Rêu Xanh - Chương 110
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:46
“Em không lạnh.”
Khấu Thanh lí nhí nói với Phương Ẩn Niên.
“Còn nói không lạnh, vậy lần sau đến tháng đau bụng đừng bắt anh xoa bụng cho nữa.”
Giọng Phương Ẩn Niên nhàn nhạt, bàn tay to lớn của hắn bao trọn lấy chân cô cố gắng làm cô ấm lên.
“Phương tổng?”
Tuy Phương Ẩn Niên và Khấu Thanh đã hạ giọng nói chuyện, trong máy tính không nghe rõ lắm nhưng nói nửa ngày trời mà không ai đáp lại, màn hình từ đầu cuộc họp đến giờ cũng chẳng thấy được mặt chính diện của Phương Ẩn Niên mấy lần, ngay cả bây giờ cũng chỉ là mặt nghiêng. Thế là có người lại cẩn thận gọi một tiếng “Phương tổng”.
Khấu Thanh sợ làm phiền hắn họp, liền đá vào chân hắn ra hiệu cho hắn tập trung. Đổi lại là bàn tay Phương Ẩn Niên từ mắt cá chân cô từ từ di chuyển lên trên, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân cô. Mặt cô đỏ bừng giãy giụa định đứng dậy.
Mãi cho đến khi Khấu Thanh đứng lên kéo lại váy ngủ, Phương Ẩn Niên mới quay đầu lại đáp lời vào máy tính:
“Dự án lần này Âu Dương phụ trách, các người cứ thảo luận trước đi, biên bản cuộc họp tóm tắt những điểm chính rồi gửi lại cho tôi sau.”
Cuộc họp cuối cùng cũng đi vào quy trình chính thức. Khấu Thanh còn lo lắng về bài tập, ngày mai đã phải nộp nên tối nay bắt buộc phải viết xong. Thế là cô cứ nằm sấp trên giường, nghe đi nghe lại bản của Liszt để ký âm. Chưa yên tĩnh được bao lâu đã nghe thấy tiếng bước chân.
Phương Ẩn Niên đứng bên mép giường, tay đút trong túi quần tây nhìn Khấu Thanh đang nằm sấp vắt chéo chân c.ắ.n b.út. Hắn cúi người, hai tay chống hai bên người cô bao trọn cô vào lòng.
Cà vạt rũ xuống giường, hắn hôn lên vành tai cô rồi lại hôn lên dái tai, cọ cọ vào mái tóc vừa mới sấy khô của cô.
Khấu Thanh bị hắn cọ đến ngứa, nghiêng đầu tránh đi. Phương Ẩn Niên lại đuổi theo, không nặng không nhẹ mà bóp lấy gáy cô rồi hôn. Cô cảm thấy Phương Ẩn Niên lúc này rất giống một chú ch.ó lớn cứ đuổi theo ngửi mùi hương của cô. Cô liếc nhìn ra chiếc sofa ngoài kia, nghe thấy trong máy tính vẫn còn đang họp liền nói:
“Không phải vẫn chưa họp xong sao?”
“Không quan trọng.”
Phương Ẩn Niên càng hôn càng đi xuống đã hôn đến cổ cô, hắn buông ra ba chữ “không quan trọng” một cách qua loa.
“Em còn phải làm bài tập.”
Khấu Thanh đẩy đầu Phương Ẩn Niên ra, chỉ vào bài tập giọng điệu chính đáng.
Phương Ẩn Niên bị đẩy ra bèn dứt khoát ngửa mặt nằm xuống giường. Cúc áo trên cùng của chiếc áo sơ mi đã được cởi ra, yết hầu chuyển động. Hắn nhìn dáng vẻ nỗ lực của Khấu Thanh, nói:
“Vậy thì em ngồi họp cùng anh.”
“Sao anh lại dính người thế, anh trai.”
Khấu Thanh cười đến híp cả mắt, cầm cây b.út trong tay gõ nhẹ vào cằm Phương Ẩn Niên.
