Rêu Xanh - Chương 79
Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:09
“Người ngoài là sao, Hoàng Đậu Nha là bạn của em mà.”
Khấu Thanh không muốn cãi nhau với Phương Ẩn Niên. Cô vòng qua hắn định đi về phía vali nhưng cổ tay lại bị hắn giữ c.h.ặ.t.
“Hủy đi.”
Hắn cau mày. Dưới ánh đèn đầu giường mờ ảo, bóng mũi hắn đổ xuống trông sâu và rõ nét lạ thường.
“Hắn sẽ đi cùng em.”
“Hai đứa vị thành niên tự đi?”
“Các bạn học khác cùng tuổi bọn em đều đã có thể tự mình đi chơi xa rồi.”
“Em thì không được.”
Khấu Thanh im lặng giằng co với hắn.
Phương Ẩn Niên nhìn những sợi tóc mái ngắn của Khấu Thanh được ánh đèn ngược chiếu vào hiện rõ từng sợi, lòng có chút mềm đi.
“Hai đứa đều còn quá nhỏ, không an toàn. Đối với em cũng vậy mà đối với bạn em cũng vậy.”
“Hơn nữa, em thật sự không muốn anh đi cùng sao?”
Khấu Thanh ngẩng mắt lên đối diện với ánh nhìn thẳng thắn của Ẩn Niên.
Cô vội vàng quay mặt đi như bị bỏng. Bây giờ cô hoàn toàn không thể nhìn thẳng vào anh trai. Cứ nhìn mặt Phương Ẩn Niên là ánh mắt cô lại không tự chủ được mà dời xuống môi hắn, đôi môi ấm áp đã từng nói lời yêu cầu cô thích hắn, đôi môi mà cả hai đã từng chạm vào nhau.
Thành thật mà nói, cô đúng là muốn Phương Ẩn Niên đi cùng mình hơn. Trước khi hắn lên tiếng, cô đã nghĩ hắn không định đi cùng nhưng bây giờ cô đã hẹn với Hoàng Đậu Nha rồi. Lúc này mà cô cho bạn leo cây cũng không hay.
Thế là cô có chút mệt mỏi. Cổ tay vẫn bị Phương Ẩn Niên nắm c.h.ặ.t, cô cứ thế ngồi phịch xuống giường thở dài.
“Thở dài làm gì?”
“Nhưng em đã hẹn với Hoàng Đậu Nha rồi.”
“Em cứ nói là anh không cho. Để đền bù, lúc về sẽ mang quà cho bạn em.”
Phương Ẩn Niên vẫn nắm c.h.ặ.t cổ tay Khấu Thanh không buông. Khấu Thanh gác đầu lên cánh tay đang bị hắn giữ, lắc đầu.
“Như vậy không tốt đâu, để em nghĩ lại đã.”
Cô đang suy nghĩ thì điện thoại trên tủ đầu giường vang lên. Cô nhận được tin nhắn của Hoàng Đậu Nha.
Hoàng Đậu Nha: [Thanh Thanh ơi, mẹ tớ không cho tớ đi. Hu hu hu.]
Hoàng Đậu Nha: [Bà ấy tịch thu cả điện thoại của tớ, tưởng tớ định bỏ trốn với con trai nhà người ta. Tớ vừa mới lấy lại được điện thoại đây.]
Khấu Thanh bật cười nghĩ đến chuyện bạn trai cũ của Hoàng Đậu Nha.
Châm Biếm Nhân Loại Rất Thấp: [Haha, có phải vì lần trước bỏ đi cùng Lý Hâm, làm mẹ cậu bị ám ảnh không?]
Hoàng Đậu Nha: [Chắc vậy rồi. Cậu còn cười! Mặt mũi bầm dập.jpg]
Châm Biếm Nhân Loại Rất Thấp: [Thôi được rồi, tớ không cười nữa. Cậu đừng cãi nhau với mẹ, anh trai tớ nói anh ấy cũng có thể đi cùng tớ.]
Hoàng Đậu Nha: [Cậu và anh trai cậu làm hòa rồi à?]
Châm Biếm Nhân Loại Rất Thấp: […Chưa.]
Hoàng Đậu Nha: [Hai người cứ giày vò nhau đi. Rốt cuộc là thật hay giả vậy?]
