết chữa nhưng xem nhiều rồi bốc một thang t.h.u.ố.c chúng vẫn biết làm, không được thì cứ để chúng đến đây, ở đâu chẳng là dạy.”

Hứa Minh Nguyệt để nâng cao địa vị phụ nữ địa phương đã tìm cho bác sĩ Trương mấy đứa học trò, sáu nam sáu nữ. Không phải không muốn tìm thêm nhiều bé gái mà là bé gái ở địa phương thực sự không dễ tìm, vì bé gái lớn đến sáu bảy tuổi là đã có thể giúp gia đình làm rất nhiều việc rồi, lớn thêm một chút nữa là có thể dùng như một nửa sức lao động, nuôi đến mười mấy tuổi là phải tìm nhà chồng đính hôn gả đi. Mà làm học trò bác sĩ học năm bảy năm mười năm là chuyện bình thường, bé gái bảy tám chín tuổi đến thì ít nhất phải đến mười bảy mười tám tuổi mới coi là xuất sư đơn giản, mà ở độ tuổi này ở địa phương đều đã là tuổi phải lấy chồng rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quyển Vương Ở Thập Niên 60 - Chương 381: Chương 381 | MonkeyD