Rêu Xanh - Chương 111
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:46
“Nếu lúc đó em không rời Vãn Sơn, có lẽ bây giờ chúng ta vẫn còn ở lại cái huyện thành nghèo nàn đó, anh cũng sẽ không bao giờ học được cách để em đi còn em thì sẽ không bao giờ trưởng thành, không có được những trải nghiệm như ở ký túc xá với bạn bè thế này.”
Phương Ẩn Niên không muốn để cô nói thêm nữa, vươn tay ôm lấy cô nhẹ nhàng an ủi:
“Bây giờ đã rất tốt rồi.”
Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau. Phương Ẩn Niên theo thói quen vỗ nhẹ lưng Khấu Thanh dỗ cô ngủ rồi theo yêu cầu của cô, hắn khẽ hát bài ru “Bảo bối”.
Nói một lúc, Phương Ẩn Niên lại nhớ ra một chuyện bèn hỏi cô:
“Quà sinh nhật hai mươi tuổi, em muốn cái gì?”
Khấu Thanh có chút mệt mỏi, không mở mắt ra trả lời:
“Anh tặng gì em cũng thích.”
“Anh sẽ tặng em một món quà khó quên.”
Hắn thì thầm.
--
Nói là yêu xa nhưng đối với Khấu Thanh mà nói thực ra cũng không khác gì ở nhà. Dù sao thì chỉ có từ thứ Hai đến thứ Sáu là không gặp được nhau. Hễ được nghỉ, cho dù chỉ là hai ngày cuối tuần thì Phương Ẩn Niên đều sẽ bay đến Nam Hoa ở cùng cô.
Tất cả những nơi vui chơi ở Nam Hoa, hai người đều đã đi qua. Gạt bỏ thân phận của Phương Ẩn Niên, hai người họ giống như một cặp đôi sinh viên bình thường, đặc biệt là mỗi lần đi siêu thị về nhà. Khi Khấu Thanh kết thúc năm ba, Phương Ẩn Niên cũng bay thẳng qua ăn Tết cùng cô.
Một buổi tối nọ, trong phòng bật điều hòa, Khấu Thanh đi chân trần nằm sấp trên giường ăn vặt thì nghe thấy tiếng cửa mở. Cô không phản ứng tiếp tục xem điện thoại.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân vang lên trên sàn gỗ trong phòng ngủ, Khấu Thanh vẫn không quay đầu lại tay lướt video. Ngay giây tiếp theo, cô đã bị một bàn tay vớt lên ôm vào lòng.
Phương Ẩn Niên vừa về nhà còn chưa kịp cởi áo khoác đen, mang theo hơi lạnh bên ngoài trên vai còn có vài vệt nước do tuyết tan.
“Làm gì vậy.”
Khấu Thanh nhìn hắn, mở miệng.
“Trước đây còn ra cửa đón anh, bây giờ nghe thấy anh về mà không chào đón à?”
Phương Ẩn Niên hạ giọng, mái tóc đen trên trán hơi ẩm ướt vì tuyết, hắn dí sát vào mặt cô c.ắ.n nhẹ vào má cô.
Khấu Thanh bị hắn ôm vừa cọ vừa ngứa, định mở miệng thì khuỷu tay lại đụng vào màn hình điện thoại vừa tạm dừng.
Nhạc nền của video vang lên, Phương Ẩn Niên bị thu hút gần như ngay lập tức nhìn thấy nội dung video trên điện thoại.
Một chàng trai rất đẹp, mái tóc dài rủ xuống mắt, sống mũi có chút giống Phương Ẩn Niên, miệng ngậm vạt áo thun đen để lộ cơ bụng và cơ n.g.ự.c săn chắc.
Cả hai cùng im lặng vài giây. Khấu Thanh muộn màng định vươn tay che mắt Phương Ẩn Niên thì đã bị ném vào trong chăn đệm mềm mại.
“Thích xem cơ bụng à, hửm?”
Phương Ẩn Niên ném Khấu Thanh lên giường nheo mắt lại, từ trên cao nhìn chằm chằm cô hỏi lại rồi vươn tay cởi áo khoác.
