Rêu Xanh - Chương 107

Cập nhật lúc: 05/04/2026 03:02

Khấu Thanh cuối cùng cũng cảm thấy cả người thả lỏng, không cần phải ngụy trang che giấu bản thân như khi ở thành phố Lâm nữa.

Cành cây dưới chân cô kêu lên kẽo kẹt. Gió ngày một lớn hơn, cô lạnh đến mức không chịu nổi, bèn dừng lại bên đường dậm chân thật mạnh mấy cái để làm nóng người. Cô cúi đầu thấy dây giày bị tuột ra liền ngồi xổm xuống buộc lại.

Giữa đêm khuya đèn đường leo lét, tiếng đường ray xe lửa vang lên đều đặn. Dưới gốc cây hoa quế trong gió đêm, cô thấy Phương Ẩn Niên mặc một chiếc áo sơ mi đen, đeo kính gọng bạc cánh tay vắt một chiếc áo khoác kẻ sọc. Mái tóc trên trán bị gió thổi bay để lộ xương chân mày và nốt ruồi son trên đó.

Rõ ràng đã rất lâu rồi kể từ những ngày hắn còn học cấp hai, ngày nào cũng đón cô tan học. Họ cũng đã xa nhau một thời gian. Hắn không còn mặc đồng phục, thân hình đã trở nên cao lớn vững chãi, gương mặt cũng trở nên sắc sảo trưởng thành. Nhưng hắn chỉ cần đứng đó, cô dường như ngay lập tức bị kéo trở về thời thơ ấu, như thể chỉ mới đứng ở cổng trường đợi hắn năm phút mà thôi.

Tóc mái bên tai bị gió thổi bay vào mắt cô. Cô nhìn Phương Ẩn Niên từng bước tiến lại gần giống như vô số lần trước đây, khoác chiếc áo khoác lên vai cô sau đó cúi đầu nhận lấy sợi dây giày đã tuột từ tay cô.

Những ngón tay thon dài trắng xanh của hắn lướt đi thoăn thoắt. Mặt đồng hồ trên cổ tay lấp lánh nhưng ánh mắt cô lại bị sợi chỉ đỏ trên tay phải của hắn thu hút.

Sợi chỉ đỏ mộc mạc thuần khiết được hắn giấu dưới tay áo, giờ đây đang siết c.h.ặ.t trên cổ tay mảnh mai của hắn, màu đỏ tươi trong bóng tối gần như giống một mạch m.á.u lộ ra ngoài.

Cả hai đều không nói gì.

Phương Ẩn Niên thuần thục thắt một chiếc nơ bướm, cuối cùng còn vuốt lại hai bên cánh nơ cho thẳng thớm.

Khấu Thanh đứng trong gió, hơi ấm từ chiếc áo sơ mi bao bọc lấy toàn thân. Cô lại một lần nữa ngửi thấy mùi xà phòng quen thuộc.

Phương Ẩn Niên từ từ đứng lên trước mặt cô rồi quay người, hơi khom lưng.

Khấu Thanh mím môi, hiểu ý hắn là muốn cõng cô.

Hình thức cãi nhau rồi làm lành của hai người gần như là một loại tình thân. Đó là một sự ăn ý mà cả hai đều ngầm thừa nhận rằng dù có cãi nhau thế nào cũng sẽ không bao giờ chia xa. Giống như khi cãi nhau với người nhà, không cần giải thích cũng không cần xin lỗi chỉ cần một người đưa ra một câu làm lành, cho dù không liên quan gì đến chuyện đã xảy ra trước đó thì hai người cũng sẽ thuận theo tự nhiên mà hòa giải.

Bởi vì họ tin tưởng và yêu thương nhau như người nhà.

Bởi vì họ tin rằng sẽ làm lành như người nhà.

Bởi vì họ hiểu rằng sẽ không bao giờ chia xa như người nhà.

Khấu Thanh còn chưa nghĩ xong phải làm thế nào, phản ứng vô thức của cơ thể đã nhanh hơn một bước. Cô giống như mọi lần trước đây vươn tay vịn lấy vai hắn. Ngay giây tiếp theo chân cô đã được nhấc lên, cõng đi một cách vững vàng.

Vì cơ thể phản ứng theo bản năng, cô vòng hai tay qua cổ Phương Ẩn Niên lại một lần nữa nghe thấy tiếng tim hắn đập.

Hương cỏ dại tươi mát trong gió đêm thật rõ ràng. Ánh đèn hồng của những quán ăn và ánh đèn vàng ấm áp nhàn nhạt đan xen vào nhau. Tiếng cười đùa của trẻ con vang vọng trên bầu trời. Xung quanh là những cột điện quen thuộc dán đầy quảng cáo nhỏ và những sợi dây điện chia cắt bầu trời xanh xám thành vô số mảnh.

