Rêu Xanh - Chương 106

Cập nhật lúc: 05/04/2026 03:02

Vậy thì tại sao lại muốn khiến cô đau khổ đến thế?

Hắn nghĩ hắn không muốn nhìn thấy cô bị dồn đến tình cảnh này nữa. Vì thế hắn nguyện ý

buông tay. Buông tay để cho cô có được tất cả những gì cô muốn.

Phương Ẩn Niên im lặng nhìn vào mắt cô rồi quay người. Lần đầu tiên hắn lựa chọn cam tâm tình nguyện rời đi.

Ngoài kia mưa như trút nước, cơn bão đã tan. Hắn đóng lại cánh cửa màu xanh biển, lưng dựa vào cửa truyền đến một cảm giác lạnh lẽo. Trong không khí toàn là mùi bùn đất ẩm ướt.

Hắn đi xuống tầng một, bật đèn pin điện thoại rọi vào chiếc hộp điện cũ kỹ ố vàng, kiểm tra tình hình rò rỉ, đoản mạch rồi đẩy công tắc nguồn lên.

Đèn sáng.

Cây non không có ánh mặt trời thì không thể sống được.

Đêm đó hắn ngồi trong xe giữ nguyên một tư thế hồi lâu, nhìn lên ô cửa sổ ấm áp trên tầng 3.

Cuối cùng hắn cũng đã tự học được cách yêu cô.

--

Đêm đó Khấu Thanh mơ một giấc mơ. Trong mơ cô lại bị Khấu Thiếu Tần và Nghiêm Mai vây lấy, họ biến thành những con quái vật dữ tợn gân cổ lên mắng cô là kẻ l.o.ạ.n l.u.â.n. Cô sợ hãi đến mức nhảy thẳng từ cửa sổ xuống nhưng lại được Phương Ẩn Niên ôm lấy, hỏi cô tại sao lại trốn tránh hắn.

Thế là cô lại một lần nữa bừng tỉnh. Điện thoại cũng không sạc được. Cô mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa đi chân trần xuống giường uống một cốc nước. Không biết là vì lạnh hay vì sợ, ngón tay cô vẫn còn run rẩy. Cô dựa vào tường nhìn thấy tấm rèm trong phòng ngủ không biết từ lúc nào đã được Phương Ẩn Niên đổi thành màu xanh rêu giống như ở phòng khách, trước đây cô không hề để ý. Cô đờ đẫn nhìn tấm rèm hồi lâu rồi lại nhìn ánh đèn đường nhàn nhạt mờ ảo ngoài kia, lòng có chút yên ổn lại.

Điều cô không biết là, giờ phút này trong một chiếc Cayenne dưới lầu có một người đàn ông đang hút t.h.u.ố.c, ngẩn ngơ nhìn lên ô cửa sổ leo lét ánh đèn ngủ trên tầng.

--

Khấu Thanh ở Vãn Sơn nửa tháng. Trong thời gian đó cô thẳng tay chặn số của Khấu Thiếu Tần và Nghiêm Mai. Cô phải đăng ký nguyện vọng theo ý mình, dĩ nhiên tiền đề là phải biết rõ mình muốn gì.

Một ngày nắng đẹp, cô đi bộ ngang qua trường Trung học Vãn Sơn vừa vặn thấy các lớp đang học thể d.ụ.c trên sân. Đường chạy nhựa không còn loang lổ nữa mà đã được sơn lại với màu sắc tươi mới. Dưới ánh nắng ch.ói chang của mùa hè, đám học sinh mặc đồng phục đang chơi bóng rổ.

Cô khẽ lẩm bẩm:

“Sao mình vừa đi, trường đã bắt đầu tu sửa lại thế này?”

Quần áo của cô trong nhà đều được Phương Ẩn Niên giữ gìn rất tốt. Cô chọn một chiếc váy trắng để mặc, trông vẫn giống một cô học sinh cấp ba trốn học ra ngoài chơi.

Bác bảo vệ ở cổng trường thấy cô đứng lấp ló ngoài cửa liền bỏ mũ ra gọi:

“Em học sinh kia, có phải em đi muộn không?”

Khi Khấu Thanh quay người lại, bác bảo vệ thấy mặt cô, một gương mặt linh độn, xinh đẹp và tràn đầy sức sống.