“Người khác đẹp lắm sao?”
Giọng Phương Ẩn Niên lạnh đi, hắn tiếp tục vươn tay nới lỏng cà vạt tiện tay ném xuống mép giường.
“Bạn trai của em không có à?”
Phương Ẩn Niên nói rồi tiếp tục cởi cúc áo sơ mi đen. Dáng người hắn rất đẹp, cơ n.g.ự.c dù mặc áo sơ mi đen cũng có thể nhìn ra, chưa kể đến xương quai xanh cách lớp áo sơ mi vẫn có thể thấy được hình dáng, có thể nói là thân hình người mẫu với xương quai xanh căng áo.
Khấu Thanh nhìn đến ngây người, trong khoảnh khắc quên cả việc ngăn cản Phương Ẩn Niên. Cứ thế nằm trên giường, nhìn hắn nói một câu lại cởi một món đồ.
Mãi cho đến khi cởi đến cúc áo giữa để lộ ra một mảng n.g.ự.c lớn, Khấu Thanh mới phản ứng lại mặt đỏ bừng ho khan một tiếng giải thích:
“Xấu lắm, chỉ là video đề xuất thôi, em tiện tay xem một chút.”
“Xấu à, vậy sờ có thích không?”
Phương Ẩn Niên cởi hết cúc áo sơ mi, đứng bên mép giường kéo mắt cá chân của Khấu Thanh, kéo cô đến bên chân mình.
Trong phòng ngủ, Khấu Thanh chỉ bật một chiếc đèn nhỏ mờ ảo. Mắt cá chân cô bị một tay Phương Ẩn Niên nắm lấy không thể thoát ra. Cô chớp mắt nhìn nửa thân trên của hắn.
Phương Ẩn Niên sở hữu một thân hình cơ bắp mảnh mai rất tiêu chuẩn vai rộng eo thon, xương quai xanh cũng rất đẹp có tính thẩm mỹ rất cao. Điều này Khấu Thanh đã biết từ lần đầu tiên gặp hắn.
Nhưng khác với vẻ mảnh khảnh thời niên thiếu, sau khi trưởng thành thân hình hắn rõ ràng đã dày lên, tám múi cơ bụng có đường cong rõ rệt. Hắn lại trắng, gương mặt tinh xảo xinh đẹp. Mái tóc trên trán bị hắn vén lên khi cởi áo, để lộ ra đường nét lông mày đầy mạnh mẽ.
Hắn cố ý nheo mắt lại, dùng một ánh mắt không thể diễn tả nhìn cô khiến Khấu Thanh mặt đỏ tim đập.
Ngay giây tiếp theo, Phương Ẩn Niên liền bắt lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi dậy ghé vào tai cô thì thầm:
“Em sờ thử xem, bé ngoan.”
Tiếp theo hắn thấy vành tai Khấu Thanh đỏ lên đúng như dự đoán. Hắn cười khẽ, dứt khoát kéo tay cô đặt thẳng lên trên đó.
Đầu ngón tay Khấu Thanh tiếp xúc với nhiệt độ hơi lạnh, tay áp lên cảm giác cơ bụng rất rõ ràng. Cô vươn tay chọc chọc ngẩng đầu nói với Phương Ẩn Niên:
“Cứng.”
Hơi thở của Phương Ẩn Niên cứng lại, cơ thể không kiểm soát được mà nắm lấy cằm cô rồi cúi xuống hôn cô.
Khấu Thanh bị hắn hôn đến ngửa người ra sau, eo được hắn đỡ nên cũng không quá tốn sức, chỉ là bị hắn hôn đến cuống lưỡi đau rát cả người ánh mắt đều có chút mê ly.
Giống như một đóa hoa hành, những giọt nước theo đó chảy xuống từ nụ hoa chảy đến bùn đất.