Châm Biếm Nhân Loại Rất Thấp: [Thật mà. Thực ra anh tớ cũng không yên tâm để hai đứa mình đi một mình.]
Hoàng Đậu Nha: [Thôi được rồi, vậy tớ trả vé đây.]
Châm Biếm Nhân Loại Rất Thấp: [Ừm, lần sau hai đứa mình đi cùng nhau nhé!]
Tin nhắn WeChat liên tục nhảy lên. Phương Ẩn Niên dựa vào tủ quần áo, cứ thế nhìn Khấu Thanh đang nằm sấp trên giường hai tay ôm điện thoại, gương mặt tươi cười gõ gõ, chân vắt vẻo trên không trung.
Hắn nói:
“Vé tối mai lúc tám giờ.”
“Được thôi nhưng không có nghĩa là em và anh đã làm hòa đâu.”
Khấu Thanh buông điện thoại nhìn hắn.
“Được. Dương Kiên đang ở Lạc Xuyên, đến lúc đó em và cậu ta làm hòa đi.”
Phương Ẩn Niên nói.
--
Ga tàu hỏa huyện Vãn Sơn.
Sân ga ban đêm hỗn loạn, ánh đèn lác đác. Ga tàu kiểu cũ nên cơ sở vật chất đơn sơ, ngay cả thang máy xuống sân ga cũng không có mà chỉ có mấy chục bậc thang bộ. Trên cùng treo một tấm biển xanh chữ trắng: Trạm Vãn Sơn.
Khấu Thanh lẳng lặng đi theo sau Phương Ẩn Niên nhìn hắn mặc chiếc áo khoác đen dài, lưng đeo một chiếc ba lô đen to bằng nửa người, tay còn kéo một chiếc vali 24 inch hòa lẫn vào dòng hành khách đang xuống thang lầu như họ.
Phương Ẩn Niên cao gầy, khí chất lại tốt nhưng vì phải mang vác đủ thứ túi lớn túi nhỏ, trông có chút chật vật và buồn cười.
Khấu Thanh mím môi kéo chiếc khăn quàng cổ trắng trên cổ, chạy nhanh đến bên cạnh Phương Ẩn Niên muốn lấy lại chiếc cặp sách của mình từ tay hắn. Đó là một chiếc ba lô hai vai hình chú cún nhỏ màu nâu mà Phương Ẩn Niên đã mua cho cô. Lúc này nó đang được treo trước vali đầu gục xuống.
“Để em tự cầm.”
“Buông tay ra, em cầm vé tàu cho tốt là được rồi.”
Gân xanh trên tay Phương Ẩn Niên nổi lên khi xách chiếc vali. Vì trời lạnh lời nói ra còn mang theo hơi thở trắng xóa.
Hắn xách vali, bước nhanh hơn về phía trước.
Tay cô nắm c.h.ặ.t hai tấm vé tàu nhàu nhĩ,nền đỏ chữ đen, trên đó ghi từ trạm Vãn Sơn đến trạm Lạc Xuyên, số hiệu tàu là K15.
Ngày 14 tháng 1 năm 2021, 9:00 tối, tàu thường ghế cứng, 120 đồng.
Cô đứng bên cạnh Phương Ẩn Niên, đi xuống bậc thang thấy hắn đưa tay trái ra về phía mình.
Lần này cô không nỡ từ chối, đưa tay ra nắm lấy tay Phương Ẩn Niên. Tay hắn quanh năm đều lạnh, đến mùa đông lại càng giống một tảng băng, lạnh đến mức Khấu Thanh giật mình. Tiếng lộc cộc của vali vang vọng trên đường.
Xung quanh đều là những lữ khách bước đi vội vã như họ cũng mang theo túi lớn túi nhỏ. Người cô nhẹ tênh được Phương Ẩn Niên dắt đi.
Cô thấy một người phụ nữ trung niên khoảng ba bốn mươi tuổi, tóc buộc đuôi ngựa đi ngang qua. Bà nhỏ gầy, giữa mùa đông mặc một chiếc áo len đỏ, chiếc túi lớn trên lưng gần như nặng hơn cả nửa người trên của bà, đè đến mức bà phải khom người về phía trước để giữ thăng bằng.
Khấu Thanh nhìn cảnh đó mà lòng chua xót, buông tay Phương Ẩn Niên ra theo bản năng bước tới giúp bà đỡ chiếc túi trên lưng.