Bác mới nhận ra rồi cười:

“Là cháu à, chẳng phải cháu chuyển trường rồi sao?”

Bác bảo vệ trường đã gặp qua quá nhiều người, năm nào cũng có học sinh đến rồi đi. Mỗi năm đều có những học sinh 18 tuổi bước vào cánh cổng này rồi lại rời đi. Không tránh khỏi có chút chai sạn, đa số mọi người bác đều không nhớ rõ duy chỉ có cô bé này. Bác nhớ lại, đa số học sinh đều đi thành từng tốp ba tốp năm cười nói ra khỏi cổng trường, đó là cảnh tượng thường thấy nhất.

Nhưng cô bé này lại có chút khác biệt. Từ lần đầu tiên chính thức mặc đồng phục bước vào trường, cô đã được một người chở bằng xe đạp vào sân.

Vì thế ngay từ đầu bác đã có ấn tượng sâu sắc với cô. Bác còn từng chặn họ lại nghiêm khắc phê bình giáo d.ụ.c một hồi, rằng giai đoạn cấp ba nam nữ tiếp xúc phải có chừng mực, chuyện cùng đi chung một chiếc xe đạp rõ ràng là điềm báo của yêu sớm!

Bác bảo vệ chặn hai đứa lại giữa khung cảnh cổng trường nhộn nhịp người qua lại, dưới ánh đèn đường mờ ảo. Bác để ý cậu học sinh phía trước mặc bộ đồng phục cấp ba màu xanh trắng, gương mặt tuy sạch sẽ đẹp đẽ nhưng lại toát lên vẻ sắc bén trong đêm tối. Cậu ta một chân chống chiếc xe đạp đen cũ nát, im lặng đối mặt với lời phê bình của bác mà không hề có chút biểu cảm nào.

Mà từ sau lưng cậu ta lại ló ra một cái đầu với gương mặt non nớt đáng yêu, mái tóc dài ngoan ngoãn xõa trên vai, mặc bộ đồng phục cấp hai. Cô bé ôm hai chiếc cặp sách trong lòng, nhảy xuống xe giọng nói giòn tan như một quả táo:

“Anh ấy là anh trai cháu ạ.”

Bác không tin lắm, tuy cả hai đứa đều là những đứa trẻ xinh đẹp nhưng một đứa ngũ quan sắc bén, một đứa ngũ quan dịu dàng nhìn thế nào cũng không giống nhau.

Thế là bác còn phải gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của cậu học sinh kia mới biết được, hóa ra đúng là anh em thật.

Một chiếc xe đạp, hai người, cứ thế trải qua ba năm.

Thật ra cũng không phải bác cố ý để ý mà là thực sự đã thấy được. Suốt ba năm gần như ngày nào cũng như ngày nào, cậu học sinh chở cô em gái đi qua đám đông học sinh trong đêm tối. Cô gái ngồi ở ghế sau xe đạp ôm cặp sách của cả hai, cảnh tượng đó quá đỗi đẹp đẽ cũng quá đỗi ấn tượng.

Khấu Thanh cười, không ngờ bác bảo vệ vẫn còn nhớ mình:

“Cháu về xem một chút ạ.”

“Để quên đồ ở trường à?”

Bác bảo vệ hỏi.

Khấu Thanh khựng lại rồi ma xui quỷ khiến gật đầu:

“Vâng ạ.”

“Vậy vào lấy đi, ra sớm nhé.”

Bác bảo vệ nói.

Thế là Khấu Thanh vốn chỉ định đứng ngoài xem, lại được cho vào. Cô đi qua con đường quen thuộc, khu giảng đường tường đỏ ngói trắng, đài phun nước ở quảng trường trung tâm vẫn đang phun nước, cây long não lớn lên như thể sẽ không bao giờ tàn úa.

Trong khu giảng đường đang là giờ học, không có ai ở hành lang. Cô rón rén bước chân đứng ngoài phòng học lớp 12, nhìn tấm biển lớp màu xanh có chút ngẩn ngơ.