Bên mép giường có một tấm t.h.ả.m lông dài. Nửa thân trên của Phương Ẩn Niên vẫn mặc áo sơ mi, chỉ là cúc áo đã được cởi hết. Hắn một tay cởi cặp kính gọng bạc, dứt khoát quỳ gối trên t.h.ả.m, chiếc quần tây ôm sát cơ thể đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt Khấu Thanh.
Giọng có chút khàn:
“Bé ngoan đẹp quá.”
“Anh hôn một chút.”
“Chỗ nào cũng đẹp, rất muốn hôn.”
Hắn nhẹ giọng nói.
“Bé ngoan ngoan, bảo bối ngoan.”
Phương Ẩn Niên dỗ dành từng tiếng, sau đó ngẩng mặt lên. Gương mặt xinh đẹp, sắc bén đó đỏ bừng, mái tóc rối bù, trên môi vết nước rõ ràng.
“Bảo bối ngoan, tiếp tục nhé?”
Phương Ẩn Niên mổ nhẹ lên môi cô.
Khấu Thanh tay bị Phương Ẩn Niên kéo vòng qua cổ hắn, hoang mang đến mức không nghe rõ hắn nói gì liền vô thức khẽ đáp:
“Vâng?”
Phương Ẩn Niên cười trầm, vươn tay lau đi mồ hôi trên trán Khấu Thanh. Mái tóc rủ xuống mặt cô, hắn vòng tay ra sau nắm lấy tay cô, mạnh mẽ đan mười ngón tay vào nhau ấn tay cô lên chiếc ga trải giường trên đầu.
Động tác mạnh bạo nhưng giọng điệu lại mềm đến mức có thể chảy ra nước:
“Thả lỏng nào, bảo bối ngoan.”
“Cứ như vậy, làm tốt lắm.”
“Rất ngoan, rất tuyệt.”
Ngoài trời bắt đầu có tuyết rơi, những hạt mưa đá mạnh mẽ đập vào tâm nụ hoa. Cánh hoa theo gió tả tơi, đung đưa yếu ớt lay động.
Bị cuồng phong càn quét trông có chút đáng thương.
Phương Ẩn Niên suốt cả quá trình đều gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt cô gần như không chớp mắt. Hắn ôm trọn cô vào lòng. Lúc đầu Khấu Thanh cứ khóc mãi, Phương Ẩn Niên liền vừa ôm vừa hôn động tác lại không ngừng, hốc mắt đỏ đến đáng sợ.
Cuối cùng còn bắt Khấu Thanh phải mở mắt ra nhìn hắn. Khấu Thanh toàn thân không còn chút sức lực nào, đôi mắt thất thần bị Phương Ẩn Niên hôn, nghe thấy tiếng Phương Ẩn Niên van nài bên tai hết lần này đến lần khác:
“Gọi anh, được không.”
Đến lúc sau, Khấu Thanh hoàn hồn lại nhìn hắn gần như vội vàng đang bóp cằm cô, cô đỏ mặt giọng nói vỡ vụn nói không.
“Bé ngoan ngoan.”
Hắn thấp giọng, dỗ dành từng tiếng.
Khấu Thanh hốc mắt đỏ hoe nép trong lòng Phương Ẩn Niên.
Sau một lát Phương Ẩn Niên ôm cô trong lòng, đang lật giở cuốn tuyển tập thơ trên tủ đầu giường. Hắn nghiêng mặt liếc nhìn Khấu Thanh thấp giọng cười cô:
“Sao em còn run thế, em gái.”
Khấu Thanh lườm hắn giọng nói mềm nhũn:
“Muốn uống nước.”
Phương Ẩn Niên bèn xuống giường đi rót cho cô một cốc nước ấm đưa đến bên miệng đút cho cô từng chút một.
“Không thoải mái.”
Khấu Thanh uống xong lại nhíu mày.
Phương Ẩn Niên cười, lại ôm người đi vào phòng tắm dọn dẹp. Lúc trở ra Khấu Thanh được hắn quấn trong chiếc áo choàng tắm dài đặt vào trong chăn đưa cho cô con gấu bông.
Khấu Thanh vừa tức giận lại vừa không có sức lực, bèn quay người đi không nhìn hắn.