“Ở bên anh một chút, bé ngoan.”
Phương Ẩn Niên bắt lấy bàn tay đang cầm b.út của cô, ánh mắt nhìn chằm chằm cô ghé vào miệng cô hôn nhẹ. Mái tóc trên trán bị hắn vén lên, để lộ nốt ruồi son đầy quyến rũ.
Chiếc áo sơ mi tôn lên bờ vai rộng của hắn, cổ áo sơ mi cởi ra để lộ xương quai xanh. Dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng ngủ, gương mặt xinh đẹp u tối đó lúc này lại mang theo một ánh mắt đầy cố ý, giọng điệu kéo dài.
Đúng là đẹp đến mức câu hồn đoạt phách.
Khấu Thanh nhìn đến có chút mê mẩn, bất giác bị Phương Ẩn Niên kéo ngồi xuống sofa. Phương Ẩn Niên tay cầm vở và b.út của cô đặt lên đầu gối mình vỗ vỗ. Mãi cho đến khi Khấu Thanh như đang nằm sấp trên đùi hắn viết nhạc, cô mới muộn màng nhận ra.
Đây là câu dẫn!
Đây rõ ràng là câu dẫn trần trụi!
Cuộc họp kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Khi kết thúc chỉ còn lại Âu Dương Tố. Thấy những người khác lần lượt rời khỏi phòng họp, Âu Dương Tố gần như c.h.ử.i ầm lên:
“Lão công lòe loẹt, cái gì mà toàn bộ giao cho tôi phụ trách? Chẳng phải đã nói cái này cậu quyết sách sao, lại đẩy cho tôi à?”
Nghe thấy cuộc họp kết thúc, Khấu Thanh ngồi thẳng dậy chào hỏi với Âu Dương Tố trong máy tính:
“Hello.”
Âu Dương Tố trông có vẻ mệt mỏi rã rời, chắc là đã già đi mười tuổi so với lần trước cô gặp anh ta. Râu ria xồm xoàm, mặc một chiếc áo thun dài tay màu đen ngồi đó, ánh sáng lại không tốt gần giống như là đang ở trong tù.
Khấu Thanh chào xong đã bị Phương Ẩn Niên từ phía sau kéo c.h.ặ.t cổ áo ngủ.
“Không hello gì hết, tôi không bao giờ hello nữa.”
Âu Dương Tố đầy oán khí.
“Tôi mới nghỉ có một ngày, ai bảo các người họp hành làm phiền tôi.”
Phương Ẩn Niên ôm Khấu Thanh tựa vào lưng sofa nhìn Âu Dương Tố trong máy tính, chậm rãi nói với vẻ bất mãn.
“Đại ca ơi, cậu nghỉ một ngày, đây là lúc nào mà cậu nghỉ ngơi.”
Âu Dương Tố kêu rên.
“Nếu có kiếp sau, tôi tuyệt đối sẽ không chọn tin tưởng cậu vào ngày hôm đó.”
Âu Dương Tố nhìn vẻ mặt không quan tâm, đắc ý của Phương Ẩn Niên nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tùy.”
Phương Ẩn Niên không chút biểu cảm, trực tiếp gập máy tính lại.
“Hôm nay anh đến đây là đã hoãn việc gì rất quan trọng à? Như vậy không tốt đâu.”
Khấu Thanh nói.
“Rõ ràng là họ không tốt. Anh khó khăn lắm mới được gặp em một lần, họ còn đến làm phiền.”
Phương Ẩn Niên nói, tay nhấc bổng chân Khấu Thanh lên, ôm cả người cô vào lòng vùi đầu vào cổ cô giọng nói rầu rĩ.
“Anh đang làm nũng đấy à.”
Khấu Thanh phát hiện Phương Ẩn Niên gần như coi cô như một con thú nhồi bông trấn an cỡ lớn, chỉ cần cô ở đó là muốn ôm.
“Anh làm nũng có được phần thưởng gì không?”
Phương Ẩn Niên ngẩng đầu, giọng điệu trầm thấp, nhìn chằm chằm vào môi Khấu Thanh hỏi.