Người phụ nữ ngạc nhiên nhưng không có biểu cảm gì, chỉ nắm c.h.ặ.t vé tàu nhìn số hiệu sân ga dưới đất rồi không ngừng đi về phía trước.
“Đến rồi, Khấu Thanh.”
Phương Ẩn Niên nói.
Khấu Thanh nhìn người phụ nữ một cái rồi buông tay chạy về. Lúc chạy cô còn quay đầu lại nhìn người phụ nữ vẫn không có phản ứng, chỉ cố gắng bước tiếp.
Khấu Thanh đứng yên trước đường ray tay lại một lần nữa bị Phương Ẩn Niên dắt lấy:
“Đừng quay đầu lại nhìn nữa. Em muốn giúp bà ấy nhưng ở đây có bao nhiêu người như vậy, em có giúp hết được không?”
Phương Ẩn Niên nhìn Khấu Thanh đang quay mặt đi, cúi người xuống ghé vào tai cô nói.
“Chẳng lẽ vì không giúp hết được nên không giúp sao? Em nhìn thấy, em muốn giúp bà ấy, bất kể bà ấy có đáp lại hay không. Chỉ là em muốn thì em không hổ thẹn với lương tâm. Em đã làm, đơn giản như vậy thôi. Trên đời sẽ có rất nhiều người như em, đi giúp đỡ rất nhiều người như bà ấy cho nên em phải làm như vậy.”
Khấu Thanh quay mặt lại, đối diện với ánh mắt của Ẩn Niên.
Ánh mắt cười của Phương Ẩn Niên khi đang cúi người bỗng khựng lại.
Khấu Thanh đứng trước mặt hắn lúc này đã không còn là cô bé con với đôi mắt to đen trắng phân minh, đầy phòng bị và lo lắng bất an của mấy năm trước. Mà là một cô gái với ánh mắt không còn né tránh, chỉ có sự kiên cường dũng cảm và tràn đầy sức sống.
Đoàn tàu màu xanh gào thét dừng lại trước mặt hai người, làn gió thổi bay những sợi tóc mái của Khấu Thanh lướt qua má cô.
Phương Ẩn Niên nhìn có chút thất thần. Dòng người phía sau chen lấn lên phía trước soát vé. Hắn hoàn hồn dắt Khấu Thanh đi vào trong.
Chỗ ngồi của Phương Ẩn Niên rất nhanh đã tìm được. Hắn kéo Khấu Thanh ngồi xuống vị trí của mình trước, sau đó nhấc hành lý lên nhét vào giá phía trên. Dòng người phía sau nối đuôi nhau chen chúc đi về phía trước. Sắp xếp xong hành lý, Phương Ẩn Niên lấy vé tàu từ tay Khấu Thanh. Là vé ghế cứng.
Sau đó hắn nói:
“Anh mua cho em vé giường nằm ở toa phía trước, để anh đưa em qua.”
“Gì ạ? Em không cần.”
Khấu Thanh ngoan ngoãn ngồi bên cửa sổ, chiếc cặp sách hình chú gấu nhỏ đặt trên đùi nhíu mày.
“Ngoan, anh đi cùng em qua đó.”
“Không cần, em muốn ở cùng anh.”
Trong toa tàu chật chội chòng chành, Phương Ẩn Niên đứng tay vịn lên giá hành lý phía trên, nhìn Khấu Thanh bướng bỉnh mà khẽ thở dài.
Sau đó hắn ngồi xuống:
“Phải ngồi bốn tiếng, em chịu không nổi đâu. Giường nằm thoải mái hơn.”
“Anh đã nói rồi, lúc nào cũng phải ở bên nhau.”
Giọng Khấu Thanh trong trẻo, hai chữ “bên nhau” được cô nhấn mạnh.
Phương Ẩn Niên cuối cùng lựa chọn thỏa hiệp.
Hắn thương lượng đổi chỗ với người bên cạnh Khấu Thanh để ngồi ghế cứng cùng cô.
Đoàn tàu khởi hành. Ngoài cửa sổ là một màu đen xanh, vầng trăng cô độc treo trên cao. Khấu Thanh nhìn những đoàn tàu chạy ngược chiều lướt qua nhanh đến mức không thấy rõ hình thù, chỉ thấy những ô cửa sổ vuông vức đủ màu sắc hắt ra ánh đèn. Cô đột nhiên cảm thấy chúng rất giống những thước phim điện ảnh.