Có người trong lớp phát hiện ra cô. Khấu Thanh hoàn hồn, không muốn làm phiền giờ học bèn rời đi lên lầu đến câu lạc bộ âm nhạc. Thời gian cô ở câu lạc bộ âm nhạc thực ra rất ngắn nhưng nơi đây lại là nơi gửi gắm lý tưởng của cô.

Cô đi đến ngoài câu lạc bộ âm nhạc, thấy bên trong có mấy người đang vây quanh nói chuyện. Người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ sọc xanh trắng quay lưng về phía cô, cao ráo, chân dài, tay cầm một chiếc máy ảnh đang nói gì đó. Trông không giống như đang trong giờ học. Thế là cô bước vào, ba người đang nói chuyện lập tức quay lại nhìn cô.

Khấu Thanh đứng ở cửa thấy người đàn ông mặc áo sơ mi quay mặt lại. Một gương mặt trẻ trung, anh tuấn, mái tóc vẫn màu nâu chỉ là đã được duỗi thẳng, nụ cười vẫn rạng rỡ như cũ, ngay cả không khí cũng như có hương quýt.

Cô sững người một giây:

“Trình Thu?”

Hương long não trong không khí ập đến. Mái tóc dài của Khấu Thanh bị gió thổi lướt qua cằm, ngưa ngứa.

“Thật không ngờ lại gặp em ở đây.”

Trình Thu cười quay người lại nhìn cô.

“Đúng vậy, thật trùng hợp.”

Khấu Thanh đối mặt với cậu.

“Em về khi nào vậy?”

“Mới mấy ngày thôi.”

“Em chuyển trường đột ngột quá.”

Hai người cùng đứng trên hành lang. Trình Thu khuỷu tay đặt lên lan can nghiêng mặt nhìn cô. Khấu Thanh đặt tay ra sau lưng, ánh mắt dừng lại ở cây long não cổ thụ phía dưới.

“Đúng là vậy.”

Khấu Thanh nhẹ nhàng gật đầu.

“Lúc đó tôi còn nghĩ có phải là vì tôi không.”

Trình Thu cười sảng khoái.

“Không có đâu, sao có thể là vì anh được, anh rất tốt mà.”

Khấu Thanh lắc đầu.

“Đây có được coi là một tấm thẻ người tốt muộn màng không?”

Trình Thu cười.

“Không, tôi nói thật đấy. Anh là người tốt, ở bên anh tôi lúc nào cũng rất vui.”

“Chúng ta đã ba năm không liên lạc rồi nhỉ.”

“Ừm, thời gian trôi nhanh thật.”

“Thời gian trôi nhanh, nhưng nói ra cũng lạ. Vừa rồi lúc nhìn thấy em ở cửa lớp, trước mắt tôi vẫn là cảnh tượng lần đầu tiên gặp em.”

Gió thổi tung mái tóc Trình Thu, giọng anh ta mang theo ý cười như đang hồi tưởng.

“Chuyện trước đây…”

Khấu Thanh nhìn về phía cậu.

Trình Thu lắc đầu:

“Trước đây đều là trẻ con, không hiểu chuyện. Từ sau khi em rời đi, anh Phương, có thể thấy được anh ấy rất quan tâm đến em.”

Khấu Thanh lại một lần nữa nghĩ đến chuyện Phương Ẩn Niên nhảy lầu, hơi thở vẫn cứng lại.

“Anh ấy rất yêu em, bây giờ tôi mới hiểu ra có phải là hơi muộn không.”

Trình Thu nói.

Khấu Thanh không nói gì chỉ nhìn vẻ mặt của Trình Thu.

“Ở bên anh ấy, em có hạnh phúc không?”

Trình Thu dừng lại rất lâu, câu hỏi này được thốt ra rất nhẹ nhàng.

Khấu Thanh nhớ lại đêm bão tố tối qua. Cô không phải vì giận dỗi hay muốn trốn tránh mà trở về Vãn Sơn. Chỉ là con người ta khi hoang mang, lạc lối luôn nhớ về nhà, đó là bản năng. Và đối với cô, nói đến nhà của cô thì cô chỉ có thể nghĩ đến Vãn Sơn. Cô không ngờ Phương Ẩn Niên lại bất chấp cơn bão lớn và mưa to như vậy, ướt sũng cả người mà xuất hiện trước mặt cô.