Khấu Thanh nhoài người qua, rất nhanh hôn lên má Phương Ẩn Niên.
“Không đủ.”
Phương Ẩn Niên cười khẽ.
Khấu Thanh hơi trợn to mắt, tâm trạng vui đùa dâng lên.
Cô ôm lấy mặt Phương Ẩn Niên, như chim gõ kiến “chụt” một tiếng hôn từ trán xuống đến cằm hắn.
“Đủ chưa?”
“Vẫn chưa đủ.”
Phương Ẩn Niên lắc đầu.
Khấu Thanh không chịu thua nhìn chằm chằm Phương Ẩn Niên rồi thử di chuyển xuống dưới cằm, hôn lên yết hầu hắn.
Lần này cô cảm nhận rất rõ ràng cơ thể Phương Ẩn Niên cứng đờ.
Sau đó lực tay đang ôm eo cô của Phương Ẩn Niên tăng thêm, gần như là bóp lấy eo cô.
Ngay giây tiếp theo, tư thế vốn là ngồi nghiêng trong lòng Phương Ẩn Niên của cô đã bị hắn nhấc chân trái lên biến thành tư thế ngồi khoá trên người hắn.
Chiều cao hai người chênh lệch quá nhiều, cho dù Khấu Thanh ngồi trên đùi hắn cũng chỉ cao hơn hắn một chút. Không khí dần trở nên lưu luyến, từ phòng ngủ vọng ra tiếng piano khe khẽ từ điện thoại của cô.
Phương Ẩn Niên kéo hai tay cô đặt ra sau cổ hắn để cô ôm lấy mình.
Tư thế này…
Khấu Thanh không tự nhiên giật giật lại bị hai tay Phương Ẩn Niên kìm c.h.ặ.t eo. Thật kỳ lạ ngày thường tay anh trai đều lạnh, sao giờ phút này cô lại cảm thấy đôi tay đặt trên eo mình gần như nóng rực lên.
Bây giờ đổi lại là cô ở thế thượng phong, cúi đầu nhìn Phương Ẩn Niên. Mái tóc dài của cô rủ xuống hai bên, ấm áp thơm ngát giống như một tấm lưới dệt từ lông vũ. Phương Ẩn Niên híp mắt hơi ngửa đầu, yết hầu chuyển động. Gương mặt ngày thường bình tĩnh, lãnh đạm giờ đây lại có một vẻ gần như thành kính cuồng nhiệt.
“Được không, bé ngoan?”
Giọng hắn khàn đi.
Khấu Thanh mặt đỏ bừng, cảm nhận được nhiệt độ từ đôi tay Phương Ẩn Niên đang ôm lấy eo mình. Cô không nói gì, chỉ ôm lấy cổ hắn hôn xuống.
Đổi lại là một nụ hôn mãnh liệt hơn, gần như có một sự vội vàng và khao khát của ngày tận thế. Cổ áo váy ngủ rộng có một vòng ren, theo động tác cọ vào mu bàn tay hắn. Phương Ẩn Niên không kiểm soát được lực đạo, vô thức dùng sức khiến Khấu Thanh khẽ kêu lên một tiếng đau.
Phương Ẩn Niên ngửa đầu hôn lên miệng Khấu Thanh an ủi, nói:
“Bé ngoan làm bằng nước à, hửm?”
Một tay hắn ấn vào sau eo Khấu Thanh ép cô vào lòng mình. Khấu Thanh nép trong lòng Phương Ẩn Niên không kìm được mà rên nhẹ. Cô vươn tay định bịt miệng hắn lại không cho hắn nói những lời khiến người ta xấu hổ nhưng lại vì động tác không kiểm soát được của hắn mà nắm c.h.ặ.t lấy vải áo sơ mi trên vai hắn.
“Nhẹ một chút.”
Khấu Thanh mất hết sức lực, đến cả bây giờ đang ở đâu cũng không biết. Cô mơ mơ màng màng co quắp ngón chân vô thức ôm c.h.ặ.t cổ Phương Ẩn Niên.