Trong khoang có mùi mì gói, mùi t.h.u.ố.c lá, mùi quýt đan xen vào nhau còn có cả tiếng c.ắ.n hạt dưa khe khẽ. Đối diện là hai mẹ con. Khấu Thanh thấy cô con gái trạc tuổi mình lúc này đang co ro ngủ trên ghế, còn người mẹ thì ngồi ở mép ngoài cùng gần lối đi cũng đang gục đầu ngủ.
Khấu Thanh không ngủ được. Cô lấy tai nghe có dây từ trong chiếc túi hình chú cún ra, nhét vào tai người khẽ đung đưa theo nhịp tàu chạy.
Bài hát trong tai nghe là bài của Tôn Yến Tư, bài hát mà cô chuẩn bị để hát ở vòng bán kết.
Bài này cô hát sẽ không quá tốn sức, hơn nữa việc truyền tải tình cảm luôn là thế mạnh của cô. Những bản tình ca buồn như thế này lại càng có thể làm nổi bật ưu thế của cô. Đây là lời khuyên mà các anh chị khóa trên và Lý Vân Tán đã dành cho cô.
Cô nhìn những cái cây và những ngôi làng từ từ lướt qua ngoài cửa sổ, nghe đến mức có chút mệt mỏi. Lúc này đúng là giờ ngủ của cô nên mí mắt có chút díu lại. Không lâu sau cô đã gật gù như chú mèo con đang mổ thóc, đầu gục xuống lơ mơ chìm vào giấc ngủ.
Phương Ẩn Niên nhìn Khấu Thanh đang gật gù từng nhịp, động tác nhẹ nhàng đưa tay ra đỡ đầu cô đặt lên vai mình. Trong ví hắn có vài tờ tiền lẻ nằm đó như thể đang cười nhạo sự bất lực của hắn.
Số tiền hắn kiếm được mỗi tháng, sau khi trả góp tiền nhà, tiền điện nước đã không còn lại bao nhiêu. Bản thân hắn luôn có thể tiết kiệm thì sẽ tiết kiệm. Giá vé giường nằm và ghế cứng chênh nhau gấp đôi nên hắn không nỡ tiêu. Tính toán kỹ lưỡng, số tiền dư ra có thể cho Khấu Thanh thêm một chút tiền tiêu vặt. Vì vậy hắn chỉ cần ngồi ghế cứng là được rồi.
Hắn vốn nghĩ chuyến tàu lúc 9 giờ tối, vừa hay là giờ ngủ của Khấu Thanh,ngủ một giấc trên tàu là đến nơi, quả là một sự sắp xếp hoàn hảo. Lại không ngờ kế hoạch thay đổi vẫn để Khấu Thanh phải ngồi ghế cứng suốt bốn tiếng.
Góc cứng của ví tiền cấn vào lòng bàn tay hắn đau nhói, đôi mắt cũng cay xè.
--
Khấu Thanh tỉnh lại lúc mười một giờ. Xương vai của Phương Ẩn Niên hơi gồ lên dựa vào không mấy thoải mái nhưng lại có một mùi hương quen thuộc và an tâm nhất. Cổ cô hơi mỏi, cô từ từ mở mắt cẩn thận ngẩng đầu khỏi vai Phương Ẩn Niên, quay đầu trái phải cử động vai một chút.
“Tỉnh rồi à?”
“Không buồn ngủ ạ.”
Khấu Thanh lắc đầu.
Đây là lần đầu tiên cô ra khỏi thành phố nên vẫn còn có chút mới lạ. Lúc này chắc đã ra khỏi Vãn Sơn, những tòa nhà cao thấp xen kẽ và những dòng suối đã biến thành đồng bằng. Không biết từ khi nào trời đã đổ mưa. Cô nhìn những giọt mưa trên kính bị đoàn tàu kéo thành những vệt dài, nhuốm màu vàng xanh của ánh đèn giữa tiếng tàu chạy ầm ầm.
Cô thấy những ngọn đèn đường lẻ loi đứng sừng sững trong đêm tối của thành phố, trầm mặc như một hình thái khác của những cái cây cổ thụ.
--
Hết chương 79.