Cô ngửi thấy hương hoa quế thoang thoảng trong gió. Nhắc đến hắn, cô vô thức cúi mắt ngay cả giọng nói cũng trở nên ấm áp:

“Tôi nghĩ, từ ‘hạnh phúc’ đối với tôi quá bao la. Tôi là một người luôn có thể cảm thấy hạnh phúc. Cho dù không có anh ấy, tôi cũng luôn có thể tìm thấy hạnh phúc từ cuộc sống gian nan này, ví dụ như bây giờ.”

Cô vươn tay ra, một chiếc lá rụng rơi vào lòng bàn tay cô:

“Tôi ngửi thấy mùi hoa quế thơm ngát và cảm thấy hạnh phúc. Một chiếc lá cây nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay tớ, giống như được lựa chọn và tham gia vào cuộc sống của nó, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.”

“Tôi dường như không thể hình dung được anh ấy quan trọng với tớ đến mức nào. Chỉ là nếu không có anh ấy, tôi sẽ lại trở nên bơ vơ trong thế giới rộng lớn này. Tôi nghĩ, lúc chúng toi ở bên nhau đều còn quá nhỏ, nhỏ đến mức thế giới quan hoàn chỉnh còn chưa hình thành, đã thực sự dung nhập vào cuộc sống của nhau. Thế nên dường như anh ấy thực sự chính là một phần sinh mệnh của tôi.”

Cả người Trình Thu chấn động, cảm thấy linh hồn như bị một tiếng chuông gõ đến hoảng hốt.

Anh ta biết giữa hai người họ có tình cảm nhưng thực sự không thể tưởng tượng được mối quan hệ giữa họ đã sâu nặng đến mức có thể dùng “một phần sinh mệnh” để hình dung. Bao nhiêu người cả đời có lẽ cũng không chắc có được một tình cảm sinh t.ử gắn bó như vậy. Anh ta lại nghĩ đến, sau khi Khấu Thanh chuyển trường, Phương Ẩn Niên đã ngất xỉu ở trường và cả tin tức về việc hắn nhảy lầu được đăng trên báo.

Những lời nói nặng nề như vậy lại được cô thốt ra một cách nhẹ nhàng.

Trình Thu trong khoảnh khắc chấn động đến mức cứng họng, không nói nên lời.

“Cho nên anh xem, làm sao có người lại không yêu một phần của chính mình chứ?”

Khấu Thanh quay đầu lại cười khẽ.

Cô không nói ra rằng, khi ở Lâm Thị bị ép phải học một mình, bị ép phải chịu sự cô lập, cô sẽ thầm nghĩ trong đầu nếu là anh trai thì anh ấy đối mặt với tình huống này sẽ làm thế nào.

Anh trai nhất định sẽ lạnh lùng coi họ như những hạt bụi không đáng kể, sau đó làm việc của mình làm mọi việc một cách hoàn hảo. Thế là cô bắt chước dáng vẻ của Phương Ẩn Niên, học cách xem nhẹ những điều khó xử đó, nỗ lực làm cho mình trông có vẻ mạnh mẽ không cần bạn bè.

Trong các buổi yến tiệc, cô học theo dáng vẻ của anh trai, nâng ly rượu và nỗ lực mỉm cười, ứng đối một cách dịu dàng lịch sự.

Dường như từ lúc gặp hắn, cô chưa bao giờ thực sự có một ngày rời xa hắn.

Cách hành xử của cô nơi đâu cũng có bóng dáng của hắn.

Hai người họ giống như hai cây đại thụ, bề ngoài nhìn chiều cao, cành lá khác nhau, không hề liên quan nhưng chỉ có hai người họ biết ở dưới lớp đất ẩm ướt tăm tối, những bộ rễ chằng chịt đã sớm đan xen quấn quýt vào nhau giống như mạch m.á.u, không thể tách rời.

“Không nói chuyện của tôi nữa, ânh bây giờ thế nào rồi?”

Khấu Thanh cười quay đầu nhìn anh ta.

“Tôi đăng ký vào trường truyền thông, điểm đủ rồi. Tôi cũng đã thành lập một ban nhạc của riêng mình.”

Trình Thu nhanh ch.óng chớp mắt nói.

“Ban nhạc? Tên là gì?”