“Làm sao nhẹ được? Như thế này có thích không? Bé ngoan.”
Phương Ẩn Niên cúi đầu day dứt, vừa hôn vừa nói bằng giọng khàn đặc.
Khấu Thanh không trả lời chỉ vươn tay vò lấy tóc Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên vừa hôn vừa khẽ c.ắ.n cô, động tác không ngừng hơi thở và lực đạo hoàn toàn rối loạn.
Hơi thở và động tác của cả hai đều rối loạn. Mái tóc dài của Khấu Thanh rơi xuống mặt Phương Ẩn Niên, không ai kịp gạt ra.
Mãi cho đến khi tay Phương Ẩn Niên sờ đến chân cô, ngón tay hắn mới dừng lại ngay bên mép ren. Hắn ngẩng mặt lên, gương mặt xinh đẹp,u tối đó đỏ bừng, mái tóc cũng bị Khấu Thanh vò cho rối tung. Hắn híp mắt lại hơi thở nặng nề:
“Không được, bé ngoan.”
Khấu Thanh hai tay vẫn ôm cổ hắn, chưa hoàn hồn lại trong mắt có những giọt nước mắt sinh lý, hỏi hắn:
“Sao vậy?”
“Đợi em tốt nghiệp.”
Phương Ẩn Niên vươn tay, nhẹ nhàng sờ lên đôi môi ướt át của Khấu Thanh.
“Như vậy là đủ rồi.”
Đủ để anh lại một lần nữa xác nhận,
Toàn bộ d.ụ.c vọng của anh đều bắt nguồn từ em.
--
Đây đã là lần thứ ba Phương Ẩn Niên đi tắm trong tối nay. Khấu Thanh viết xong bản nhạc, nép trong chăn chiếc váy ngủ có chút nhăn. Cô vươn tay kéo lại nếp nhăn, mở khóa điện thoại liền nhận được một loạt tin nhắn.
Hoàng Đậu Nha đã bình luận hai mươi mấy dấu chấm than đỏ tươi dưới bài đăng của cô, dưới cùng còn có một bình luận.
[Khóc khóc khóc, cuối cùng cũng chờ được đến ngày này!]
Và cả bình luận của Dương Kiên:
[Anh em, một đời, chắc chắn, ngón tay cái.]
Khấu Thanh cười, hiểu rằng Dương Kiên vẫn không muốn chấp nhận.
Còn có bình luận của Bạc Thẩm, rất ngắn gọn: […]
Tin nhắn trả lời không xuể, Hoàng Đậu Nha trực tiếp gọi điện thoại đến, kích động đến mức mặt đều đỏ lên, có lẽ đang ở nhà:
“Có phải không, có phải chính thức ở bên nhau rồi không!”
Khấu Thanh mím môi cười.
“A a a a a tớ biết mà, Khấu Thanh! Tớ biết mà! Cậu có biết không, từ hồi cấp hai tớ đã biết một ngày nào đó hai người sẽ ở bên nhau rồi, ai hiểu được chứ, cp tớ ship đi một vòng lớn cuối cùng vẫn ở bên nhau, tớ khóc thật sự.”
Hoàng Đậu Nha vừa nói vừa điên cuồng đ.ấ.m con thú nhồi bông đầu giường, kích động đến mức múa may quay cuồng chỉ thiếu điều nhảy lên một điệu.
“Cấp hai à, lúc đó cậu biết hai chúng tớ không phải anh em ruột sao?”
Khấu Thanh cũng cười theo cậu ấy.
“Không biết, nhưng mà ship vẫn cứ ngon mà, cái khí trường đó, tuyệt vời. Cậu không hiểu được đâu!”
Hoàng Đậu Nha lại một lần nữa đ.ấ.m giường.
Hai người nói chuyện một lúc, đầu dây bên kia liền có tiếng bạn cùng phòng của Hoàng Đậu Nha:
“Cậu đ.ấ.m giường đến mức quản lý ký túc xá đến rồi kìa.”