“Là anh sai rồi, bảo bối.”
Thái độ nhận sai của Phương Ẩn Niên rất tốt.
“Đừng gọi em là bảo bối!”
Khấu Thanh nghĩ đến từ “bảo bối” là không thể nhìn thẳng được nữa, bèn vươn chân đá hắn nhưng lại bị hắn bắt lấy đặt lên n.g.ự.c.
“Được, anh nói sai rồi, bé ngoan.”
“Cái này cũng không cho gọi!”
--
Ngày Khấu Thanh tốt nghiệp, trời nắng rất đẹp.
Cô mặc bộ lễ phục cử nhân màu hồng, đứng giữa đám đông nhộn nhịp. Cô vẫn giống như thời học sinh trước đây, cho dù cách một biển người tấp nập vẫn có thể ngay lập tức nhìn thấy
Phương Ẩn Niên ở phía xa.
Hôm nay hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay, không thắt cà vạt, bên dưới cũng mặc quần jean và giày vải, rất hiếm khi không mặc vest. Mái tóc cũng mềm mại như năm 18 tuổi, cái dáng vẻ mặc đồng phục đón Khấu Thanh tan học.
Khấu Thanh vốn đang vui vẻ lại không biết tại sao đột nhiên dâng lên một nỗi buồn da diết.
Cô nhìn Phương Ẩn Niên đi xuyên qua đám đông đột nhiên cảm thấy rất buồn. Cảm xúc này đến một cách dị thường mãnh liệt, cô gần như ngay lập tức rơi nước mắt. Thật ra đã rất lâu rồi cô không thấy Phương Ẩn Niên không mặc vest thắt cà vạt. Giờ đây thấy hắn mặc áo sơ mi trắng lại rất giống mấy năm trước ở Vãn Sơn.
Dòng suy nghĩ cuồn cuộn có chút không thể dừng lại, cô nhìn Phương Ẩn Niên bước đến.
Vầng sáng của mặt trời rất lớn. Cô vươn tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, trong lòng đã được nhét vào một bó hoa lớn. Những cánh hoa dành dành trắng tinh gần như trong suốt dưới ánh nắng, hương thơm là một nốt đầu thanh mát mượt mà, sau đó là một hương ngọt ấm áp.
“Sao lại khóc?”
Phương Ẩn Niên vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt cô, mang theo ý cười.
“Không phải anh nói không đến được sao?”
Khấu Thanh nhìn Phương Ẩn Niên trước mặt. Ánh sáng của chiếc áo sơ mi trắng ch.ói lóa dưới nắng. Nhìn gần hắn mặc bộ đồ này càng giống với bộ đồng phục của trường Trung học Vãn Sơn.
Cô càng lúc càng hoảng hốt, vẫn còn có chút muốn khóc.
“Để cho em một bất ngờ. Mỗi giai đoạn trong cuộc đời em, anh đều sẽ không vắng mặt.”
Phương Ẩn Niên mỉm cười.
“Có phải anh cố tình mặc bộ đồ này không?”
Khấu Thanh chỉ vào quần áo của hắn hỏi.
“Lần trước không phải em nói anh mặc đồ trông trưởng thành hơn so với bạn học của em sao?”
Phương Ẩn Niên cười cười kéo lại chiếc áo sơ mi trên người, rồi nhìn quanh những chàng trai sinh viên đang mặc lễ phục cử nhân.
“Em nói đùa thôi.”
Khấu Thanh nín khóc mà cười.
“Bây giờ đến phần nào rồi?”
Thấy cô cười, Phương Ẩn Niên mới ôm qua vai cô đi về phía trước.
Phương Ẩn Niên vốn dĩ hôm nay thật sự không đến được. Nhưng lúc đầu Khấu Thanh chỉ gọi điện hỏi hắn hôm nay có bận gì không. Phương Ẩn Niên thật thà nói có việc. Nhưng sau khi cúp máy mới nhận ra có điều không ổn, bèn xem lại thời gian tốt nghiệp của Đại học Nam Hoa những năm trước, mới từ đống tài liệu lớn ngẩng đầu lên, hiểu ra đó là lễ tốt nghiệp của Khấu Thanh. Cho nên dù ngày hôm trước đang đi công tác ở nơi khác, hắn gần như không ngủ bắt chuyến bay đêm mười mấy tiếng đồng hồ để đến được Đại học Nam Hoa.