Khấu Thanh cười, nhớ lại Trình Thu trước đây đi theo Lý Vân Tán, khóc lóc nói cây đàn guitar của mình bị đập.

“Tên là Thanh Phong.”

Trình Thu không cười, giọng điệu trầm ổn.

“Vậy hôm nay anh đến đây làm gì?”

Khấu Thanh hỏi.

“Đến để chỉ đạo mấy đứa nhóc.”

“Gọi người ta là nhóc con, chẳng phải anh cũng mới tốt nghiệp sao?”

Hai người nhìn nhau cười.

--

Tiếng chuông tan học vang lên. Khấu Thanh và Trình Thu dựa vào lan can nhìn đám học sinh ùa vào câu lạc bộ guitar, đều là học sinh lớp 10 mang theo chút non nớt và những nụ cười vẫn còn ngây thơ hồn nhiên.

“Đi, vào xem thử không?”

“Đi.”

Khấu Thanh đi theo Trình Thu vào câu lạc bộ guitar, thấy hai thành viên ban nhạc kia đã đứng ở trung tâm, một người đã cầm dùi trống ngồi trước bộ trống jazz, một người đứng trước cây đàn piano điện, hai tay đã đặt lên phím đàn.

Trình Thu từ bên cạnh lấy một cây đàn guitar điện đeo lên người, thuận tay gảy nhẹ dây đàn, tiếng đàn trong trẻo lập tức gây ra một trận xôn xao, đám học sinh ngồi dưới bắt đầu hoan hô.

Khấu Thanh vừa định đi xuống hàng ghế khán giả thì bị Trình Thu bắt lấy cổ tay. Ánh mắt anh ta giống hệt như lúc mười bốn tuổi ở tiểu lễ đường của Đại học Nham Sơn muốn cô lên sân khấu hát một bài.

Giữa tiếng nhạc cụ và tiếng ồn ào của học sinh, cậu nắm c.h.ặ.t cổ tay cô:

“Từ năm tôi mười ba tuổi đã muốn thành lập ban nhạc của riêng mình, để, để có thể cùng em biểu diễn một lần.”

“Nếu không phải vì em, có lẽ tôi đã ở nước ngoài học ngành máy tính khô khan mà tôi không thích. Em có bằng lòng làm ca sĩ chính của Thanh Phong một lần không?”

Khấu Thanh nhìn ánh mắt anh ta, cười:

“Đó là vinh hạnh của tôi.”

Giai điệu quen thuộc vang lên, các thành viên khác của ban nhạc đứng sau lưng cô.

Khấu Thanh mặc chiếc váy trắng, lại một lần nữa cầm micro đứng ở trung tâm.

Sự bùng nổ trong lòng cô thông qua micro hóa thành những nốt nhạc nhảy múa trong không khí. Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính khúc xạ thành những tia sáng bảy màu. Giữa khoảnh khắc ch.ói lòa đó, lần này trước mắt cô không hiện lên gương mặt của bất kỳ ai.

Không có gương mặt của anh trai hay ông nội.

Cô chỉ nhìn thấy chính mình.

Trong con ngươi của những bạn học đang ngẩng đầu, mặt đầy ý cười hưng phấn hát theo điệu nhạc, cô thấy một hình ảnh của chính mình đang cầm micro, lấp lánh tỏa sáng.

--

Cuối hạ trời vốn không lạnh như vậy, nhưng vừa qua một trận bão nên không khí lạnh ập đến bất ngờ, nhiệt độ không khí giảm đột ngột. Khấu Thanh đi bộ về nhà ngửi thấy mùi hoa quế thơm ngát, những bông hoa li ti rơi đầy trên mặt đường nhựa.

Cả thế giới như được cơn bão gột rửa, thị trấn nhỏ cũ kỹ có một vẻ ẩm ướt, tươi mới.

Bầu trời giống như một mặt hồ xanh biếc, đã trở lại bình lặng.

Cô mặc váy quá mỏng không đủ ấm nên lạnh đến rùng mình. Cô sờ sờ cánh tay đã nổi da gà của mình.

Ven đường không ít cành cây bị gãy vẫn còn nằm lại đó. Những quán nhỏ ven đường cũng đã bắt đầu lên đèn.

--

Hết chương 106.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.