“Thôi được rồi, dù sao ký túc xá của bọn mình cũng sắp tắt đèn rồi, vậy mai nói chuyện tiếp nhé.”
“Được.”
Cúp máy xong, Khấu Thanh xem tin nhắn liền thấy trong nhóm chat của phòng ngủ, Lâm Vận và các bạn gửi đến, hỏi cô tối nay thế nào kèm theo biểu cảm con ch.ó mặt gian xảo.
Đều là người lớn rồi, thật ra ở đại học những chuyện như vậy thấy nhiều không lạ. Chỉ là Phương Ẩn Niên trông giống như một cao thủ cấm d.ụ.c không có ham muốn nên Lâm Vận và các bạn mới càng tò mò.
Khấu Thanh cười, gõ chữ: [Quán bar đó có vui không?]
Lâm Vận:[? Cậu lại trả lời mình, mình còn tưởng cả đêm nay cậu sẽ không trả lời mình đâu đấy.]
Khấu Thanh đổ mồ hôi: [Làm gì có khoa trương như vậy.]
Lâm Vận gửi đến mấy tấm ảnh chụp ở quán bar, mấy cô bạn đang đứng trên sân khấu giơ ly rượu hát.
“Đang xem gì vậy?”
Phương Ẩn Niên tắm xong, mặc một chiếc áo ngủ lụa màu đen, vén chăn lên hỏi cô.
“Ảnh các bạn ấy đi quán bar.”
Khấu Thanh cười.
Nhìn thế nào cũng thấy buồn cười, Phương Ẩn Niên cao gần 1m90 lại cùng cô ngủ trên chiếc ga trải giường màu hồng nhạt in hình ch.ó con, mèo con, đắp chiếc chăn có viền hoa, còn vẻ mặt bình tĩnh chui vào chăn ôm lấy cô.
“Anh có biết không, bạn bè em còn tưởng anh là kiểu người né tránh, sẽ bạo lực lạnh ấy.”
Khấu Thanh nhớ lại là không nhịn được cười, nằm sấp trên người Phương Ẩn Niên cười đến run cả người.
“Vậy em có nghĩ anh là người như vậy không?”
Phương Ẩn Niên vươn tay chậm rãi vuốt mái tóc dài của cô.
“Lúc đầu anh chính là như vậy mà. Lúc chúng ta mới quen, em tốt với anh thế mà anh còn ghét em.”
Khấu Thanh bĩu môi.
“Bỏ em lại trong mưa một mình về nhà, rõ ràng ghét em còn phải giả vờ rất thích em, làm em trở nên giống một đứa ngốc.”
“Được, là anh sai rồi, sau này anh sẽ bồi thường gấp trăm lần cho em, được không.”
Giọng Phương Ẩn Niên kéo dài.
“Thật ra cũng không cần, anh đối với em sớm đã vượt qua cái điểm xấu ban đầu đó rồi.”
Khấu Thanh như một con lười, tứ chi bám trên người Phương Ẩn Niên nói.
“Rõ ràng là em bạo lực lạnh anh.”
Phương Ẩn Niên xoa đầu Khấu Thanh, cười.
“Em có đâu?”
Khấu Thanh trừng mắt ngồi dậy.
“Vậy tại sao em lại vứt bỏ anh.”
Phương Ẩn Niên tay còn đang kéo một sợi tóc của Khấu Thanh, tay kia gối sau đầu, tóc chưa khô vẫn còn ướt, hỏi lại. Đến lúc này vẫn còn có chút mùi vị oán giận.
Khấu Thanh vừa nghe:
“Đó là vì cuộc sống của anh lúc nào cũng xoay quanh em. Anh đã vì em mà từ bỏ tương lai một lần ở kỳ thi đại học, chẳng lẽ tất cả tương lai của anh đều phải vì em mà từ bỏ sao? Em không muốn.”
“Cũng không nỡ.”
Giọng cô thấp xuống nói thêm.
--
Hết chương 110.