Cô như một kẻ lang thang lạc lối xiêu vẹo và mệt mỏi, cuối cùng cũng ngã vào một giấc mơ ấm áp.

Hơi ấm quen thuộc khiến cô thấp giọng lẩm bẩm:

“Tối qua em mơ thấy anh.”

“Mơ thấy tôi cái gì?”

Giọng Phương Ẩn Niên hơi lạnh nhưng lại mang theo một sự dịu dàng vô thức.

“Mơ thấy em chạy đến đâu cũng bị anh bắt được.”

“Em có sợ không?”

Giọng Phương Ẩn Niên hơi khựng lại.

“Trong mơ hình như rất sợ.”

“Vậy ngoài đời thì sao?”

“Ngoài đời không sợ. Vậy anh sẽ chạy đến đâu cũng phải nắm c.h.ặ.t lấy em sao?”

“Nếu em sợ, vậy thì anh sẽ không làm như vậy.”

Phương Ẩn Niên nhấc Khấu Thanh lên cao hơn một chút, bước chân đi rất vững.

“Vậy nếu em phải rời xa anh để đến Nam Hoa thì sao?”

“Anh đưa em đi.”

Khấu Thanh cảm nhận được tiếng ong ong từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn khi nói chuyện làm da đầu cô tê dại. Không ai hiểu rõ tính cách của Phương Ẩn Niên hơn cô, cố chấp đến mức gần như không thể kìm nén, từ nhỏ đến lớn hắn đều như vậy. Cô còn tưởng lần này Phương Ẩn Niên cũng sẽ như trước đây, bề ngoài thì ậm ừ cho qua nhưng sau lưng lại dùng đủ mọi thủ đoạn để ngăn cản cô.

Cô im lặng một lúc không nói gì.

Trong không khí thoang thoảng mùi bánh bao, không biết nhà ai đang nấu cơm, khói bếp từ cửa sổ các nhà tỏa ra.

“Xin lỗi.”

Giọng Phương Ẩn Niên trầm xuống.

“Xin lỗi vì cái gì?”

“Vì trước đây, và cả bây giờ.”

Màn đêm buông xuống, sao và trăng đã lên.

“Nam Hoa không thường mưa chắc em sẽ thích.”

Giọng Phương Ẩn Niên nhàn nhạt.

“Thật ra em không ghét trời mưa đến thế.”

Khấu Thanh nắm một lọn tóc sau gáy Phương Ẩn Niên nói.

“Cũng không thích đến thế.”

“Đúng vậy, em thích trời nắng hơn. Nhưng mà ở bên anh thì ngày mưa cũng không tệ.”

Khấu Thanh lẩm bẩm.

“Hãy đến một nơi không mưa đi.”

“Anh sẽ đi cùng em chứ?”

“Em muốn ở ký túc xá, em còn chưa được trải nghiệm cảm giác ở ký túc xá đâu.”

Khấu Thanh nói liền một mạch.

“Được. Anh đã mua một căn hộ ở đó, đợi em nghỉ anh sẽ qua ở cùng em.”

“Vâng!”

Hai người đi đến bờ sông. Khấu Thanh có chút đói bụng, bèn chỉ vào quán b.ún qua cầu ven đường nói:

“Chúng ta ăn ở đây rồi hẵng về nhé.”

Quán b.ún qua cầu này hai người trước đây cũng từng ăn, lúc còn đi học thỉnh thoảng sẽ đến đây ăn cơm. Khấu Thanh ngồi trên băng ghế nhìn bà chủ:

“Hai bát b.ún gà, đều cho cay ạ.”

“Ôi chao, hai đứa, lâu lắm rồi không đến.”

Bà chủ đang dùng giẻ lau vết bẩn trên bàn, nghe thấy giọng Khấu Thanh liền ngẩng đầu lên kinh ngạc nói.

Nói xong, bà nhìn sang Phương Ẩn Niên đối diện, mặc áo sơ mi đen và quần tây lịch sự, chiếc đồng hồ trên cổ tay vừa nhìn đã biết là hàng xa xỉ. Một chàng trai như vậy không biết có chê quán nhỏ của họ không, bà vội đưa ra một cuộn giấy ăn đặt trước mặt Phương Ẩn Niên:

“Có giấy ăn nhé.”

Phương Ẩn Niên khẽ gật đầu, rút hai đôi đũa tre dùng một lần từ ống đũa, mở một đôi,cẩn thận mài mài đầu đũa rồi mới đưa cho Khấu Thanh.