Giữa đại lộ trồng đầy cây ngô đồng những vầng sáng chiếu xuống mặt đất. Có người chậm rãi đạp xe đi ngang qua tiếng xe đạp lộc cộc. Hai bóng người bị kéo dài ra. Ở trường đại học, mọi thứ đều trở nên chậm rãi. Xuyên qua những vầng sáng lốm đốm của tán lá cây, Khấu Thanh ôm bó hoa dành dành trong lòng, cúi đầu hít hà tóc bên tai liền rủ xuống.
Phương Ẩn Niên vươn tay vén tóc cô lên rồi gỡ chiếc mũ cử nhân trên đầu cô:
“Có nóng không?”
“Hơi hơi ạ.”
Đúng là giữa hè, mặc bộ lễ phục cử nhân vừa đen vừa dài lại còn đội mũ, đỉnh đầu Khấu Thanh có chút đổ mồ hôi.
Phương Ẩn Niên giúp cô cầm mũ cử nhân quạt cho cô, vươn tay gãi gãi đỉnh đầu hơi bị mũ đè xẹp của cô.
Thật ra Phương Ẩn Niên rất quen thuộc với trường học của cô. Bốn năm qua chỉ cần Khấu Thanh được nghỉ, hắn sẽ đến trường cùng cô đi dạo trên sân thể d.ụ.c, đi ăn cơm ở căng-tin, thậm chí có một lần còn vào lớp học của cô dự một tiết.
Cho nên hai người nhất thời cũng không nói gì, mặc cho thời gian trôi đi.
Một lúc sau điện thoại của Khấu Thanh nhận được tin nhắn, là giáo viên chủ nhiệm gửi trong nhóm lớp. Cô xem xong liền vươn tay kéo cổ tay Phương Ẩn Niên chạy về phía trước. Mái tóc dài bay trong không trung thật đẹp mang theo một làn hương thơm, ngọn tóc mềm mại lướt qua mặt hắn. Phương Ẩn Niên không nghĩ gì cả vô thức bước theo Khấu Thanh, không hỏi làm gì, không hỏi đi đâu.
Giọng cô như chuông gió leng keng thoảng qua trước mặt, gõ vào tim hắn theo từng nhịp bước của cô.
“Bây giờ phải đi chụp ảnh tốt nghiệp rồi!”
Chụp ảnh tốt nghiệp là ở trên bậc thang trước thư viện của trường. Lớp của họ không đông lắm, hơn ba mươi người đứng thành bốn hàng. Khấu Thanh đứng ở hàng đầu tiên, trước mặt là viện trưởng và hiệu trưởng.
Phương Ẩn Niên khoanh tay đứng ở một nơi không xa, nụ cười không tắt nhìn Khấu Thanh lúc thì nói chuyện với người bên trái lúc thì nói chuyện với người bên phải trong đám đông, một hồi lại chỉnh lại mũ, lại kéo kéo vạt áo cử nhân rồi lại vẫy tay với hắn đang đứng bên ngoài.
Nói là lễ phục và mũ cử nhân tượng trưng cho sự tốt nghiệp, đã qua tuổi 18 trưởng thành từ lâu. Nhưng Phương Ẩn Niên ngưng thần nhìn dáng vẻ Khấu Thanh mặc lễ phục cử nhân cười đến cong cả mắt, vẫn cảm thấy cô chẳng qua vẫn chỉ là cô bé mười ba tuổi năm ấy đi theo sau lưng hắn, ngồi ở ghế sau xe đạp kéo vạt áo đồng phục của hắn, chớp đôi mắt to xinh đẹp nói:
“Anh ơi, tối nay chúng ta tan học muộn một chút, anh đợi em một lát nhé.”
--
Hết chương 111.