Khấu Thanh nhận lấy đũa, vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh:

“Anh ơi, ngồi cạnh em.”

Phương Ẩn Niên đối với Khấu Thanh trong những chuyện nhỏ nhặt có một sự chiều chuộng, thuận theo gần như quá mức. Thế là hắn ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.

Bún được mang lên rất nhanh. Khấu Thanh vừa ăn vừa nhớ đến Nghiêm Mai:

“Họ có liên lạc với anh nên anh mới đến đây à?”

Phương Ẩn Niên cầm khăn giấy lau vết bẩn bên miệng Khấu Thanh, nói:

“Ừ, họ nói em mất tích.

“Vậy sao anh biết em ở đây?”

Khấu Thanh chớp mắt.

“Ngoài nơi này ra em còn muốn đi đâu nữa, chân trời góc bể à?”

Phương Ẩn Niên nhìn cô.

“Được, lần sau đi.”

Khấu Thanh cười.

Hai người vừa làm lành đã như chưa từng cãi nhau. Khấu Thanh vô thức lại muốn trêu chọc hắn.

“Không có lần sau.”

Phương Ẩn Niên không cười, giọng nói lạnh lùng lạ thường bóp lấy mặt cô quay về phía mình.

“Được được, em biết rồi.”

Khấu Thanh kéo tay Phương Ẩn Niên xuống, gắp miếng thịt gà đưa đến bên miệng hắn.

Cô cười đến híp cả mắt, há to miệng nói:

“A…”

Phương Ẩn Niên mặt không biểu cảm, gương mặt sắc bén có chút âm u nhìn Khấu Thanh đang trêu chọc mình với đôi mắt sáng long lanh, không chịu mở miệng.

“Em còn đang giận đấy, anh không thể phối hợp với em một chút sao?”

Khấu Thanh giơ giơ đôi đũa, cố tình nói.

“Giận cái gì?”

“Trời bão mà anh cứ thế không quan tâm gì mà lái xe đến phải không? Còn cả chuyện nhảy lầu nữa, anh không biết quý trọng bản thân mình à?”

Khấu Thanh vốn chỉ định nói đùa, trêu chọc hắn nhưng giờ phút này nhớ lại vẫn còn thấy sợ hãi, nói đến mức chính mình cũng tức giận.

Cô đặt mạnh đôi đũa xuống, không ăn nữa, khoanh tay nhíu mày nhìn Phương Ẩn Niên.

Không khí ngưng lại một khắc. Phương Ẩn Niên nhìn vẻ mặt của Khấu Thanh thở dài một hơi:

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi là xong à? Anh có biết hậu quả không, nếu…”

Khấu Thanh phồng má, càng nói càng tức.

Ngay giây tiếp theo, mặt cô đã được người ta trân trọng nâng lên, hai bên má đều là hơi ấm từ lòng bàn tay hắn. Cô trừng lớn mắt, cảm nhận được một nụ hôn nhẹ như lông vũ rơi xuống trán cô sau đó là mí mắt. Cô vô thức nhắm mắt lại, cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dịu dàng rơi xuống hàng mi cô, giống như một bông tuyết tinh khôi rồi lại rơi xuống gò má cô.

Bên tai truyền đến giọng nói mang theo sự hối lỗi của hắn:

“Xin lỗi, anh tưởng em không yêu anh.”

Khấu Thanh không mở mắt. Cô nhắm mắt lại ngược lại càng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn khi nói chuyện và cả đôi môi run rẩy của hắn khi hôn cô. Giống như cả thế giới chỉ còn lại hai người họ.

Cô vòng tay ôm lấy Phương Ẩn Niên vùi đầu vào n.g.ự.c hắn cũng nói lời xin lỗi:

“Vậy thì em cũng xin lỗi, lẽ ra em nên để anh biết em yêu anh.”

Hàng mi cô khẽ rung động, cô mở mắt ra cười cười chỉ vào một chú ch.ó nhỏ màu trắng tinh đang ôm cục xương gặm đến mức tai cứ động đậy bên cạnh bàn ăn, nói:

“Chuyện em yêu anh, cũng chắc chắn như việc ch.ó con yêu xương vậy.”

--

Hai người tay trong tay bước ra khỏi quán ăn nhỏ.

Tay Phương Ẩn Niên lạnh lẽo, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào tay Khấu Thanh. Xương cốt hắn cứng rắn, Khấu Thanh cảm nhận rõ những đốt xương đang ghì c.h.ặ.t lấy cô, c.h.ặ.t đến mức hơi đau nhưng cô không nói gì ngược lại còn nắm c.h.ặ.t lấy hắn.

Đi đến cây cầu bắc qua con sông cạn, đèn hoa vừa lên. Khấu Thanh dựa vào lan can, gió thổi mái tóc bay vào mắt cô. Cô nghiêng đầu nhìn Phương Ẩn Niên nói:

“Đi một vòng lớn, cuối cùng chúng ta vẫn bước ra khỏi cơn mưa đó, phải không?”

Phương Ẩn Niên nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như dòng sông phía sau. Hắn vươn tay nhẹ nhàng vén lọn tóc trên mặt cô gài ra sau tai. Con ngươi vẫn đen kịt nhưng trong đó lại toàn là hình ảnh của cô.

Hắn khẽ thở dài:

“Không biết ở đâu đã cho em ảo giác đó, Khấu Thanh. Anh trước nay chưa bao giờ để tâm đến cơn mưa đó, anh không yếu đuối và vô tội như em nghĩ. Về tính cách của anh, Phương Trung Chi đúng là có một vài nguyên nhân nhưng phần lớn là vì anh chính là người như vậy. Những mặt tối mà em đã thấy, chứng tỏ anh chính là người như vậy, trong xương tủy anh chính là như vậy.”

“Anh không phải vì một tổn thương tình cảm nào đó hay thiếu thốn thời thơ ấu mà yêu em.”

Phương Ẩn Niên nói rồi ôm cô vào lòng, cằm gác lên đỉnh đầu xù lông của cô.

“Anh cũng chỉ là không có bất kỳ lựa chọn nào khác ngoài việc yêu em.”

Tiếng còi xe qua lại, tiếng cười đùa của đám đông, tất cả đều biến thành những đám kẹo bông gòn mềm mại. Đầu óc Khấu Thanh bị những lời nói của Phương Ẩn Niên làm cho mềm nhũn, cảm thấy dưới chân mình không phải là mặt đất mà là kẹo bông gòn.

Cô bị kéo ra khỏi vòng tay của Phương Ẩn Niên, sau đó hơi ấm của hắn liền rơi xuống môi cô. Mềm mại nhẹ nhàng cọ xát giống như cách an ủi của những loài động vật nhỏ.

Trong gió đêm, Phương Ẩn Niên mặc một chiếc áo sơ mi đen, tấm lưng mảnh khảnh hơi cong xuống, bị ngọn gió đang thổi tới phác họa ra đường cong của vòng eo dưới lớp áo. Hắn đang cúi đầu hôn cô, còn cô thì mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh trắng của hắn, dài che cả tay và đầu gối. Chiếc váy trắng bay bay, ngơ ngác đứng bên cầu bị Phương Ẩn Niên hôn đến mức nửa người trên khẽ ngửa ra sau.

--

Đại học Nam Hoa nằm ở thành phố Nam Hoa thuộc cực Nam của đất nước. Khí hậu ở đây dễ chịu quanh năm ấm áp gần như không có tuyết. Mùa đông cũng không cần mặc áo phao, chỉ một chiếc áo khoác là có thể chống lạnh.

Lúc mới đến Khấu Thanh còn có chút không quen. Huyện Vãn Sơn quá ẩm ướt còn Nam Hoa gần như ngày nào cũng có nắng. Sáng sớm từ ký túc xá ra đi học tiết 8 giờ, đều có thể thấy mặt trời màu cam mọc lên cả người đều được nắng chiếu đến mềm nhũn.

“Meo meo.”

Khấu Thanh ôm sách vở đi dưới đại lộ ngô đồng, kéo tay cô bạn gái bên cạnh, thấy một con mèo vàng đang nằm ngửa bụng ngủ trên mặt đất bên cạnh gốc cây.

Cô bạn gái bên cạnh có mái tóc xoăn, buộc thấp sau gáy trông rất dịu dàng:

“Con này hình như là của trường đại học khoa học kỹ thuật bên cạnh. Nhưng mà ngủ thành ra thế này thì cũng không có chút cảnh giác nào, chẳng phải người ta nói họ nhà mèo ngủ rất cảnh giác sao?”

“Ừm, có thể là ăn no quá nên ngủ say thôi.”

Khấu Thanh cười ngồi xổm xuống sờ bụng con mèo lớn màu vàng. Lông nó được nắng chiếu đến ấm áp sờ rất thoải mái.

Cô lấy điện thoại từ trong túi ra mở WeChat, một tay đặt lên đầu con mèo vàng một tay chụp ảnh rồi gửi đi.

--

Hết chương 107.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.